Phòng khách bây giờ trầm mặc một cách kỳ lạ. Sau cùng lại do chính Quý Vân Bằng tươi cười tiến lên chào hỏi nhằm đánh vỡ cục diện nặng nề này: “ Cháu chào bác, bác cũng tới đây ạ? Sao trước đó bác không gọi để cháu…”
Lời còn chưa dứt ông Từ đã lạnh lùng nhìn thương tích trên mặt Quý Vân Bằng, nghiến răng nói: “ Lại đánh nhau?”
Quý Vân Bằng lập tức rụt vai, cười ngượng đáp: “ Dạ không, tụi cháu chỉ giỡn tí thôi.”
“ Chỉ đùa giỡn mà mặt mũi lại bầm dập như thế, cháu cũng giỏi quá nhỉ!” Ông Từ cười nhạt, quay đầu nhìn con trai, quát: “ Sao hả, thấy cha mình tới, con không nói được một câu chào hỏi tử tế sao?”
Từ Văn Diệu sờ sờ mũi, mỉm cười bước lại dìu ông vào nhà: “ Sao cha lại nói vậy, con nào dám không đón chào chứ. Thấy cha tới con vui còn không kịp nữa là. Sao hôm nay cha lại rảnh rỗi mà ghé đây? Lại còn không dẫn theo ai hết.”
“ Ta đến gặp con mình mà cũng cần mang theo người khác sao?” Ông trừng mắt lườm Từ Văn Diệu, xua tay nói: “ Lúc nãy mới gặp chú Vu của con xong, lại nhớ ra nên đến đây gặp con.”
“ Cha đã ăn gì chưa?”
Ông Từ đi thẳng tới ngồi ở chiếc ghế sofa trong phòng khách, đáp: “ Có hơi đói. Hồi trưa ông Vu toàn gọi những món lỏng, ăn chẳng thấy no chút nào.”
Từ Văn Diệu nhanh nhảu nói: “ Sao vậy được, để con đi lấy gì đó cho cha ăn lót dạ.”
“ Con đâu biết nấu nướng gì mà nói vậy hả? Đành phải nhớ Tiểu Vương một phen rồi. Tiểu Vương đâu rồi?” Ông Từ nhìn về phía Vương Tranh, nói: “ Ở nhà có mì chứ, nhưng đừng dùng loại mì sợi nhỏ miền nam nhé…”
Vương Tranh liền đáp: “ Cháu thực ra không biết nấu mì nhưng trong nhà có chút điểm tâm. Cháu lấy cho bác ăn lót bụng trước nhé, bữa tối đang được nấu, chỉ chốc nữa là xong ạ.”
Ông nhướn mày nhìn cậu, có chút gì đó không vui nhưng cuối cùng vẫn nhàn nhạt nói: “ Cháu cứ làm việc của mình đi.”
Vương Tranh gật đầu, ra hiệu cho dì Trâu mang mấy cái bánh ú nóng hầm hập ra ọi người, sau đó lại bảo với Từ Văn Diệu: “ Anh cũng ăn một chút đi nhé, đừng để đói quá mà đau dạ dày. Tiểu Tạ, anh Vân Bằng, mọi người ngồi nói chuyện với bác trai, tôi vào trong làm cơm tiếp đây.”
Từ Văn Diệu nói: “ Em cứ làm việc của mình đi.”
Vương Tranh khẽ gật đầu chào ông Từ rồi mới quay vào bếp. Tuy người ở bên trong, tay bận rộn xào nấu nhưng hai tai vẫn dựng lên nghe ngóng tình hình bên ngoài. Giọng nói ông Từ vô cùng lớn lại có sức vang. Tiếng Quý Vân Bằng cũng chẳng hề thua kém. Nội dung cuộc nói chuyện đại loại chỉ xoay quanh vấn đề thăm hỏi thông thường giữa trưởng bối và hậu bối. Lúc này, Vương Tranh mới thấy an tâm đôi chút, cười mà nghĩ, rốt cuộc họ cũng là người nhà, cùng sống với nhau mấy mươi năm, dù có nảy sinh mâu thuẫn gì cũng sẽ không oán hận mà ghi thù. Đương miên man nghĩ ngợi thì cửa phòng bếp bị đẩy ra, Tạ Xuân Sinh lúng túng bước vào: “ Em, em có thể giúp anh một tay không ạ?”
“ Được chứ, nhưng thật tình tôi cũng không biết nên kêu cậu làm gì nữa.” Vương Tranh nhìn quanh, lại chỉ rổ rau đã lặt xong trên bàn. “ Hay là cậu rửa nó giùm tôi nhé?”
“ Dạ.” Tạ Xuân Sinh hớn hở cười híp mắt xắn tay áo lên, chen vào phụ giúp. Dì Trâu thở dài một hơi. “ Cái bếp nhỏ như vậy cần gì đến ba người? Này cậu, rau đó rửa rồi, lãng phí nước sau này chết đi xuống âm ti phải gánh nước trả nợ đó.”
Vương Tranh mỉm cười nói với dì Trâu: “ Dì cứ để cậu ấy làm gì đó đi ạ. Bây giờ có cho thêm mười lá gan cậu ấy cũng không dám ra ngoài đối mặt với tướng quân đâu. Đừng nói cậu ấy, đến cả cháu ra cũng phát sợ lên nữa.”
Tạ Xuân Sinh đỏ mặt, lí nhí đáp: “ Cũng, cũng không phải vậy ạ. Vân Bằng nói là muốn thưa chuyện của bọn em cho bác Từ, bảo em nên tránh mặt…”
“ Cái gì?” Vương Tranh nhất thời chưa nghe rõ.
“ Anh, anh ấy nói là sẽ thưa chuyện bọn em…”
“ Hồ đồ!” Vương Tranh hoảng sợ, mắng: “ Bác trai đã bị Văn Diệu chọc cho giận điên lên được, bây giờ hai người lại tới bồi thêm một cú nữa…”
“ Dạ?” Tạ Xuân Sinh hoang mang. “ Nhưng mà Vân Bằng nói, bác Từ là người anh ấy kính trọng nhất, nên nhất định phải thưa với bác chuyện này.”
“ Bây giờ đã là thời đại nào rồi mà con phải thưa tỏ chuyện yêu đương của mình cho bề trên?” Vương Tranh phát hỏa. “ Nếu kính trọng trưởng bối thì phải suy nghĩ cho họ, lại càng phải để ý thái độ nữa. Quý Vân Bằng luôn nói năng lỗ mãng, bác trai chịu nghe mới lạ.”
“ Vậy phải làm sao bây giờ?” Tạ Xuân Sinh khẩn trương nói. “ Để em ra ngoài xem. Vân Bằng nói là bác Từ rất lợi hại. Anh nói xem, lỡ bác ấy đánh Vân Bằng thì sao? Mới nãy anh ấy vừa bị anh Văn Diệu đánh một trận. Không được, em phải ra đó!”
Tạ Xuân Sinh chẳng kịp lau tay đã xoay người xông ra, nhưng Vương Tranh lập tức kéo lại. “ Cậu đi cho thêm loạn à? Được rồi, để tôi!”
Vương Tranh cởi tạp dề ra, vừa bước tới cửa bếp liền nghe thấy một tiếng rống kinh thiên động địa: “ Tụi mày… lũ ranh này, bọn mày tính làm tao tức chết sao? Đứng dậy hết! Cẩn thận suy ngẫm lại cho kỹ mình đã làm sai cái gì!”
Vương Tranh và Tạ Xuân Sinh giật nảy người lên, vội vàng ra khỏi bếp, nhìn ông Từ giờ đã mặt mày xanh xám giận dữ, thần tình nghiêm khắc chưa từng thấy. Vừa nhác thấy hai người đi ra liền liếc ánh mắt sắc như dao của mình qua, khiến cả hai sợ hãi không dám nói năng cũng không dám làm gì.
Ông Từ quát to: “ Hai cậu đừng trốn nữa! Khiến hai thằng con của tôi làm phản xong thì đừng mong tránh được tội vạ! Ra đây!”
Vương Tranh cùng Tạ Xuân Sinh không biết làm sao đành rụt rè bước ra ngoài. Bấy giờ, Từ Văn Diệu coi như là không sao, tuy rằng mặt mày có chút cau có, thần sắc miễn cưỡng mà nói thì vẫn có vẻ như bình thường. Nhưng Quý Vân Bằng lại cúi đầu im lặng như ve sầu mùa đông chẳng dám hé răng một lời.
“ Cậu là cậu Tạ phải không? Việc của hai người đến đây là chấm dứt! Bữa nay, tôi sẽ dẫn Vân Bằng về nhà. Cậu đừng oán tôi. Đã là người trưởng thành nên biết tan biết hợp đúng lúc. Nếu cậu muốn lằng nhằng đeo bám thì cứ thử xem!” Ông Từ đập bàn, giận dữ quát: “ Con ruột tôi đã quản không được, nếu đến cả con nuôi cũng nói không nghe thì tôi còn mặt mũi nào nữa? Sống chung với đàn ông! Khá khen cho hai đứa bây! Tính từ bỏ hết tương lai sự nghiệp à? Ngay cả danh dự nhà họ Từ cũng không cần?”
“ Cha lại nói đi đâu…”
“ Mày câm miệng cho tao!” Ông phẫn nộ gầm lên. “ Vân Bằng đi theo mày mới hư đốn như thế. Rõ ràng trước đây rất ngoan, tuy rằng học hành không giỏi, làm quân không xong, nhưng lại vô cùng lễ nghĩa hiếu thuận. So ra thì nó tốt hơn mày cả trăm lần. Còn bây giờ thì sao hả, học gì không học lại bắt chước mày đi yêu đàn ông, lại còn ra điều kiện với tao. Đúng là thứ khốn nạn mà!”
“ Bác Từ…” Vương Tranh vừa định lên tiếng giảng hòa thì ông Từ quay phắt sang mắng luôn cả câu: “ Cậu cũng im miệng cho tôi! Đường đường là giáo viên phải làm gương cho người khác chứ, cậu nói thử xem yêu đàn ông có gì tốt? Rành rành là đàn ông vậy lại học theo đàn bà đi hầu hạ một thằng đàn ông khác. Cậu có biết hai chữ liêm sỉ viết thế nào không hả?”
“ Cha, cha thật quá đáng!” Từ Văn Diệu bước xấn lên ôm lấy vai Vương Tranh, ngang ngạnh cãi lại: “ Là con trai của cha nhất mực đeo bám thầy giáo Vương. Nếu muốn bàn về liêm sỉ thì chính con cha mới là người không biết chữ liêm sỉ viết thế nào. Là con trai cha không biết xấu hổ. Là nhà họ Từ không biết nhục nhã! Can gì tới Tiểu Tranh chứ! Cha tức chuyện Vân Bằng thì nhắm cậu ta mà mắng, đừng giận cá chém thớt như vậy!”
Ông Từ cũng biết vừa rồi đã vô duyên vô cớ trút giận lên Vương Tranh, ông thở hổn hển, lấy giọng điệu không tha thứ nói: “ Chẳng cần phải bàn cãi nữa. Vân Bằng theo bác về nhà! Việc này sẽ không bàn bạc gì nữa!”
Từ Văn Diệu nhếch mép cười: “ Nếu muốn về thì cha cũng nên hỏi ý của Vân Bằng chứ.”
“ Vân Bằng, đến cả lời của bác mà cháu cũng không nghe?”
Quý Vân Bằng dáng người thô kệch giờ mặt trắng như tờ giấy, sợ hãi lắp bắp nói: “ Cháu, cháu không về đâu ạ.”
“ Nói to lên!”
“ Cháu không về đâu ạ!” Quý Vân Bằng hét lên. “ Cháu xin lỗi. Bác cứ đánh cứ mắng cháu. Nhưng Vân Bằng không thể làm theo ý bác được.”
Ông Từ lạnh lùng cười gằn. “ Chỉ e mọi chuyện không do cháu quyết định. Một mình bác không thể bắt cháu đi, ta sẽ nói với các lão chiến hữu ở đây mượn một đội quân đến mà vẫn không kéo cháu về được ư?”
Quý Vân Bằng hoảng loạn nói: “ Xin bác đừng làm thế! Cháu không về! Cháu thật sự sẽ không về!”
Ông Từ không thèm để ý tới Quý Vân Bằng, lấy điện thoại ra gọi. Vương Tranh đẩy vai Từ Văn Diệu một cái, anh bước lên, giữ lấy tay cha mình, rồi lấy đi di động của ông Từ. Ông Từ liền trở tay giáng cho Từ Văn Diệu một bạt tai. Tiếng vang rõ mồn một.
“ Cha…” Từ Văn Diệu ôm mặt, nhẫn nhịn nói: “ Cha có thể nghe người khác nói chuyện một lần có được không?”
Ông Từ tức giận mắng: “ Phản rồi! Tụi mày phản hết rồi! Thằng ranh, dám làm loạn với cả cha mày! Mau trả điện thoại cho tao!”
“ Cha, con xin cha đó, đừng lỗ mãng thế! Vân Bằng bao nhiêu tuổi rồi? Con cũng vậy? Cha cũng thế? Cha tưởng rằng bọn con còn như hồi còn bé, cha chỉ vừa nói một câu hai bọn con liền bị cấm túc, một chữ cũng không dám nói?”
Ông Từ hơi giật mình, hai người trừng mắt nhìn nhau cả buổi, một lúc lâu cũng không lên tiếng. Vương Tranh nhân đó tiến lên hòa giải: “ Được rồi, bác Từ cũng đã đói bụng, anh cả ngày nay chưa ăn gì hết. Chuyện gì cũng không quan trọng bằng việc ăn cơm. Mọi người ăn cơm trước rồi nói tiếp có được không?”
Đoạn quay đầu lại kèm cả nụ cười nói với Tạ Xuân Sinh: “ Tiểu Tạ, vào trong giúp dì Trâu dọn bàn đi.”
Tạ Xuân Sinh tức tốc quay đi. Từ Văn Diệu đang đứng sững ra thì bị Vương Tranh đá ột cước: “ Mau mời cha anh ngồi vào bàn đi chứ!”
“ Hừ, ta có nói là ăn cơm ở đây đâu…”
“ Bác Từ, xem như bác cho cháu chút mặt mũi đi ạ. Dù tay nghề nấu nướng của cháu không giỏi nhưng cũng có thể chăm cho Văn Diệu béo lên mấy cân. Bác nhất định phải nếm thử. Hôm nay cháu làm món sườn hầm khoai tây mà Văn Diệu rất thích ăn. Cháu nghe nói đây cũng chính là món bác thường dùng đãi khách?”
Ông Từ mặt mày lạnh lùng, nghiêm giọng nói: “ Nhà chúng tôi có người vú già chuyên nấu món này!”
“ Vậy thì càng tốt ạ, bác có thể nhận xét khách quan món ăn này.” Vương Tranh không nói gì thêm mà đẩy đẩy cánh tay Từ Văn Diệu. Sau cùng, anh mới thở dài bước lại nắm lấy cánh tay ông Từ, nói: “ Cha, ngồi xuống ăn cơm đi, để bụng đói sẽ khó chịu lắm.”
“ Ta còn chưa dạy dỗ xong thằng nhóc Vân Bằng láo toét kia!”
“ Con đã thay cha dạy dỗ cậu ta! Cha không thấy mấy vết thương trên mặt cậu ta à, là do con đánh đó!”
Tuy bữa ăn trôi qua trong nặng nề, nhưng tới cuối vẫn được tính là sóng yên biển lặng. Ông Từ mặt mày ủ rũ như thể đối diện với ông không phải thức ăn mà là chiến hào của quân thù. Quý Vân Bằng thì nơm nớp lo sợ. Tiểu Tạ càng không dám làm hay nói gì. Nhưng dưới sự cố gắng của Vương Tranh và Từ Văn Diệu, cả hai luôn ra sức nói vài câu góp vui, bầu không khí cũng không tới nỗi đông cứng lại. Cơm nước xong, sắc mặt ông Từ cũng giãn ra. Tuy rằng ông kén cá chọn canh luôn chê tới chê lui là tay nghề của Vương Tranh “ chẳng đâu vào đâu, còn phải nâng cao lên nhiều nữa” nhưng cũng khiến cậu trút được gánh nặng.
Sau bữa ăn, nhân lúc ông Từ không hờn giận, Vương Tranh lại mời ông uống chút trà rồi đi. Lúc pha trà lại khó tránh khỏi bị ông chỉ trích một phen, nào là lá trà không ngon, một lát sau lại chê thủ pháp của cậu sai bét nhè. Vương Tranh dễ tính, chỉ im lặng mỉm cười lắng nghe, còn thật lòng hỏi phải làm sao để khiến trà ngon. Ông Từ cũng không phải người ưa xoi mói hay cạnh khóe gì, chỉ vì nhất thời bị chọc tức nên mới tìm nơi để trút xả mà thôi. Ông kín đáo đưa mắt quan sát mọi người trong