Gió đêm chậm rãi, ở nơi đã ước định Hứa Thất Cố nhàn nhã pha trà, thân ảnh cô tịch trong cung điện rộng lớn có vẻ phá lệ thê lương.
Mộ Dung Yên một đường đi tới, cũng không thấy có cung nữ cùng nội thị, trong lòng hiểu rõ, hẳn là đã được Hứa Thất Cố cho lui xuống.
"Mời ngồi."
Hứa Thất Cố nghe thấy tiếng bước chân của Mộ Dung Yên, không có đứng dậy hành lễ, chính là ý bảo nàng ngồi xuống bên cạnh bàn trà, rót đầy một chén trà nóng cho nàng.
Mộ Dung Yên bưng chén trà lên, theo bản năng nhìn bốn phía, vẫn chưa nhìn thấy thân ảnh của Dương Lan Thanh.
Hứa Thất Cố mỉm cười nói: "Người nên xuất hiện, dù sao rồi cũng sẽ xuất hiện."
Mộ Dung Yên nghiêm túc nhìn Hứa Thất Cố, những năm qua, hắn vẫn canh giữ ở bên cạnh Thanh phi, chưa từng từ bỏ, nay đã biết sinh phụ của Trừng nhi còn trên nhân gian, vẫn là dụng tâm phò tá mẫu tử các nàng, khắp nơi suy nghĩ chu đáo.
Hắn đối tốt với Thanh phi, đủ để khiến cho Mộ Dung Yên thán phục.
Mộ Dung Yên yên lặng nhấp một ngụm trà nóng, nhất thời nhăn mặt cau mày, muốn phun nước trà ra khỏi miệng.
"Đừng vội phun ra, đem tất cả đắng cay đều uống hết." Hứa Thất Cố thản nhiên mở miệng, uống cạn một chén trà nóng, lại nở nụ cười, "Nếm thử vị đắng, mới biết, thế nào là không đắng."
Mộ Dung Yên ẩn ẩn nghe ra ẩn ý trong lời nói của hắn, đem ngụm trà đắng chát trong miệng nuốt xuống, lắc đầu nói: "Những ngày tháng đó, ta thật sự không muốn quay đầu nhớ lại."
Hứa Thất Cố mỉm cười gật đầu nói: "Hôm nay hạ quan cả gan bỏ thêm một chút bột hoàng liên vào chén trà của Vương phi người, thầm nghĩ để cho Vương phi biết, những đắng cay của ngày sau, cũng không thua gì những đắng cay của hôm nay, người đã nghĩ kỹ chưa?"
Khóe miệng Mộ Dung Yên cong lên rất nhỏ, cười đến cực kỳ nhẹ nhàng, "Thế gian có thể có bao nhiêu đắng đây? Sợ chính là không có ai bên cạnh ta cùng nhau chịu đắng."
Hứa Thất Cố buồn bã thở dài, lại châm một chén trà nóng cho Mộ Dung Yên, "Cô độc là đắng, vậy cái gì là ngọt?"
Độ cong nơi khóe miệng Mộ Dung Yên sâu thêm vài phần, thấy hắn hôm nay càng giống như là cố ý khuyên can, có lẽ căn bản không có cái gọi là Dương Lan Thanh tản bộ canh ba, liền thẳng thắn thành thật nói: "Cùng nhau thủ tín, không phụ ân tình." Nói xong, uống cạn trà nóng trong chén, phát hiện vị đắng chát bị mùi hương thơm ngát cuốn đi, ngược lại là sinh ra một chút vị ngọt.
Hứa Thất Cố thấy nàng dường như đã hiểu được một chút, liền lại yên lặng châm một chén trà nóng cho nàng.
Mộ Dung Yên bưng chén trà lên, mỉm cười kính hướng về phía Hứa Thất Cố, "Sợ nhất là đắng nhưng không có người bên cạnh, trà đắng nhất cũng đã uống, trước đây cũng đã trải qua đủ loại chuyện, ta còn sợ chuyện gì nữa?"
Hứa Thất Cố gật đầu cười nói: "Xem ra, hôm nay trà này của hạ quan là chưa đực đun sôi rồi."
Mộ Dung Yên thản nhiên nói: "Một đường đi tới đây, ngươi khắp nơi lo nghĩ chu đáo, mọi chuyện chiếu cố chu toàn, hôm nay lại lấy trà trò chuyện, làm cho ta hiểu được con đường sau này nên đi như thế nào." Đang nói liền ngừng lại một chút, Mộ Dung Yên đứng lên, khom người cúi đầu thật sâu trước Hứa Thất Cố, "Một câu cám ơn này, ngươi nhận lấy chính là hoàn toàn xứng đáng."
Hứa Thất Cố kinh hoảng vội vàng đứng dậy đỡ lấy Mộ Dung Yên, nói: "Những chuyện này đều là hạ quan nên làm, xin Vương phi mau mau đứng lên."
Mộ Dung Yên lắc lắc đầu, nghiêm mặt nói: "Nếu không phải trong lòng có tình, làm sao có thể làm ra nhiều việc ấp áp như vậy?"
Ánh mắt Hứa Thất Cố mang theo một chút kinh sắc, không thể tin được mà nhìn nàng, "Hạ quan còn tưởng rằng, một đường tới đây, Vương phi trầm mặc ít nói, đắm chìm trong đau đớn mất đi thân nhân, khó có thể tự kềm chế, lại không ngờ tới, thế nhưng..."
Mộ Dung Yên chua xót gật đầu, nói: "Phượng Hoàng ra đi, ta liền không còn thân nhân trên đời nữa, người có thể dựa vào, chỉ có một mình Trừng nhi." Nói xong, Mộ Dung Yên xoa xoa đôi mắt bắt đầu ướt át, ngẩng mặt lên, nhìn bầu trời điểm đầy ánh sao, "Nhưng mà ta biết, Phượng Hoàng liều mình cứu ta, thầm mong để cho ta cùng với Trừng nhi đều có thể hảo hảo, sống thật khoái hoạt. Cho nên, ta không thể để cho hắn nhìn thấy người tỷ tỷ này luôn suy sụp đau thương, càng không thể để cho hắn nhìn thấy Trừng nhi cũng cùng ta thống khổ." Hít vào một hơi thật sâu, Mộ Dung Yên xoay mặt qua, nở rộ ra một nụ cười thoải mái.
"Quá đắng sẽ có chút vị ngọt, quá ngọt liền có hương thơm. Cuộc đời này không cầu cùng Trừng nhi yêu thương oanh oanh liệt liệt, chỉ cầu có thể cùng nàng làm bạn thần hôn*, bình an bên nhau đến già." Nói xong, mi tâm Mộ Dung Yên cau lại, dường như có chút ẩn dấu ưu phiền, "Nếu như có thể, ta thà rằng nàng không phải Tề vương điện hạ, chính là một nữ tử bình thường, ít nhất, không cần phải đề phòng bị người khác tính kế, cũng không cần đi tính kế người khác."
(*Sáng chiều, tức là cả ngày lúc nào cũng có nhau)
"Từ xưa đến nay, phàm là người hai tay nhuộm đầy máu tươi ngồi trên long ỷ, lại có bao nhiêu người có thể nhớ được bộ dáng lúc ban đầu của chính mình?" Mộ Dung Yên mệt mỏi nói xong, nghĩ tới Trừng nhi đối với nàng rất tốt, lẩm bẩm nói, "Tốt nhất là một đời một kiếp một đôi người, pha trà bát huyền, nắm tay đến già. Hứa đại nhân, ngươi nói, có phải hay không?"
Hứa Thất Cố kinh ngạc nhìn Mộ Dung Yên trước mắt, đã trải qua nhiều chuyện bi thương như vậy, giờ khắc này thế nhưng còn có thể an tĩnh như thế, thậm chí nói ra những lời làm cho người ta cảm động đến tận tâm hồn.
Trừng Công chúa, là hạnh phúc, bởi vì nàng không có chọn sai người, Mộ Dung Yên đáng giá để nàng liều lĩnh dùng thâm tình đối đãi.
Mà chính mình? Yêu thương một nữ tử...
Hứa Thất Cố nhìn dọc theo những hàng cột trước điện, mơ hồ nhìn thấy một cái bóng đen thoáng qua không thấy bóng dáng, không khỏi chua xót lắc lắc đầu, âm thầm nói: "Nghe được những lời này của Mộ Dung Yên, Lan Thanh, ngươi thật sự còn muốn chấp nhất quyền thế này sao? Thật sự còn muốn đem Trừng Công chúa đẩy vào vực sâu tràn đầy máu tươi kia sao?"
"Hứa đại nhân?" Mộ Dung Yên theo bản năng nhìn về hường mà ánh mắt của Hứa Thất Cố đang nhìn, đột nhiên hiểu được gì đó, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, đành im lặng cầm lấy chén trà, uống