“Ngươi hứng trọn một quyền của ta mà chưa ngất?!”
Mạc Phàm kinh ngạc nhìn vị sư huynh của đám tu chân này, hắn ta thực sự hiến kỳ về người này.
Hứng trọn một quyền chân khí vào điểm yếu, tại sao vẫn còn đứng dậy được?
Như biết được suy nghĩ của Mạc Phàm, hắn ta nở ra một nụ cười đầy sự tự tin kèm theo một chút đẹ dọa nói.
“Ngươi tưởng chỉ với một quyền yếu ớt của ngươi mà có thể phá được hộ thuẫn của ta hay sao? Ngươi còn non lắm”
Pháp bảo hộ thuẫn bằng linh khí? Hóa ra là vậy, chả trách hắn hứng một đòn từ mình mà chỉ bị xây sát một chút, Mạc Phàm không thể ngờ được là một tu chân giả hiếm hoi hành động ở phàm giới lại có một thứ pháp bảo như vầy.
Ngọc bội hậu thuẫn bằng linh khí ít nhất cũng tương đương với mười ba viên đan tam phẩm, thật không thể coi thường độ giàu có của tên này.
Gã ta sau khi tỉnh lại liền ngay lập tức ra lệnh cho toàn bộ đám sư đệ, sư muội của mình khẩn trương lập trận.
“Các sư đệ, sư muội màu dùng hết đan dược dược dự trữ trong người đi, chuẩn bị lập trận.
Chúng tân nhất định sẽ không để tên này thoát ra được.”
Lúc này có một vị sư muội đứng ra nắm lấy tay vị sư huynh đứng đầu, khuôn mặt đầy sự mệt mỏi hỏi.
“Người này tuy có chút làm tổn thương đến chúng ta, nhưng giờ chúng ta bị con ma thú ấy đánh cho lên bờ xuống ruộng, nguyên khí cực kỳ hao tổn.
Muội thấy, tốt nhất là không nên đánh thì hơn.
Thả chuột béo còn hơn để nó cắn lại”
Nghe sư muội của mình nói như thế, sư huynh ngay lập tức giận dữ đáp lại.
“Muội bị ngốc à? Hay là chưa nhận được kinh nghiệm gì từ lần bị đánh lén hồi nãy của huynh? Quan sát trang phục của hắn ta xem, giống y hết những gì tướng quân miêu tả không? Cộng thêm cả linh khí chí dương hồi nãy, huynh chắc chắn rằng hắn ta không đến vì thiện cảm.
Sớm muộn hắn cũng giết sạch nơi này mà thôi”
Vị sư muội nghe xong thì kinh hãy lùi lại mấy bước chuẩn bị Dưỡng Thương Đan nhị phẩm cho cuộc chiến sắp tới.
Cả đám sư đệ cùng hơn ba mươi lăm ngàn tên lính cũng chuẩn bị đầy đủ vũ khí, chuẩn bị xuất trận bất kỳ lúc nào.
Chứng kiến một cỗ chiến khí ngào ngạt như vậy, Mộng Quân lo lắng định xông vào trợ giúp Mạc Phàm mở ra một con đường máu chạy thoát.
Nhưng vừa định đi thì hắn ta giơ tay lên, biểu thị đừng vội, chuyện này còn nằm trong lòng bàn tay.
Mặc dù không đành lòng, nhưng Mộng Quân vẫn theo lời Mạc Phàm, không dám rời khỏi vị trí của cái cây đang ẩn nấp.
Đứng trước hơn vạn người, Mạc Phàm tự tin nở ra một nụ cười mặc cho thân thể loang lổ vết thương từ trận chiến với Tuyền Hoàng Chư Xà lúc trước.
— QUẢNG CÁO —
“Nếu ngươi đã suy đoán được thân phận của ta như thế thì ta không việc gì phải che giấu nữa, lên hết đi!”
“Ngươi đừng tưởng ngươi ở phàm giới đạt được thành tựu Luyện Linh tầng 1 là hay, ngươi nên biết rằng ta cùng các sư đệ mạnh hơn ngươi rất nhiều”
Nói rồi gã ta dùng tay vận linh khí nâng một tảng đá to cách đây hơn 500m, nhanh như cắt phóng thẳng về phía lưng Mạc Phàm.
Mạc Phàm cảm thấy linh khí trong khu vực này có chút không đúng, có lẽ là đã bị Đảo Linh Bài chưởng khống câu thông rồi,
Hắn sau đó lập tức quay lưng lại tung ra một quyền chứa chân khí phá nát tảng đá to lớn thành vô số viên đá nhỏ.
Nhưng chỉ với một cái phẩy tay của vị sư huynh đó, những miếng đá đó như hóa thành những viên đạn có trí khôn, lựa những chỗ có vết thương mà bắn tới.
Mạc Phàm tuy đã đề phòng trường hợp tên này sở hữu thổ linh căn, nhưng thành thục khống chế mấy viên đá nhỏ như này đã nằm ngoài dự định của hắn rồi.
Phụt vài tiếng, máu tươi phun ra, tuy đỡ được vài mảnh đá nhỏ nhưng hơn ba phần đã ngâm và những điểm chí mạng, khiến cho vết thương của Mạc Phàm đã tăng lên bốn phần.
Lúc này thương thế của hắn nghiêm trọng tới mức kích phát sự sợ hãi của Thành Nam cùng Phản Phản trong Thức Hải, làm cho hai người đứng ngồi không im quan sát trận đấu.
Thành Nam không thực sự hiểu nỗi cái tên điên này nữa, cướp được nội đan thì phải về đi chứ, còn ở đó làm bao cát cho mấy tên cấp cao hơn mình tập đánh, thật là quá ngu ngốc mà.
Gánh lấy bốn thành thương thế, Mạc Phàm mạnh mẽ xông tới tung ra một quyền trực diện cực kỳ nhanh vào vị sư huynh kia.
Sư huynh đưa hai tay chéo nhau đỡ một quyền, nhưng rắn một tiếng, hộ thuẫn trên người của gã ta bị đánh nát.
Một quyền này của Mạc Phàm thực ra không nhắm vào người vị sư huynh dẫn đầu mà là nhắm vào pháp bảo của gã, vì hắn biết rằng cái món pháp bảo này còn khó chịu hơn cả hộ thể của Trương Thuẫn nữa, hoàn toàn không có cơ hội kích sát kẻ đeo nó.
Chứng kiến vật báu của mình bị Mạc Phàm một quyền đánh nhát như thế vị sư huynh nổi lên nộ hỏa.
Gã ta lấy Song Phi Vũ Kiếm cùng cây thiết chùy của mình ra, chủ động giáng hai đạo xung kính cùng đao kích thẳng tới người Mạc Phàm.
Hắn ta cũng không phải dạng vừa, hai tay lộ ra chân khí cường hãn mạnh mẽ đấm tới.
Bùm một tiếng, xung kích giao động cả không gian.
Cỏ cây cây cùng lúc bất gốc cùng với lều trại, một kích toàn lực này của hai người quả thực cường đại.
Mạc Phàm sau khi giao chiến chiêu thức thì một chân khụy xuống ho ra máu, lực đạo của vị sư huynh này quá mức cường hãn, có thể dễ dàng trấn áp hắn.
Sư huynh đó khi đánh so chiêu xong liền rất tự mãn trong lòng, gã ta một tay cầm cây chùy định nện thẳng vào đầu Mạc Phàm, một chiêu giết chết hắn.
Nhưng không ngờ sau tiếng rầm đầu uy lực thì thứ bị nứt ra không đầu của Mạc Phàm, mà là mặt đất.
Gã ta ngây lập tức biết được có chuyện gì không lành, nên ngay lập tức ra lệnh.
— QUẢNG CÁO —
“Mọi người, Thất Bát Tinh Trận mau lên”
Theo lệnh của vị sư huynh tất thảy mọi người như được cảnh tỉnh, lập lại thành một trận pháp.
Hai người ngự kiếm bay lên, bắt dùng một thanh kiếm trấn ngự phái trên, còn đám người còn lại đứng bốn phương tám hướng chặn đầu Mạc Phàm.
Tẩy thảy đều tỏa ra một cỗ áp khí vô cùng kinh khủng.
Mạc Phàm cười nhạt một cái nhìn người đứng đầu mỉa mai.
“Ta tưởng ngươi thế nào,