Sau khi cuộc thi kết thúc, kết quả cuối cùng vẫn là trường A thắng. Nhưng mức độ thuyết phục là 70/100.
Bởi vì mỗi góc độ đều chỉ lệch nhau có vài điểm giữa trường H và trường A.
Không có cậu nên nhà trường liên tục đổ mồ hôi, cũng may còn có anh. Nếu không cũng không biết trụ lại được bao lâu.
Dù học sinh trường A giỏi thật đó nhưng mà vẫn còn có người giỏi hơn họ. Đặc biệt là gặp các đối thủ mạnh như trường H.
Vì may mắn và giữ được phong độ đến phút chót nên trường A vẫn tiếp tục giữ vị trí đầu bảng trong các trường cao trung.
Ngay sau đó mọi người đi ăn mừng chiến thắng, chỉ có nhân vật chính là anh không có mặt.
****
"Haizzz..."
"Sao vậy?"
"Thua nữa rồi...cứ nghĩ không có cậu thì thắng chắc chứ".
"Hahhaa...cậu đang đề cao tôi hay là hạ thấp trường A đây? Không có tôi trường vẫn còn có Kiệt mà".
"Kiệt? Là cái tên Cố Hi Kiệt lúc nào cũng kè kè bên cạnh cậu đó hả?"
"Ừ...bọn tôi là bạn thân".
"Thân kiểu gì mà suốt ngày cứ quấn lấy nhau. Từ nay trước mặt tôi cấm không cho nhắc đến tên người này".
"..."
Thời gian còn lại trong ngày hai người đi chơi hết chỗ này đến chỗ kia.
Tối khuya mới trở về....là nhà mà cậu nhờ anh họ tìm giúp trong khi học trong trường H.
"Vào nhớ ngủ sớm đó".
"Ừm...cậu cũng vậy".
"Chỉ vậy thôi?"
"Chứ muốn gì?"
"Tụi mình quen nhau rồi, cậu cũng làm người yêu của người ta rồi. Quà của người ta đâu".
"Quà?".
Y kéo cậu lại sát người mình, chỉ vào môi mình...
"Nụ hôn tạm biệt".
Cậu cười cười nhìn y rồi nhẹ hôn lên môi y một cái làm y sướng điên hết cả người. Tâm trạng y bây giờ mà có về chắc cũng thức trọn đêm nay thôi.
Y gục đầu mình vào ngực trái của cậu, giả bộ tội nghiệp...
"Tôi hôm nay có thể ở lại đây không?"
"Hửm?"
"Thiên Khôi...cậu làm người ta không ngủ được. Cậu phải chịu trách nhiệm".
"Chưa ngủ sao biết không được?"
"Xác định không ngủ được mà".
"Vậy...không được làm bậy".
"Hahahaaa....cậu....nghĩ tôi sẽ làm gì?"
"Tôi....tôi làm sao biết?"
"Phải không?"
Cứ tưởng cả hai sẽ cùng ôm nhau ngủ cho đến sáng. Thật tiếc là y bị gia đình gọi về. Cậu thì không sao, chỉ có y là thấy không tình nguyện trở về.
Tiễn y ra về, cậu vừa quay vào cổng chưa kịp khoá cửa thì anh từ đầu xuất hiện đẩy cửa vào.
"Cậu...sao...sao....?"
"Bất ngờ cái gì? Thời gian qua thì ra là cậu ở đây. Tôi còn nghĩ là cậu gặp chuyện gì?"
"Tôi..."
Anh lại gần cậu thêm một chút, rồi lại thêm một chút...
"Người kia là người yêu cậu?"
Cậu gật đầu.
"Hừ......nhảm nhí".
"???"
"Tôi nói cho cậu biết...chấm dứt cái mối quan hệ ngủ xuẩn này ngay cho tôi!"
"Cậu...cậu nghĩ mình là ai mà dám ra lệnh cho tôi phải thế này thế kia. Tôi quen ai, yêu ai tôi tự biết quyết định. Không cần phiền cậu xen vào".
'Hay lắm....còn chưa kết hôn mà cậu đã muốn cắm sừng lên đầu tôi rồi'. Anh nghĩ.
"Vậy...(kề sát môi mình vào tai cậu)....để hôm nay tôi cho cậu biết...cậu thuộc về ai".
"Cậu muốn làm gì?"
"Thượng cậu".
"Cái tên biếи ŧɦái nhà cậu, bỏ tôi ra".
Vừa nói vừa dùng hành động phản khán, cậu đánh đấm túi bụi vào người anh. Nhưng mà thân thể anh cường tráng hơn cậu, cũng từng được huấn luyện trong môi trường quân ngũ từ khi hiểu chuyện đến nay. Nhiêu đó có là gì, chỉ đủ gãi ngứa dùm anh mà thôi.
Đánh xong mệt quá mà anh còn trơ mắt ra nhìn cậu, cười mỉa.
"Đánh đủ?"
Cậu thở còn không kịp, hơi sức nào mà nói được nữa.
"Vậy đến tôi".
Anh không đánh cậu mà lấy dây trói hai tay cậu lại mặc cậu cố gắng vùng vẫy. Biết là vô ích, cậu hỏi:
"Vì cái gì?" Chính là vì cái gì lại đối xử với cậu như vậy.
Anh nhìn cậu, cậu cũng nhìn anh. Hai người nhìn nhau,một khoảng thời gian sau anh mới nói:
"Cậu thuộc quyền sở hữu của tôi".
"Tôi không phải là đồ vật".
"Là gì đi nữa cũng là của tôi".
"Cậu..."
Kế tiếp thì anh xé áo cậu, hôn cậu tới tấp...
*****
Sáng hôm sau...
"Hôm nay đừng đến trường".
"..."
"Có nghe tôi nói gì không?"
Mặc dù cậu đang nhắm mắt nằm đó nhưng anh biết là cậu đã thức dậy rồi. Cho nên lời anh nói chắc hẳn cậu phải nghe.
"Cậu có thể giúp tôi một chuyện?"
"Nói".
"Làm ơn sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa".
"Hừ...(anh bật cười)...tôi từ chối lời thỉnh cầu của cậu".
Cậu im lặng, bây giờ ngoài đau lòng thì cũng chỉ có đau lòng. Cậu chưa từng nghĩ anh sẽ làm như vậy