Tang Cẩn dựa vào cửa tới phát ngốc, mãi tới khi chuông điện thoại đầu giường vang lên mới hoàn hồn.
Cô không khỏi kinh ngạc, người tìm cô vì sao không gọi thẳng vào di động chứ? Cô vừa vào phòng này, ai đã nhanh như vậy mà biết số điện thoại ở đây? Giây tiếp theo, cô đột nhiên nghĩ tới một người, khóe miệng cong lên.
Cô đi tới cầm điện thoại, dựa lưng vào đầu giường, cười hỏi: "Anh gọi điện cho em làm gì thế?"
"Sao em biết là anh?" Đầu bên kia truyền tới một câu vô nghĩa nhưng trong giọng nói chứa đầy niềm vui khó tả.
Ở căn phòng khác, Bàng Lỗi một tay cầm điện thoại, một tay mở quần áo trên giường ra: "Quần áo rất vừa người, anh thích, sau này quần áo của anh sẽ để em mua, còn tiền anh trả."
"..." Tang Cẩn nghe nửa câu đầu, chuẩn bị cười ra tiếng, nhưng tới nửa câu sau lại cảm thấy dở khóc dở cười, người đàn ông này rốt cuộc có biết nói chuyện không vậy?
Hai người lại bắt đầu giống nửa năm qua, mỗi lần nấu cháo điện thoại thì sẽ mãi không dứt.
Tang Cẩn nhìn đồng hồ, nhớ tới những việc cần phải giải quyết thì liền nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện: "Em phải đi tắm, sau đó còn sửa lại ghi chép mấy cuộc thẩm vấn hôm nay. Nếu anh không có việc gì thì ngủ sớm đi."
"Em thật sự cảm thấy hung thủ là nữ sao? Hay là em cố tình làm vậy?" Bàng Lỗi không muốn cúp máy, anh biết chắc chỉ cần nhắc tới công việc, cô sẽ không đá anh sang một bên.
Quả nhiên, Tang Cẩn liền quên chuyện tắm rửa: "Nói như vậy, bức họa tâm lý hôm nay anh cũng thấy sai sao?"
Hôm nay cô không giải thích với bất cứ ai, bao gồm cả Du Chí Long, chỉ là ngẫm lại cũng biết, chút tiểu xảo này của cô căn bản không thể giấu được anh.
Trước khi cô giải thích, Bàng Lỗi đã chuyển đề tài: "Trời sắp sáng rồi, mấy thông tin đó em nhớ trong đầu là được, cứ như thế này mà làm việc em không mệt sao? Em mau đi tắm đi, sau đó thì lên giường ngủ một chút." Dặn dò cô xong, anh trực tiếp dập máy.
Tang Cẩn không biết vì sao vừa nói một nửa anh đã dập máy, có lẽ anh cũng rất muốn nói chuyện với cô, nhưng sợ cô mệt. Cô nhịn không được mà bật cười, sau đó liền buông điện thoại đi tắm.
Trong phòng tắm, cô vẫn suy nghĩ tới một vấn đề, từ khi nào thì anh biết hung thủ không phải phụ nữ? Cô cẩn thận nhớ lại, lúc bọn họ còn trên du thuyền, anh đã sắp xếp chuyện tới Singapore. Nói như vậy, anh đã sớm biết hung thủ là nam, hơn nữa còn có khả năng liên quan tới Sam sao?
Cô đột nhiên có rất nhiều vấn đề hỏi anh nên lập tức tắt vòi nước, lau khô người, ra khỏi buồng tắm mặc thêm áo ngủ.
Lúc thắt đai lưng, nhìn bả vai không có thương tích, trong đầu cô liền hiện lên hình ảnh ôm hôn nồng nhiệt của hai người, anh ôm cô đổi hướng, có lẽ là lo cô bị thương giống lần trước.
Tang Cẩn đột nhiên cảm thấy cả người nóng lên. Cô nhanh chóng mặc áo ngủ chỉnh tề, sau đó vội vàng ra khỏi phòng tắm.
Cô về phòng định gọi cho anh, lại lo anh đã ngủ, cuối cùng quyết định không gọi, trực tiếp ngồi xuống bàn làm việc, mở laptop ra, bắt đầu sửa lại tư liệu có được trên du thuyền, đem những điểm đáng ngờ ghi ra, sau đó lên mạng tra cứu một số thông tin.
Tang Cẩn làm xong mọi việc thì trời cũng sáng. Cô không biết có phải lúc tới đây đã ngủ một giấc hay không, hiện tại một chút cũng không cảm thấy mệt mỏi, thậm chí còn hưng phấn, muốn nhanh một chút gặp anh. Vì thế, cô dọn dẹp đồ đạc, nhanh chóng đi đánh răng, thay đồ, cầm di động.
Di động vừa gọi, cô liền nghe thấy tiếng chuông quen thuộc, hình như đang ở ngoài cửa phòng cô.
Tang Cẩn lập tức chạy ra mở cửa, một khuôn mặt tuấn tú ở ngay trước mắt của cô.
Bàng Lỗi đứng ngay ngắn ở đó, cả người mặc tây trang màu đen, bên trong là áo sơ mi trắng, chỉ tiếc là không đeo cà vạt. Một tay anh bỏ trong túi quần, một tay đặt trên cửa, chằm chằm nhìn cô. Không đợi cô mời, anh trực tiếp vào phòng, ánh mắt đảo qua một lượt, cuối cùng dừng trên bàn sách: "Em không ngủ sao? Không ngủ thì sao không gọi anh tới..."
Tang Cẩn đóng cửa lại, xoay người vòng tới trước mặt anh, nhịn không được mà cười hỏi: "Đừng nói với em là anh luôn đợi em gọi anh qua nha?" Cô cảm thấy rất có khả năng này, trong lòng không khỏi tiếc nuối, sớm biết như vậy, tối qua cô đã dứt khoát gọi điện cho anh.
Anh lại phủ nhận: "Không có, anh cũng vừa mới tới. Hiện tại là 7h, chúng ta có thể xuất phát trễ một chút, anh gọi bữa sáng mang tới phòng em. Trong khi chờ em cứ nói suy nghĩ của em, anh chỉ nghe, không cho ý kiến, như vậy sẽ không tính là phạm quy." Anh vừa nói vừa ngồi xuống sô pha, tùy tay cầm notebook của cô, ngửa người dựa ra sau, hai chân bắt chéo, bắt đầu lật notebook của cô đọc.
Đây là cuốn sổ mới, trang lót đã không còn thơ của Tam Mao nữa, nhưng bên trong lại có một câu nói vô cùng quen thuộc:
Nhân viên điều tra phải khai thác theo hướng có hiệu quả, nhất định phải hiểu rõ tính cách của con người... Để đạt được kết như vậy, chắc chắc phải dùng hết mọi cách để học tập: Quan sát mỗi đoạn đối thoại, mỗi một câu, mỗi một từ ngữ, mỗi một hành vi, mỗi một suy nghĩ, mỗi một tính cách đặc biệt, mỗi một cử chỉ, mỗi một tư thái... Một người điều tra có kinh nghiệm sẽ hiểu được tính cách của hung thủ và tòng phạm.
Bàng Lỗi xem từng câu từng chữ trên trang lót này xong liền tiếp tục lật trang tiếp theo, mặt sau là ghi chép lúc đi học, vài tờ cuối cùng là suy nghĩ về vụ án giết người trên du thuyền của Tưởng Phỉ Phỉ. Đọc xong, anh khép cuốn sổ lại, nhìn cô gái ngồi đối diện, hiện tại anh có thể trăm phần trăm tin cô có thể tự mình hoàn thành vụ án này.
"Em sẽ khôi phục lại quá trình diễn ra vụ án trên du thuyền, anh nghe xem có thiếu sót gì thì bổ sung giúp em. Những phần phía sau còn quá nhiều nghi điểm, em tạm thời sẽ không nói." Tang Cẩn nhìn anh, đột nhiên lên tiếng.
Tuy cô phải một mình hoàn thành bức họa tâm lý tội phạm, người hỗ trợ là Du Chí Long, nhưng dù sao chuyện này cũng liên quan tới mạng người, không chỉ đơn giản là một bài thi tốt nghiệp, có anh tham gia mới có thể bảo đảm sự chính xác.
Bàng Lỗi