Editor: Hạ Tân LangBeta: Tân SinhMột nhóm mười mấy người, nhà nông bình thường không đủ chỗ, Trương thúc chọn nhà lớn của lí chính, dùng mười lượng bạc thuê sương phòng phía đông vào phía tây.
Trình Ngọc vẫn luôn cõng người đến cửa phòng phía Đông mới rời đi theo hướng ngược lại.
Hắn và Định Vương ở chung một gian, lúc đi vào phát hiện có người vẫn luôn dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn hắn, Trình Ngọc thờ ơ, cũng không để ý tới Định Vương đang ý vị thâm trường quan sát mình, đi tắm rửa.
Nữ quyến bên kia vội vàng hơn nhiều, Trương thẩm mang Thu Lan đến phòng bếp đun nước ấm, Xuân Liễu hầu hạ Hàm Châu thay y phục, Xuân Liễu đứng bên trái Ngưng Châu liền chạy qua ôm bên phải, một lát hai người lại đổi vị trí.
Hàm Châu bị muội muội dính người làm cho lòng mềm nhũn, dịu dàng dỗ dành: "Ngưng Châu đừng sợ, tỷ tỷ không có việc gì, muội xem tỷ vẫn còn rất khỏe, có phải không?"Ngưng Châu chôn đầu trong ngực tỷ tỷ, nước mắt từng chuỗi rơi xuống.
Tỷ tỷ là người thân thiết với nàng nhất, so với cha thân thiết hơn, lúc tỷ tỷ rơi xuống nước tiểu cô nương khóc, tỷ tỷ được cứu về, nàng vẫn nhịn không được lại khóc.
Hàm Châu không có biện pháp, nghe Trương thẩm nói nước ấm đã chuẩn bị xong, nàng cười giúp Ngưng Châu lau nước mắt, "Ngưng Châu tắm chung với tỷ tỷ không?"Ngưng Châu nghẹn ngào gật đầu, "Ta giúp tỷ tỷ chà lưng.
"Hai người liền cùng nhau pha nước ấm tắm rửa.
"Mùi hương trên người tỷ thật thơm.
" Hơi nước mờ mịt, Ngưng Châu ngồi phía sau giúp nàng chà lưng, nói, "Muội thích nhất hương thơm trên người tỷ, còn dễ ngửi hơn cả cao hương.
""Muội lớn lên cũng sẽ thơm.
" Hàm Châu có chút thất thần đáp lại, tay cầm khăn lau phía trước, lúc sờ tới ngực, trên mặt nàng nóng lên, lại nghĩ tới một đườngkia.
Sức lực hắn lớn kinh người, ngoại trừ lần nàng muốn xuống kia, hắn đều không có dừng lại, vững vàng cõng nàng đi trong mưa, bả vai so với lúc còn nhỏ được cha cõng còn rắn chắc rộng lớn hơn, làm người an tâm.
Nghĩ đến hắn, lập tức lại nhớ đến lúc ở bờ sông hắn cúi đầu hôn nàng.
.
Hàm Châu không tự giác nắm chặt khăn.
Nàng đương nhiên biết hắn làm vậy là muốn cứu nàng, nhưng, miệng kề miệng, không phải hôn thì là gì?May mắn hắn là chính nhân quân tử, cũng không làm ra hành động gì khác chiếm tiện nghi của nàng.
Bên ngoài tiếng mưa rơi lộp bộp, Hàm Châu cắn môi, tâm loạn như ma.
Nàng bị hắn hôn, hai người có thời gian tiếp xúc da thịt dài như vậy, nàng lại là người có hôn ước.
Lúc cha qua đời đã hứa gả nàng cho Trương Phúc, đó là người cha tin tưởng, Hàm Châu không có lý do từ chối, chỉ là bây giờ, nàng đột nhiên không muốn gả cho Trương Phúc.
.
Ý niệm này vừa xuất hiện, Hàm Châu đột nhiên ý thức được bản thân đang nghĩ gì, vừa xấu hổ vừa thẹn thùng.
Người ta chỉ xuất phát từ lòng trượng nghĩa mới đi cứu nàng, vậy mà nàng lại không muốn xuất giá? Không gả cho Trương Phúc, chẳng lẽ gả cho hắn? Nàng ngay cả tên họ quê quán đối phương cũng không biết, hắn cũng không có ý tứ khác, vậy mà nàng lại động tâm trước, làm sao không hổ thẹn với giáo dưỡng được cha chỉ dạy từ nhỏ, làm sao lại không phụ tấm lòng thành của một nhà Trương thúc?Hàm Châu nâng khăn lên mặt, dòng nước ấm áp theo khuôn mặt chầm chậm chảy xuống, lòng nàng cũng chậm rãi khôi phục bình tĩnh.
Hắn chỉ là ân nhân cứu mạng của nàng, đến Thiên Tân sẽ tách ra, ngoại trừ lần đó hắn cứu nàng, hai người cũng không có quan hệ gì.
Tắm gội xong, Hàm Châu thay y phục mượn được, cùng muội muội chui vào ổ chăn.
Trương thẩm bưng một chén canh gừng lớn lại đây.
Trương thúc cũng bưng canh gừng đến chỗ Trình Ngọc bên kia.
Chờ Trình Ngọc uống canh xong, Trương thúc vén vạt áo quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái: "Công tử đã cứu tiểu thư nhà ta một mạng, lão nô thay tiểu thư cảm ơn công tử, đại ân đại đức của công tử Giang gia không cách nào báo đáp, ngày sau nếu công tử có phân phó, lão nô nhất định dùng toàn lực cống hiến.
"Vẻ mặt Trình Ngọc nhàn nhạt: "Không cần, vừa vặn lúc đó ta đang ở dưới nước, nhất thời xúc động liền đi cứu, nếu ta ở trên bờ, chưa chắc sẽ đi.
"Trương thúc không ngờ tới thái độ này của hắn, kinh ngạc ngẩng đầu.
Định Vương khóe miệng nhếch lên xem náo nhiệt.
"Ra ngoài đi.
" Trình Ngọc mở miệng đuổi người.
Trương thúc hoàn hồn, thần sắc phức tạp nói: "Được, lão nô không quấy rầy hai vị công tử nghỉ ngơi.
" Thu dọn chén bát lui ra ngoài.
Trình Ngọc nằm ở trên