(*) Kinh hồn táng đảm (心惊胆战): Sợ hãi đến kinh hoảng, mất hết tinh thần.
Kỳ thật, giống với rất nhiều người ở đây, đối với trận tỷ thí vừa rồi, Nhiếp Cẩn Huyên cũng không hiểu lắm.
Nhưng nhìn sắc mặt cùng động tác của Ân Phượng Trạm, Nhiếp Cẩn Huyên khẳng định, vừa nãy đã xảy ra chuyện gì đó!
Cho nên, Nhiếp Cẩn Huyên mới không nhịn được mở miệng hỏi, bất quá chỉ có mình nàng hiểu, so với việc muốn biết vừa nãy Ân Phượng Liên nói gì với Ân Phượng Trạm, Nhiếp Cẩn Huyên càng muốn biết, hiện tại miệng vết thương trên đùi của hắn có đau không, hồi nãy có bị thương không.
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng Nhiếp Cẩn Huyên lại ngượng ngùng nói ra, bởi thế chỉ ó thể dò hỏi vừa rồi cuối cùng đã xảy ra chuyện gì!
Mà nghe Nhiếp Cẩn Huyên hỏi.
Sắc mặt Ân Phượng Trạm vốn đã có chút lạnh lùng, nay lại âm trầm thêm vài phần.
"Ngươi không cần biết."
Ân Phượng Trạm lạnh lùng mở miệng, mà vừa nghe lời này, hai mắt Nhiếp Cẩn Huyên theo bản năng mở lớn.
"Ngươi...!Được, coi như ta nhiều chuyện!"
Nhiếp Cẩn Huyên bị chọc tức đến nghẹn lời, nói xong, liền quay đầu sang hướng khác.
Nhìn bộ dáng tức giận của Nhiếp Cẩn Huyên, Ân Phượng Trạm không khỏi nhấp môi, sau đó, giương mắt nhìn Ân Phượng Liên ngồi đối diện đang nói chuyện với người khác, rồi lại cầm một ly rượu khác trên bàn lên, một hơi cạn sạch!
...!
Sau trận luận võ đấu rượu, yến hội cũng dần đến thời điểm kết thúc.
Mà bởi vì chuyện xảy ra trước đó, Vân vương Ân Phượng Cẩm và Cung vương Ân Phượng Hiên càng nhìn nhau không thuận mắt, lúc nào cũng âm thầm phân cao thấp, trong khi đó Ân Phượng Trạm và Nhiếp Cẩn Huyên thì im lặng không nói một lời, còn Thái tử Ân Phượng Hàn cũng không nói thêm bất cứ lời nào!
Không khí có chút quỷ dị.
Thời điểm mọi người đang ra ám hiệu, nghĩ muốn tìm tòi đến cùng thì đúng lúc này, Thuận Thừa Đế bỗng nhiên buông ly rượu trên tay xuống.
"Kỳ thật lần này trẫm cố ý quyết định dành ra chút thời gian trong tế xuân, là bởi, trước đó mấy ngày, trong lúc vô tình trẫm có được một bảo vật!"
Thuận Thừa Đế mở lời, mà vừa nghe đến hai chữa "bảo vật", mọi người ở đây không khỏi sửng sốt, sau đó chỉ nghe thấy Ân Phượng Hiên kêu lên.
"Bảo vật? Bảo vật gì a?"
Ân Phượng Hiên là một người nôn nóng.
Mà ngoài Ân Phượng Hiên, tất cả mọi người ở đây tuy không mở miệng nhưng đều có chung một loại tâm tình giống như hắn.
Vì thế, nghe vậy, Thuận Thừa Đế hơi nhấp môi, sau đó nói tiếp.
"Thật ra, nói đến bảo vật này, thì có chút sâu xa...!Không biết mọi người ở đây có ai biết "Huyết Lang" không?"
Thuận Thừa Đế vừa nhắc tới hai chữ "Huyết Lang", mọi người phía dưới liền thì thầm to nhỏ, nhưng sau đó lại lắc đầu liên tục, bất quá ngay lúc này, chỉ thấy Thái tử Ân Phượng Hàn vẫn luôn im lặng bỗng nhiên nở nụ cười.
"Chẳng lẽ "Huyết Lang" mà phụ hoàng nhắc tới chính là thần thú trong truyền thuyết?"
"Thần thú? Đại ca, thần thú gì?"
"Là thần thú thượng cổ trong truyền thuyết! Tương truyền, phía Bắc Thiên Thừa Quốc, có một loại dã thú vừa giống sói cũng vừa giống hổ, hai mắt tựa vàng, toàn thân phủ lớp lông đỏ tươi như máu, cho nên được gọi là Huyết Lang! Mà Huyết Lang ngoại trừ có vẻ ngoài độc đáo, thì máu của nó còn có công hiệu trị bách độc..."
Ân Phượng Cẩm nhịn không được hỏi, sau đó Ân Phượng Hàn thuận đà đem những gì trước đây mình nghe được kể với mọi người.
Nhưng nói tới đây, Ân Phượng Hàn lại dừng lại, cười một chút, rồi mới nói tiếp.
"Bất quá, đây cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi, còn Huyết Lang có thật hay không thì không ai biết được! Rốt cuộc, động vật tựa hổ tựa sói, toàn thân phủ màu đỏ tươi, đôi mắt tựa vàng, thậm chí máu còn có công hiệu trị bách độc kia...!Cho dù có thì cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết...!Khụ khụ..."
Ân Phượng Hàn có chút đắc ý nói, nhưng ngay sau đó còn chưa kịp nói hết lời thì bỗng nhiên ho khụ khụ, cả khuôn mặt biến sắc, không khỏi có chút khó coi, rồi che miệng lại, không nói thêm gì khác.
Hành động của Ân Phượng Hàn khiến người khác không thể hiểu nổi.
Nhưng vào lúc mọi người đang nghi hoặc không thôi thì bỗng có một giọng nói mang theo ý cười vang