Phương Linh vẫn quyết định kể chuyện này cho Gia Mỹ nghe, cô cứ nghĩ cô ấy sẽ hét lớn hoặc làm hành động quá khích nào đó, nhưng không...cô ấy khóc!
"Mỹ, cậu sao vậy? Sao lại khóc?" Phương Linh vội hỏi Gia Mỹ đang nước mắt ngắn nước mắt dài, cô ấy đang lo lắng cho cô sao hay cô ấy đang tự trách mình vì cô ấy nên cô mới bị như vậy?
Gia Mỹ ôm lấy cái gối quay lưng về Phương Linh, nói bằng giọng mũi.
"Sao lúc nào cậu cũng may mắn vậy chứ, được ngã vào lòng anh ấy, được anh ấy tặng khăn tay có chữ kí của mình, không những thế còn được anh ấy đưa về khách sạn nữa chứ." Gia Mỹ nói xong còn sụt sịt một cái.
Phương Linh "..."
Thì ra là ghen tị với cô, chứ không phải là lo lắng hay tự trách gì cả. Rõ ràng cô vừa bị người ta trộm suýt thì mất hết tiền bạc giấy tờ vậy mà cô ấy chẳng hề để chi tiết đó vào trong tai, mà chỉ để ý Bạch Tử Hàn đã đưa cô về khách sạn. Cô đúng là có cô bạn thật tốt đấy!
"Cậu còn không hỏi mình có bị sao không?" Phương Linh cũng giả vờ giận dỗi, quay lưng về phía cô ấy.
Gia Mỹ lúc này mới nhớ ra, vội quay người lại, đấm bóp vai cho Phương Linh, giọng nói dịu dàng quan tâm.
"Linh Linh của mình có bị sao không? Nào quay lại mình xem nào?" Gia Mỹ kéo người Phương Linh quay lại.
Phương Linh bị Gia Mỹ làm cho nổi hết gai ốc, cô đưa tay đẩy cô ấy ra rồi đi đến sofa trong phòng, ngồi xuống, lôi điện thoại ra nghịch
Gia Mỹ thấy Phương Linh không thèm để ý đến mình liền buồn chán nằm xuống giường, với lấy điện thoại trên đầu giường.
Khoảng năm phút sau, Gia Mỹ liền bật dậy từ trên giường, hai mắt trợn tròn nhìn màn hình điện thoại, sau đó lắp bắp gọi tên Phương Linh
"Linh....Linh, cậu....cậu mau