Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

An Cửu nói đây là lần đầu tiên có người tặng hoa cho cô, thực ra không phải vậy, năm đó Phó Hoa Sanh mỗi ngày một bó hoa hồng, chẳng qua là bị Phó Thần Thương chặn lại, cả một gốc gai cũng không cho cô thấy.

Không ngờ, phòng được cá lớn, lại để lọt tiểu tôm, "Lần đầu tiên" này vẫn bị người khác đoạt trước.

Phòng thủ tốt nhất cũng chỉ có tiến công, xem ra, không muốn để cho người khác có cơ hội thừa dịp mà vào, chỉ có gia tăng hỏa lực.

Tề Tấn vừa ngựa không ngừng vó gọi điện thoại sắp xếp xong chuyện quan trọng mà Phó Thần Thương giao cho, vội vàng đi vào, "Khụ, ông chủ, còn muốn tiếp tục nữa không? Tất cả hoa hồng đỏ hiện có tại các tiệm bán hoa hiện đều đưa qua rồi, nếu như không đủ cần chuyên chở bằng máy bay, sợ rằng ít nhất phải ngày mai mới có thể tới."

Bên này Tề Tấn vừa dứt lời, liền có điện thoại của An Cửu gọi tới, "Phó Thần Thương kẻ biến thái, anh biết chừng biết mực cho em đi! Hừ"

Âm lượng kia đủ để Tề Tấn ở bên cạnh cũng nghe rõ, liền đứng tại chỗ quay đầu đi lau mồ hôi......

Phó Thần Thương giơ tay lên ý bảo anh có thể đi ra ngoài, sau đó xoay ghế đối mặt cửa sổ sát đất sau lưng, sâu kín nói: "Sao vậy? Không phải em rất thích sao? Người khác đưa tới thì thích, mà anh tặng lại chính là biến thái?"

An Cửu mắt trợn trắng, "Anh đừng cố tình gây sự, em không để ý đến anh, tóm lại không cho tặng thêm nữa, tốt nhất cho người mang hết đi cho em, chỗ em có nhân viên bị dị ứng phấn hoa, bị Huân không thể chịu nổi. Phải chạy rồi"

Phó Thần Thương hừ lạnh một tiếng, giọng nói buồn bã tự thấy xót xa,
"Bây giờ anh làm cái gì cũng đều không đúng phải không? Anh biết rõ, là em ghét bỏ anh lớn tuổi, không được trẻ tuổi như những chàng trai trẻ kia......"

An Cửu thật lâu không thể nói ra lời, dương giọng, "Em ghét bỏ anh lớn tuổi lúc nào vậy?"

Phó Thần Thương: "Lúc sáng."

Cũng bởi vì buổi sáng thuận miệng nói anh một câu"Nhiều tuổi như vậy"? Vẫn còn nhớ đến bây giờ sao?

An Cửu vuốt vuốt thái dương, "Phó Thần Thương, anh đừng mượn đề tài để nói chuyện của mình có được hay không?"

"Chẳng lẽ anh nói sai? Không phải em chỉ thích tuổi trẻ sao?"

Nhưng anh lại chưa từng quên lúc mới quen cô, vài cái có quan hệ tốt bên cạnh cô như Thẩm hoán, Hứa Tư thông, bao gồm cả Tiết Hạo đều là ít tuổi hơn cô, ngay cả Phó Cảnh Hi cũng kém cô mấy tháng.

An Cửu có loại kích động muốn bò qua đường truyền điện thoại đến bóp chết anh, "Học lại hai năm liên tục, tất cả bạn học nam đều nhỏ hơn em, cả trường học cũng không có học sinh lớn tuổi hơn em cũng là lỗi của em sao? Anh có thể nói chút đạo lý được hay không?"

Phó Thần Thương nghe vậy không nhanh không chậm cho ra kết luận: "Nói như vậy...... Không phải là em thích người nhỏ tuổi hơn em, em thích người tuổi lớn hơn em, em yêu thích anh?"

An Cửu đầu đầy hắc tuyến, "Làm ơn, suy luận không phải dùng như vậy......"

"Buổi tối có phải em đi gặp cái anh chàng Tiết Hạo đó hay không?"

Vòng một vòng như vậy, đây mới là 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện