Phàm Nhân Tu Tiên

2460: Hết Thảy Đều Kết Thúc


trước sau


(quốc khánh ngày nghỉ cũng đến lúc kết thúc, thời gian qua thật sự là quá là nhanh.

Ngươi không để ý quay người lại, ta lại không biết đã qua bao nhiêu hoa năm.

.

.

)
Một năm thời gian đối với phàm nhân mà nói cũng cũng không tính dài, đối với động một tí tiên nhân ngồi xuống tu luyện trăm hơn ngàn năm mà nói chỉ là giống như thời gian trong nháy mắt.
Ở bên trong Sâm La Vạn Tượng Đồ một năm thời gian qua nhanh chóng, Hàn Lập ở trong lúc tranh đấu cũng cỡ hơn trăm mười lần, nhưng là cũng không có gặp được Kim Tiên khiến hắn phải rút lui , đa số dưới tình huống đều là bị Hàn Lập lấy thủ đoạn sét đánh đành phải giao ra ngọc phù, nhưng là có một cái tên bị trọng thương sau đó mới không cam lòng giao ra ngọc phù.

Mà ở trong một năm nay Hàn Lập cũng không có đụng phải qua Kim Tiên đến cùng Bắc Hàn Thành, nghĩ đến không phải thế giới bên trong trận đồ khá lớn, chính là bọn họ ở phía trước rất nhanh đã bị bức bách buông tha cho.

Hàn Lập tính toán thời hạn một năm thời gian cần phải đến lúc kết thúc, mình cũng đã gần 500 miếng ngọc phù, khẳng định có thể xếp hạng trước một ngàn tên.

Vào lúc này Hàn Lập cảm giác mình bị một cổ không gian chi lực vây quanh, không tự chủ được bị na di ra khỏi Sâm La Vạn Tượng Đồ, sau khi đứng lại xem ra mình đang đứng ở trung tâm quảng trường.

Chung quanh trước hẳn là một ngàn người thắng trận, bởi vì Vương trưởng lão đang ở phía trước, Hàn Lập cũng không có tuỳ tiện thả ra thần niệm thăm dò.
Vào lúc này chỉ nghe Vương trưởng lão nói: "Các ngươi lúc này đứng ở trên quảng trường đúng là một ngàn người chiến thắng, những kẻ khác ta đã nhường cho bọn họ đi về trước, ta muốn thông báo một số sự tình liên can cho các ngươi.

Hai ngày sau chúng ta xuất phát đi đến lối vào Tiểu Thế giới, ở trong hai ngày này các ngươi hảo hảo điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, bởi vì chúng ta cũng không biết bên trong mảnh vỡ Cổ Tiên Vực sẽ có nguy hiểm gì.

Còn như nhiệm vụ của các ngươi ở bên trong chính là phải ghi chép lại bản đồ tất cả địa phương các ngươi đã đi qua, cho thấy nguy hiểm cùng dược liệu trân quý, tài nguyên khoáng sản.

Nếu như các ngươi có năng lực tự mình hái mang đi ra, có thể hướng người phụ trách trong Vực Chủ Thành đổi lấy công pháp, đan dược.

Nhưng là tuyệt đối không cho phép chiếm làm của riêng, các ngươi Kim Tiên chưa có trữ vật không gian, mà chiếc nhẫn vòng tay trữ vật không che dấu được khí tức của Cổ Tiên Vực, đây là chạy không khỏi thần niệm dò xét của cường giả cấp Tiên Hoàng trở lên! Nếu như dám can đảm chiếm làm của riêng một khi phát hiện tất sẽ trọng phạt!"
Có mặt Kim Tiên đều cảm giác được có phần ngang ngược, đây vốn là thực lực tuyệt đối.

Thế nhưng mọi người cũng hiểu rõ nếu như mình vận khí tốt, học được Thượng cổ công pháp hoặc là nhận được cổ Tiên đan, ở bên trong đi học tập, ăn vào luyện hóa, cho dù là Đế Tôn cũng là không còn cách nào biết đến.

Là nhóm đầu tiên tiến vào Cổ Tiên Vực sẽ là thu lợi lớn nhất, nếu như sau này lại căn cứ tiền nhân bản đồ bước vào chỉ có thể là nhặt lấy tiền nhân để lại canh thừa thịt nguội.
Vương trưởng lão tiếp tục nói: "Bởi vì không gian vách tường Cổ Tiên Vực đã rất yếu ớt , sau khi chúng ta mở ra nó phải cần một khoảng thời gian tu sữa lại, trong khoảng thời gian này chúng ta không thể lần nữa mở ra nhập khẩu, cho nên yêu cầu các ngươi ở bên trong dò xét hai mươi năm.

Sau hai mươi năm đến tập hợp ở nhập khẩu, chúng ta lần nữa mở ra nhập khẩu cho các ngươi ra ngoài.

Tốt rồi, lúc này rất rõ ràng sẽ riêng phần mình đến nơi trú ngụ nghỉ ngơi, tập hợp tại quảng trường ở cổng Tây Vực Chủ Thành."

Có mặt một ngàn tên Kim Tiên đều sôi nổi dựng lên độn quang hướng phía nơi mình đóng quân bay đi, một năm thời gian ở trong đó tinh thần của bọn họ bao giờ cũng

tập trung vào không được nghĩ ngơi, hai ba ngày một hồi chém giết, cho dù đã là Kim Tiên mọi người cũng cảm giác được rất lâu chưa từng có thể xác và tinh thần mỏi mệt, đều hận không thể lập tức nghỉ ngơi, cho nên đã độn nhanh nếu đem ra so bình thường mau hơn rất nhiều.
Hàn Lập trở lại nơi đóng quân, vừa đi vào sân nhỏ, phát hiện Cao Thăng chờ ở trong phòng mình, Hàn Lập đi vào trong phòng, Cao Thăng vội vàng đứng dậy: "Hàn huynh ngươi trở về, chúc mừng ngươi a! Ta vừa nghe theo Trương Cung Phụng nói chúng ta Bắc Hàn Thành Kim Tiên chỉ có ngươi cùng Khâu Tiếu Cừu hai người trúng tuyển.

Không nghĩ tới thực lực của Khâu Tiếu Cừu chỉ ở Phi Thăng Thai mấy trăm năm vậy mà lại có nâng cao! Hàn huynh lần này bước vào Tiểu Thế giới nhất định phải cẩn thận, không nói Tiểu Thế giới chồng chất nguy hiểm, đúng là Khâu Tiếu Cừu người này tâm địa hẹp hòi, Hàn huynh đừng trúng quỷ kế của hắn."
"Ha Ha, Cao huynh không cần lo lắng, ta tự sẽ cẩn thận.

Cao huynh đến chỗn của ta có chuyện gì sao?"
Cao Thăng thấy Hàn Lập đã tính trước, vừa nghĩ tới Hàn Lập có thực lực khủng bố cũng không cần quá lo lắng cho người.
"Trương Cung Phụng bảo ta tới tìm ngươi, mời ngươi đi đến chỗ của hắn.

Hàn huynh mau đi đi, ta cáo từ trước."
Cao Thăng vừa đi, Hàn Lập đơn giản chỉnh đốn thoáng cái đã đi tới phòng của Trương Cung Phụng.

Đi đến cánh cửa chợt nghe bên trong truyền ra thanh âm của Trương Cung Phụng: "Là Hàn tiểu hữu, mời bước vào."
Hàn Lập không dám thất lễ, đẩy cửa đi vào, chỉ thấy trong phòng chỉ có Trương Cung Phụng còn có một người, đúng là Khâu Tiếu Cừu.

Ở Hàn Lập vào chớp mắt Khâu Tiếu Cừu lông mi vừa nhấc, theo sau tựu mặt không đổi sắc đứng ở một bên.


Sau khi Hàn Lập thi hành lễ cũng đứng ở bên cạnh Khâu Tiếu Cừu.

Trương Cung Phụng rồi mới lên tiếng: "Lần này các ngươi biểu hiện rất không tồi, ta sẽ cấp cho các ngươi nhớ ăn ảnh ứng chút ít công lao, mà các ngươi có thể đi vào Cổ Tiên Vực mãnh vỡ cũng là vận mệnh của các ngươi, nhưng nhỏ trong thế giới có rất nhiều người không biết nguy hiểm cở nào, ta hy vọng các ngươi có thể vứt bỏ hiềm khích lúc trước, ở bên trong giúp đỡ cho nhau, như vậy mới có thể thu hoạch càng nhiều."
Đối với Trương Cung Phụng lời nói này Hàn Lập cùng Khâu Tiếu Cừu đều không có phản đối cái gì, Trương Cung Phụng còn nói thêm: "Hai ngày nữa sau khi các ngươi bước vào Tiểu Thế giới ta liền mang theo bọn họ trở lại Bắc Hàn Thành, hoàn thành nhiệm vụ sau khi các ngươi tự hành trở về.

Không có việc gì các ngươi thuận tiện đi nghỉ ngơi thôi."
Hàn Lập cùng Khâu Tiếu Cừu từ biệt trở về phòng của mình.

Ở lúc chia tay Hàn Lập rõ ràng cảm thấy một chút địch ý của Khâu Tiếu Cừu, mặc dù hắn (nó) tận lực che dấu, nhưng lại không có thể giấu diếm được cường đại thần niệm của Hàn Lập.
Hàn Lập suy nghĩ nếu như Khâu Tiếu Cừu thật sự tự tìm mình gây phiền toái, không thể nói trước sẽ có lỗi với lời nói của Trương Cung Phụng hôm nay.

Không bao lâu về tới gian phòng của mình, Hàn Lập khoanh chân tĩnh tọa, bắt đầu điều chỉnh trạng thái của mình..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện