Lời của Diệp Phàm tựa như cây búa đánh mạnh vào lòng Hàn Tuyết, làm dậy nên những đợt sóng dữ dội.
Diệp Phàm muốn giúp cô nắm quyền toàn bộ nhà họ Hàn, câu nói này thật mạnh mẽ.
Đôi mắt Hàn Tuyết ngấn nước, cô nghẹn ngào nói: "Nhà họ Hàn sỉ nhục anh, bố mẹ tôi sỉ nhục anh, tất cả mọi người đều đối đầu với anh, tại sao anh vẫn đối xử tốt với tôi như vậy.
"
Diệp Phàm cười nhẹ nhàng, đưa tay kéo Hàn Tuyết vào trong lòng, ánh mắt anh nhìn cô đầy dịu dàng: "Bởi vì em là vợ của anh mà…”
Rầm!
Cánh cửa phòng hội nghị đột nhiên bị mở bật ra, Hàn Tuyết giống như một chú thỏ giật mình, vội vàng đẩy Diệp Phàm ra.
Nhưng khi nhìn thấy nguời bước vào là Vu Hân Tuệ, Hàn Tuyết mới vỗ vỗ ngực, nhẹ nhàng thở phào.
Nếu như là người khác thì cô sẽ ngại chết mất.
Vu Hân Tuệ tròn mắt nói: "Ai da, không quấy rầy chuyện vui của hai người chứ.
.
”
Hàn Tuyết đỏ mặt mắng: "Phi, chuyện vui gì chứ, đừng nghĩ linh tinh.
.
”
"Anh xuống dưới đợi em”, Diệp Phàm nói xong liền đi ra ngoài.
Hiện tại Hàn Tuyết đã không còn kháng cự khi anh ôm cô nữa, đây là dấu hiệu tốt, nhưng có người khác ở đây thì cô vẫn ngại ngùng như trước.
Cách mạng vẫn chưa thành công, cần phải nỗ lực thêm nữa thôi!
Chiều tối, Diệp Phàm lái xe đưa Hàn Tuyết trở về nhà.
Xe vừa dừng lại, hai người còn chưa kịp xuống thì đã có ba người vây quanh chiếc xe.
Đó là bác hai của Hàn Tuyết, Lưu Thải Liên, con trai bà ta Viên Ngọc Cương và con gái Viên Hà Nguyệt.
Mặc dù hôm qua ầm ĩ một trận chẳng mấy vui vẻ gì, nhưng Hàn Tuyết vẫn vội chào hỏi: "Bác hai, Hà Nguyệt.
.
Mọi người sao lại ở đây? Trùng hợp ghê.
.
"
Lưu Thái Liên không hề kiêu ngạo chút nào, nhanh miệng nói: "Không trùng hợp, không trùng hợp! Chúng tôi đặc biệt tới đây xin lỗi.
.
"
Nhìn kỹ hơn chút, Hàn Tuyết ngạc nhiên hỏi: "Bác hai, mặt mọi người bị sao thế này?"
Ba người bọn họ đều mặt mũi bầm dập, chỗ xanh chỗ tím, xem ra có vẻ vừa bị đánh.
"Chúng tôi.
.
”
Lưu Thải Liên khó mà mở lời, Diệp Phàm bước xuống xe, Lưu Thái Liên liền lướt qua Hàn Tuyết, đi thẳng tới bắt lấy tay Diệp Phàm, gấp gáp nói:
"Diệc Phàm à, bác hai đã sai rồi, xin hãy tha thứ cho bác hai một lần, bác cúi đầu nhận lỗi với cháu.
.
"
Lưu Thái Liên vừa nói xong liền gập người xin lỗi với Diệp Phàm, còn cả Viên Hà Nguyệt cũng cúi thấp người.
Cảnh tượng này khiến Hàn Tuyết hoang mang khó hiểu cực kỳ.
Diệp Phàm cũng không hề né tránh, chỉ thản nhiên nói: "Bác hai, bác làm vậy tôi không hiểu gì cả.
.
"
Diệp Phàm giả vờ ra vẻ chẳng biết gì khiến Lưu Thải Liên nổi cáu, nhưng bà ta lập tức kìm nén cơn giận lại.
Bà ta cười hòa: "Diệp Phàm, bác hai sai rồi, hồi trước sỉ nhục cháu như vậy là bác không đúng, bác tạ lỗi với cháu, Ngọc Cương có thể vào được tập đoàn Hoàng Minh cũng là nhờ có cháu, bác đúng là đồ vô lương tâm mới không chịu công nhận, là lỗi của bác, mong cháu đừng truy xét việc này nữa! "
Diệp Phàm lắc đầu nói: “Đều qua cả rồi, những chuyện vặt này tôi đều không để bụng"
Lưu Thái Liên vội vàng cảm ơn: "Được, được, được, bác biết cháu là người khoan dung rộng lượng mà.
.
”
"Bác hai, có gì cứ nói thẳng đi, không cần tốn thời giờ đâu”
Lưu Thài Liên chưng hửng, cẩn thận lựa lời nói: "Bác hai lại nhờ cháu giúp chuyện này, cho Ngọc Cương được vào tập đoàn Hoàng Minh, nếu không tương lai nó coi như hỏng rồi, nó còn chưa lấy vợ nữa mà.
.
”
Viên Hà Nguyệt gập người với Diệp Phàm, cũng vội lên tiếng: "Đúng vậy, em rể, chị họ cũng cầu xin cậu giúp em Cương đi mà, tôi tạ lỗi với cậu.
.
"
Hàn Tuyết kinh ngạc nhìn cảnh này, đây còn là chị hai hung ác độc miệng thường ngày không vậy? Vây mà lại gập người xin lỗi Diệp Phàm, thật không thể tin nổi!
Diệp Phàm nhếch miệng cười lạnh lùng, khó trách lại chịu nhún nhường hạ thấp bản thân như vậy, hóa ra là lại muốn nhờ vả anh.
Có điều, không phải lúc nào anh cũng làm người tốt, việc lấy ân báo oán anh sẽ không làm được đâu.
Diệp Phàm: "Bác hai, việc mọi người nhờ, tôi…"
Trông thấy Diệp Phàm chuẩn bị từ chối, Lưu Thái Liên nghiến răng, đột nhiên kéo mạnh Viên Ngọc Cương quỳ xuống.
"Phịch!"
Viên Ngọc Cương bất ngờ quỳ xuống trước mặt khiến cho Diệp Phàm đang nói dở liền ngừng lại.
Diệp Phàm, bác hai đã bắt Ngọc Cương quỳ xin lỗi cháu rồi, cầu xin cháu hãy giúp một lần nữa".
"Bác Hai không giấu gì cháu, hôm nay người bạn gái mà Ngọc Cương quen được hai hôm chuẩn bị tới đây, nếu như không có việc làm thì coi như mất vợ"
Lưu Thái Liên khổ sở cầu xin Diệp Phàm, mặc dù bà ta hung ác độc miệng, nhưng vẫn có một điểm tốt, đó là