Chiến tranh luôn gây tới đau thương mất mát cho dù chính hay tà, thua hay thắng. Chỉ trải qua nửa năm chiến tranh nhưng Lam Dạ nhận thấy không ít điều. Quan trọng nhất nàng thấy bản thân thực lực còn chưa đủ. Nếu không có hộ giáp hay Vân Lãng luôn theo sát thì nàng đã sớm chết. Nàng cần tu luyện nhiều hơn nữa.
Đúng như Vân Lãng suy tính. Nó vốn không chỉ cuộc binh biến bình thường. Đằng sau đó còn có sự can thiệp giật dây thậm chí tham gia trực tiếp của hai đế quốc kia. Hai đế quốc kia sớm muốn hạ bệ Hoàng Hoa đế quốc, đem Hoàng Hoa đế quốc thành chiến lợi phẩm chia sẻ quyền lợi nhưng bọn họ không thể ngờ Hoàng Hoa đế không chỉ có một mà có tới hai triệu hồi sư. Bọn họ chỉ có duy nhất một triệu hồi sư còn là triệu hồi sư quân chủ. Nếu tính ra vẫn là thua Hoàng Hoa đế quốc.
Chiến loạn nửa năm rốt cuộc thái bình cũng lập lại nhưng hơn ai hết những người trong cuộc luôn canh cánh trong lòng câu nói tên triệu hồi sư của hai đế quốc kia trước khi chết "Các ngươi đừng sớm mừng. Trước sau Vân gia nhân, Hoàng Hoa đế quốc đều bị xóa sổ"
Vân Lãng ngồi trầm tư dưới mái đình trong tiểu viện. Gần chục ngày trôi qua nhưng cô vẫn luôn ghi nhớ câu nói của tên đó. Đôi lúc sẽ mơ thấy ác mộng.
Vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, mùi hương dịu nhẹ quen thuộc:
- Lãng, ngươi mơ thấy ác mộng?
Vân Lãng gật đầu:
- Ân. Giấc mộng rất chân thực khiến ta không thể ngừng nghĩ đến nó. Nàng cũng biết ngay sau chiến tranh kết thúc cô cô đã rời đi để tìm phương thuốc huyền bí kia. Trọng trách đặt lên vai ca ca và ta. Nếu Vân gia có chuyện gì, nếu nó bị hủy trong tay ta. Có phải ta...
Cô mở to mắt nhìn người đối diện. Nàng đang hôn cô, chủ động hôn cô. Dù chỉ là một cái ấn môi không càn quấy.
- Lãng, ngươi lo gì chứ. Ngươi giờ cũng là hậu kỳ quân chủ cấp bậc sắp đột phá lên Tôn giả. Ngươi cùng Vân Doãn huynh nhất định sẽ làm tốt. Ngươi đừng lo lắng.
Vân Lãng ôm chặt lấy nữ nhân trước mặt.
- Ta sợ hơn nữa là mất nàng. Nửa năm qua có không ít lần ta sợ hãi khi thấy nàng bị thương. Tự trách bản thân vô dụng không thể bảo vệ nàng.
Lam Dạ đưa tay vuốt tóc cô:
- Lãng, không có ngươi chưa chắc ta còn ở đây. Là do ta bất cẩn. Hơn nữa lần đó là ngươi không ở cạnh ta. Ngươi phải cùng cô cô đi làm nhiệm vụ mà. Không thể trách ngươi.
Lam Dạ chỉ biết thở dài xoa mái tóc đen cùng tấm lưng cô trấn an. Quả thực lần đó là do nàng trốn theo hoàng huynh, nàng là khinh thường đối thủ cùng nôn nóng muốn kết thúc mọi chuyện mới trái lời Vân Lãng không chịu ở đại bản doanh. Sau lần đó nàng biết nó giống như bóng ma tâm lý với Vân Lãng. Cô luôn tự trách bản thân. Nàng muốn khuyên giải thế nào vẫn không được. Con người này trước kẻ khác có thể cường đại, lãnh khốc bao nhiêu trước mặt nàng lại yếu đuối bấy nhiêu.
- Dạ nhi, cảm ơn nàng đã ở lại, đã không rời xa ta.
Nàng cười nhẹ:
- Lãng, ngươi có phải ngốc rồi không. Mau trở về. Ngoài này sương lạnh.
Người kia ngoan ngoãn theo nàng về phòng. Tiếp đó rúc vào lòng nàng rục rịch mãi mới chịu ngủ. Lam Dạ thật không rõ nàng đây là đang nuôi con hay gì.
Sau chiến tranh,