"A, mày vừa làm gì đó hả Kiều Vy?"
Lúc này đây Kiều Vy mới giật mình, cô vừa mới hôn trộm Doãn Kiệt sao? Trời ạ, sao cô có thể làm việc đáng xấu hổ này chứ, nhỡ...nhỡ Doãn Kiệt mà biết được thì...
A, không biết đâu!
Nhưng mà Doãn Kiệt ngủ say như vậy, chắc hắn không biết gì đâu. Với lại hiện trường không một bóng người nào cả, chắc sẽ không sao đâu. Ừm, cô thầm mong rằng việc làm lúc nãy của mình sẽ thần không biết, quỷ không hay.
Tới buổi chiều, không khí buổi dã ngoại lại nhộn nhịp trở lại. Mọi người ngồi cùng nhau tám chuyện bô bô, dường như là chưa bap giờ hết chuyện để nói vậy. Kiều Vy và Doãn Kiệt lúc này vẫn ngồi ở gốc cây cổ thụ lâu năm.
\- Kiều Vy à...không hiểu sao lúc ngủ trưa tôi lại cảm giác như được tiếp thêm sức mạnh vậy.
Doãn Kiệt tâm trạng khá tốt, hắn cười nhìn cô, ánh mắt hắn như đang ám chỉ gì đó. Kiều Vy bỗng cảm thấy chột dạ, mặt cô nóng bừng lên. Doãn Kiệt...rốt cuộc muốn ám chỉ gì chứ?
\- Thì...đó là chuyện đương nhiên...!
Kiều Vy đỏ mặt, cô lắp bắp nói. Lúc này đây cô không còn mặt mũi nào để nhìn Doãn Kiệt nữa đâu, có lẽ...có lẽ hắn biết chuyện rồi cũng nên. A, giờ cô phải làm sao đây huhu.
Nụ cười trên môi Doãn Kiệt đậm dần, hắn một tay mạnh mẽ kéo cô lại gần mình, tay còn lại thuận thế ôm lấy eo nhỏ của cô. Kiều Vy đỏ mặt hơn nữa, tim cô đập thình thịch.
Hắn ghé vào tai cô, xấu xa nói:
\- Vừa nãy nhanh quá chưa kịp cảm nhận, hay là giờ mình hôn lại đi.
Lời của Doãn Kiệt như sét đáng ngang tai cô, toang thật rồi. Nói vậy nghĩa là Doãn Kiệt đã biết hết mọi chuyện. Má ơi, hắn thật sự biết hết rồi sao? Tại sao cô có thể ngây thơ đến vậy, đi hôn trộm sói đang ngủ say cơ chứ?
Huhu!
Thấy mặt cô nóng bừng lên, Doãn Kiệt thừa cơ hội đẩy cô ngã xuống, cả thân hình to lớn của hắn bao trùm lên cơ thể cô, nó khiến cô hoang mang tột