Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu

Chương 58


trước sau

Nếu nói anh làm vậy là do thích Nguyễn Hạ, vậy thì chắc chắn là nói láo, anh với Nguyễn Hạ chưa đến mức ghét nhưng cũng không phải là thích. Với anh mà nói, Nguyễn Hạ trừ việc là người vợ trên danh nghĩa của anh, lại còn là mẹ ruột của con anh, thì căn bản cô chẳng khác nào một người phụ nữ xa lạ trên đường, mặc dù quả thực cô rất xinh đẹp nhưng anh đã nhìn khuôn mặt này bốn năm, đã quen với nó từ lâu rồi, khỏi phải nói đến chuyện đẹp hay không đẹp. Vốn dĩ Tống Đình Thâm giữ mình trong sạch như vậy, một phần tất nhiên là để trở thành tấm gương đúng đắn cho con anh, phần là còn là vì sợ.

Năm đó bởi vì anh đã phóng túng nhất thời, anh liền có một cuộc hôn nhân không mỹ mãn, cuộc đời không thể phóng túng được, một khi đã phóng túng thì chắc chắn sẽ phải trả giá, vấn đề chỉ là thời gian sớm hay muộn mà thôi.

“Tôi không thể khống chế được sự thay đổi của lòng người, nếu như chỉ vì xúc động nhất thời mà thật sự có người khác ở bên ngoài, đến khi người ở bên ngoài đó không thỏa mãn với những gì tôi cho người đó rồi đến tận nhà làm loạn thì làm sao?” Tống Đình Thâm không kiêng dè Nguyễn Hạ chút nào: “Tôi không quan tâm cô nghĩ thế nào về tôi. Xin lỗi, lời tôi nói là thật nhưng tôi quan tâm đến con tôi, nhất định cô không quan tâm đến quan hệ giữa hai chúng ta, như vậy thì người bị tổn thưởng chính là thằng bé, tôi không muốn tổn thương thằng bé.”

Nguyễn Hạ lại tò mò hỏi: “Vậy thì mấy năm qua, anh không gặp được ai mà anh thích à?”

Tống Đình Thâm lắc đầu: “Không có thời gian, cũng không có sức. Cô thì sao?”

Đây đúng là chuyện kì lạ nhất trên thế giới này!

Rõ ràng là vợ chồng hợp pháp, lại có thể hòa bình bàn luận về vấn đề này.

“Nếu như tôi có người khác ở bên ngoài, chẳng lẽ anh không tức giận sao?” Nguyễn Hạ kinh ngạc.

Tống Đình Thâm liếc cô một cái: “Nếu như cô để người khác đến làm loạn trước mặt Vượng Tử, để thằng bé biết chuyện, thì tôi sẽ tức giận.”

Phục rồi phục rồi, Nguyễn Hạ không khỏi than sợ: “Một đám đàn ông họ Tống các anh đúng là không giống người bình thường.”

Vượng Tử thì khỏi phải nói rồi, mới bốn tuổi đã có thể nói mấy câu như: “Mẹ, mẹ muốn ly hôn thì cứ ly hôn đi, không cần phải để ý đến con, mẹ vui là được.”

Tống Đình Thâm cũng vậy… Cho dù là vợ chồng giả nhưng lại có thể dễ dàng tha thứ cho người cắm sừng mình?

Quả đúng là đàn ông hệ Phật.

Tống Đình Thâm hỏi tiếp: “Nếu tôi có người khác ở bên ngoài, cô
có tức giận không?”

Nguyễn Hạ nghĩ nghĩ, đặt mình vào cách nghĩ của nguyên chủ: “Không đâu.”

Câu nói này của Tống Đình Thâm đã đánh thức cô, vốn dĩ anh không tức giận là bởi vì anh ta không có chút cảm giác nào với nguyên chủ, cũng tức là với cô, trong lòng anh cũng không coi cô ấy là vợ, tất nhiên cũng không có ham muốn chiếm giữ, cũng như việc anh có phụ nữ ở bên ngoài, cô cũng cảm thấy không có vấn đề gì, thế giới của người trưởng thành đơn giản như vậy, cũng phức tạp như vậy, dựa theo nhu cầu nhưng cũng phân biệt rất rõ ràng.

“Có điều, cho dù tôi không tức giận nhưng tôi vẫn đề nghị chúng ta không nên vượt qua giới hạn.” Tống Đình Thâm chậm rãi nói: “Bởi vì càng ngày Vượng Tử càng hiểu chuyện hơn, cho dù là tôi hay là cô, cũng đều cần phải trở thành tấm gương đúng đắn trước mặt nó. Nếu không sau này khi thằng bé trưởng thành, quan niệm tình cảm của nó cũng sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí là học tập theo chúng ta, cũng giống như trong một gia đình có tình trạng bạo lực, có một vài người rất phản cảm với việc ba đánh mẹ nhưng vô hình chung, dần dần đứa trẻ đó cũng sẽ trở thành người sử dụng bạo lực để giải quyết mọi chuyện. Cô thấy sao?”

Nguyễn Hạ hiểu rất rõ chuyện này.

Cô có quen một người cũng như vậy, thường xuyên phải nhìn ba đánh mẹ, tình cảm của người đó với ba vô cùng không ổn, người đó nói người đó hận ba vô cùng nhưng sau này khi người đó có mâu thuẫn với bạn gái, lại không kìm lòng được đánh cô ấy…

Cho nên có thể thấy được gia đình đã sinh ra đứa trẻ tạo ra ảnh hưởng lớn thế nào với chúng.

“Anh yên tâm.” Nguyễn Hạ vội vàng nói: “Hiện tại tôi cũng không có hứng thú với mấy chuyện yêu đương…”

Đơn giản vì những chuyện này chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi, cô đã có tiền thế này rồi, lại còn có một đứa con, sao phải có hứng thú yêu đương với mấy người đàn ông chẳng có gì tốt đẹp?

Tống Đình Thâm: “…”

“Nếu như ngày nào đó tôi có hứng thú, lại gặp được một người đàn ông tôi rất thích, tôi sẽ nói với anh, đến lúc đó chúng ta ly hôn trong hòa bình là được rồi. Tôi mong rằng anh cũng vậy.”

Khóe miệng Tống Đình Thâm co giật: “Được.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện