Đầu tháng Tư, thời tiết dần ấm lên, cây hoè ở sân sau bắt đầu đâm chồi.
Dạo gần đây, niềm vui mới của Tề Trừng chính là đẩy Nga Tử đi dạo ở sân sau, ngày nào cũng phải kiểm tra cây hoè lớn sau nhà một lần, xong phải ngồi dưới tàng cây cả tiếng đồng hồ, không có việc gì mà tán gẫu qua lại.
Bạch Tông Ân cảm thấy buồn cười, đây nào phải là ngắm cây gì, Trừng Trừng đang xem đồ ăn của mình thì có.
Chú Quyền cũng biết điều này, vậy nên lần nào cũng bị cậu chọc cười.
"Chờ nó nở mùa đầu tiên là sẽ mềm lắm, khi đó chú sẽ nhanh hái xuống rồi hấp cho Tiểu Trừng ăn." Nhìn Tiểu Trừng thèm thuồng thế kia, đến mức Phạn Phạn cũng suốt ngày bi bô bắt chước ba nhỏ rồi.
Vất vả mãi mới chờ đến ngày hoa hoè nở rộ, Tề Trừng Trừng cứ đếm từng ngày từng ngày, mắt thấy sắp được ăn cơm hoè thì cậu lại đau răng.
Trước đó một ngày, cậu vừa ăn một ngụm kem vừa gặm một miếng gà rán, còn Phạn Phạn thì ngồi đó đạp hai chân béo ục của mình, chảy nước miếng nhìn ba nhỏ ăn.
Nhưng tiếc là đến một miếng da gà, ba cũng không cho nhóc gặm.
Lại còn cười nhạo nhóc: "...!Con nhìn cái dáng vẻ mèo tham ăn của con kìa, không ăn được đâu, Phạn Phạn không thể ăn mấy thứ này đâu nha, ngửi thôi nè."
"Ha ha ha ha ha Phạn Phạn chảy nước miếng hả, đúng là nhóc con không có tiền đồ mà." Tề Trừng ăn rất vui vẻ.
Kết quả là cậu đã bị "báo ứng".
Ngày hôm sau tỉnh lại, Tề Trừng thấy hơi đau răng nhưng không dám nói ra, sợ bị cho ăn cháo, với lại cậu cảm thấy nó cũng không có gì to tát cả.
Trưa hôm đó chú Quyền làm mì chua cay, vừa chua vừa cay rất hợp khẩu vị cậu, Tề Trừng cảm thấy không có việc gì, thế là ăn một chén.
Thi thoảng chỉ lên cơn đau nhẹ một chút mà thôi, vậy nên sau khi ăn bữa trưa xong, cậu lại gặm một chuỗi kẹo hồ lô.
Cậu vẫn gặm gặm như chuột vậy, Phạn Phạn vẫn ngồi đạp chân rồi chảy nước miếng, há to miệng muốn ăn.
Tề Trừng lập tức tiến lại gần, kẹo hồ lô còn chưa chạm đến miệng của Phạn Phạn thì cậu đã rút tay về: "Con ăn rồi đó, liếm được chưa?"
"Phạn Phạn ăn thấy ngon không nào?"
Phạn Phạn vui lắm, vươn đầu lưỡi ra liếm miệng mình, cảm thấy mình đã ăn được rồi, thế là vô cùng hưng phấn gật đầu với ba: "A a!"
Ha ha ha ha.
Nga Tử đáng yêu ghê.
Tề Trừng lại cắn răng rắc từng miếng, mười lần thì có hai lần là cho Phạn Phạn liếm chút đường ở bên ngoài.
Mà biểu cảm của Phạn Phạn cũng rất thú vị, lúc thật sự thấy ngọt thì hai mắt to tròn lập tức sáng lấp lánh, nếu như không nếm được thì sẽ duỗi đầu lưỡi ra liếm thử lại, khó hiểu nhưng mặt thịt lại không nặn ra được dấu chấm hỏi.
Ha ha ha ha ha.
Tề Trừng cứ vậy mà dùng một cây kẹo hồ lô đùa tới đùa lui.
Tới buổi chiều, cậu còn ăn thêm một phần gà rán.
(Chỉ đọc truyện tại ứng dụng WA.TT.PAD cmj_jinju, những nơi khác đều là ăn cắp!)
Đến nửa đêm thì răng cậu bắt đầu đau, đau từng cơn âm ỉ.
Bạch Tông Ân tỉnh giấc, nhìn Trừng Trừng nằm trong lòng mình đang nhắm chặt hai mắt rầm rì khó chịu, anh lập tức bật đèn lên hỏi: "Trừng Trừng, em khó chịu chỗ nào sao?"
"Ông xã, ông xã...!em đau răng quá." Vẻ mặt Tề Trừng như đưa đám.
Đối với một người càn quét đồ ăn như cậu, không có gì muốn mạng hơn là chuyện bị đau răng cả.
Bạch Tông Ân đứng dậy mặc áo ngủ vào rồi xuống dưới lầu cầm túi nước đá lên, để thiếu niên đang rưng rưng nước mắt rầm rì kêu đau nọ chườm lên mặt.
Tề Trừng vừa ôm má, vừa hàm hồ lắc đầu không rõ: "Không đi, không đi, không đi đến bệnh việc đâu."
Bạch Tông Ân tức đến bật cười, anh còn chưa nói gì đâu đấy.
"Sợ đến bệnh viện như vậy thì sau này em phải chú ý vào, không được ăn đồ ăn lung tung nữa."
Tề Trừng khóc lóc như một chú cún đáng thương, thầm nghĩ, cậu có ăn đồ lung tung đâu, kem, gà rán, kẹo hồ lô, mì chua cay, tất cả đều là đồ ăn đàng hoàng mà!
Nhưng cậu không dám cãi lại, chỉ sợ ông xã sẽ dẫn mình đến bệnh viện.
"Em chườm một tí là sẽ không đau nữa." Tề Trừng đáng thương nói.
Bạch Tông Ân cởi áo ngủ ra rồi lên giường, ôm bạn nhỏ đáng thương nọ vào lòng rồi nói: "Được rồi, tí nữa sẽ hết đau thôi.
Để anh xem xem nào, có phải là sâu răng rồi không."
"Há to miệng xấu lắm, còn lâu em mới há miệng." Tề Trừng Trừng yêu cái đẹp lập tức từ chối.
Ngày nào cậu cũng đánh răng rất chăm chỉ, mỗi lần ăn xong còn phải súc miệng!
Làm sao mà răng lại sâu được chứ!
Nhóc đói cơm thật sự yêu quý công cụ hành nghề của mình lắm mà!
Tề Trừng Trừng rúc vào lòng ông xã làm nũng chơi xấu, lười ôm túi chườm đá nên rầm rì nói: "Ông xã, lạnh quá đi."
Bạch Tông Ân liền đưa tay ra giúp bạn nhỏ nhà mình chườm đá.
Cuối cùng ai kia dần ngủ thiếp đi trong lòng anh.
Xem ra cũng không nghiêm trọng lắm, nếu cậu thật sự đau dữ dội thì sẽ không ngủ thiếp đi thế này rồi.
Nhưng mà vẫn phải đi khám mới được.
...
Ngày hôm sau, Tề Trừng tỉnh lại thì răng không còn đau nữa, cậu cẩn thận đánh răng xong rồi hưng phấn nói với ông xã: "Răng của em không còn đau nữa, đã khỏi rồi á." Một mặt "em khoẻ rồi nên em không đến bệnh viện đâu"!
Bạch Tông Ân không trả lời mà chỉ nói: "Ăn cơm trước đã."
Bữa sáng hôm nay chú Quyền nấu rất phong phú, có món bánh thịt bò mà Tề Trừng thích ăn, còn có nhiều món ăn kèm khác nữa.
Nhưng Bạch Tông Ân lại đổi phần của thiếu niên thành sữa bò ấm cùng cháo trắng và trứng luộc.
"Chú Quyền, răng của Trừng Trừng bị đau nhẹ, hai ngày tới chú nấu mấy món thanh đạm chút ạ."
"Đau răng à? Có phải bị nóng trong người không? Tí nữa chú Quyền ngâm một ly nước hạ nhiệt cho con, nhà chúng ta có bạc hà này." Chú Quyền nói.
Tề Trừng đáng thương gật đầu, buổi trưa ăn mì cũng cực kỳ nhạt nhẹo vô vị.
Sau đó cậu ôm một ly bạc hà ngâm, man mát lành lạnh mà uống.
Sau khi uống cả buổi chiều, Tề Trừng cảm thấy mình sắp thành bạc hà đến nơi rồi, thế là đè ông xã ra chụt một cái.
"Có phải toàn mùi bạc hà không ông xã? Giờ em thành cam bạc hà luôn rồi này."
Bạch Tông Ân ôm lấy cậu rồi nói: "Đi gặp nha sĩ..."
"A, cam bạc hà rất tốt, bây giờ em cực kỳ thoái mái luôn!" Tề Trừng cắt lời như không có việc gì, lập tức chạy trốn: "Bái bai ông xã, em đi xem Phạn Phạn đây, không quấy rầy anh nữa."
Hai ngày ăn uống thanh đạm, răng của Tề Trừng không còn đau nữa, hoa hoè cũng nở rộ.
Đó là một ngày rất tuyệt vời.
Cuối tuần Lộ Dương phải học thêm, chỉ rảnh được nửa ngày chủ nhật.
Thứ bảy, Tề Trừng và ông xã cùng khều hoa hoè xuống, khều được cả một sọt đầy ắp, trên đầu và trên người của cậu với ông xã toàn là cánh hoa, Tề Trừng cảm thấy đẹp vô cùng nên cười ha ha kéo anh đi chụp ảnh.
Chờ đến chủ nhật, chú Quyền ở nhà làm cơm hoa hoè, giữa trưa cậu đi đón Lộ Dương đến để cả nhà cùng nhau ăn.
"Gần đây em học hành thế nào rồi?"
Lộ Dương lập tức lấy phiếu điểm trong cặp sách ra đưa cho Tề Trừng.
Tề Trừng xem xong thì mặt mày hớn hở: "Giành về cho anh đó hả? Tiểu Lộ giỏi quá à, em muốn cái gì thì nói đi nào."
"Anh đừng có nói chuyện giống Phạn Phạn như thế." Lộ Dương cool ngầu nói.
Tề Trừng:...!Tại dạo này dính lấy Nga Tử nhiều quá...
"Em không cần gì cả." Lộ Dương lại dành thời gian nói trước.
Tề Trừng: "Ò, thế thôi."
Bữa tối cả nhà ăn cơm hoa hoè hấp, vừa mềm vừa thơm, thoang thoảng mùi hương thanh mát của hoa hoè.
Tề Trừng cực kỳ thích món này, cứ ăn một ngụm rồi lại nói với Nga Tử đang ngồi ăn cà rốt xay nhuyễn bên cạnh: "Gọi con là Phạn Phạn (cơm cơm) cũng có hay phết đó, lúc ăn cơm là ba nhỏ của con được ăn miếng đầu tiên luôn."
Phạn Phạn không hiểu gì cả, nhe bốn cái răng nhỏ ra cười với ba.
Cả một miệng toàn là cà rốt nghiền.
Tề Trừng vừa ghét bỏ vừa dùng yếm ăn của Nga Tử lau miệng cho con trai.
Bạch Tông Ân thấy thiếu niên làm lung tung thì bất đắc dĩ cười nói: "Để anh lau cho, kẻo tí Phạn Phạn lại khóc mất."
Phạn Phạn là một em bé rất yêu sạch sẽ, yếm ăn của mình mà bị bẩn là nhóc sẽ mất