Vinh Bích Nghi Đế năm thứ hai mươi ba, An gia cùng Kinh Bắc Vương trong vòng hai tháng đã tận diệt toàn bộ quân binh của một quốc gia sở hữu số lượng nguyên liệu, binh khí cùng kỹ thuật thiện chiến hơn cả, giành thắng lợi tuyệt đối. Tổn thất lớn nhất là đại hoàng tử cùng Kinh Bắc Vương biệt vô âm tính, không rõ sống chết.
Giặc ngoài vừa đánh đuổi nội loạn triều đình lại tiếp tục xảy ra sóng gió, Thái tử Cung Ân Ly thụ thương mê mang không tỉnh, đại hoàng tử mất tích không tin tức. Hoàng đế lúc này muốn hạ lệnh xử tử Thất hoàng tử khiến nhiều đợt sóng nổi lên.
Nhiều lời không tán đồng việc làm của hoàng đế, xảy ra những cuộc nghị luận trong bóng tối, triều thần có hơn một nửa phản đối xử tử Thất hoàng tử với lý do An tướng quân vừa lập công lớn, còn có thể vì vậy mà xem xét đến cả địa vị thái tử.
Hoàng đế thật sự vì An gia lập công mà tha mạng thất hoàng tử, thế nhưng cũng như nhị hoàng tử ngày trước phế đi danh phận đầy làm thường dân.
Trận chiến kết thúc, một tháng sau khi không chút tung tích Kinh Bắc Vương và đại hoàng tử an toàn trở về. Kinh Vương không hề che giấu kéo quân trở về hoàng thành, việc này gây kinh động lớn đến hoàng triều.
Đại hoàng tử Cung Minh Luân nhận lệnh đích thân dẫn binh ngăn chặn hành động của Kinh Bắc Vương, hắn quả nhiên có thể thuyết phục được vị ngạo mạn vương gia này trở về Bắc Địa. Thế nhưng dám hô hào kéo quân công đánh hoàng thành trở thành một tội danh lớn, quan lại cũng dựa vào đó ép Nghi Đế đàn áp thế lực Kinh Vương.
Vinh Bích Nghi Đế năm thứ hai mươi bốn, Hoàng đế đích thân thanh lọc quan viên có địa vị cao ở triều đình, cuộc nổi loạn ngầm do An tướng quân phu nhân cũng phế thất hoàng tử cấu kết với hầu hết quan lại bị bại lộ. Toàn bộ triều đình lúc này có sự thay đổi lớn, nội bộ tuy chưa ổn định nhưng đã không còn kẻ nào dám nghi ngờ đến năng lực và còn có cả gan thách thức cùng hoàng đế.
Ngay sau đó Nghi Đế ban chiếu ca tụng công lao của Kinh Bắc vương trong trận chiến cùng người Thương Lăng, không hề nhắc đến việc Kinh Vương kéo quân hướng về Hoàng Thành, hoàn toàn giao lại cai quản tiểu quốc bắc địa cho hắn nắm quyền.
Vinh Bích Nghi Đế năm thứ hai mươi lăm, Lâm Phi chính thức được sắc phong làm hoàng hậu nắm giữ phượng ấn cai quản hậu cung. Việc này đã chứng minh hoàng đế muốn để thiên hạ biết được, vị trí thái tử gây nhiều tranh cãi kia là điều không thể bàn luận.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
" Hoàng hậu nương nương."
" Phụ thân, không cần đâu."
Lâm Ninh vội vàng lên tiếng ngăn cản khi hắn muốn hành lễ, Lâm Chương nhìn nhi nữ ngày nào bây giờ đã là mẫu nghi thiên hạ. Hắn vì sức mạnh của mình mà vẻ ngoài mấy chục năm thay đổi không lớn, cùng với nàng xưng phụ thân trong không một chút thích hợp: " Sức khỏe của người vẫn tốt chứ? Nghe nói gần đây dùng bữa thất thường, có nên gọi thái y xem qua hay là không?"
" Lại là a đầu Tiểu Linh thưa chuyện linh tinh cùng phụ thân có phải không?" Lâm Ninh mỉm cười: " Người cứ an tâm, sức khỏe của ta rất tốt. Gần đây vì thái hậu đã đi Thừa Linh Quy nên ta có không ít việc để làm, ăn uống chỉ là không giờ giấc nhưng tuyệt đối không bỏ bữa."
" Vậy là tốt rồi."
" Phụ thân vào cung gặp ta không phải chỉ vì mỗi chuyện này thôi chứ?"
" Đúng là vậy." Lâm Chương trước nay không phải là người thích dùng lý thuận nói vòng vo, hắn cứ thế mà đi thẳng vào vấn đề: " Triều đình bây giờ vì người được sắc phong hoàng hậu mà không ai dám nghi ngờ đến địa vị thái tử, nhưng lại vì hoàng thượng mãi vẫn chưa chịu hạ chiếu khiến bên ngoài có rất nhiều lời đồn trở thành câu chuyện cho người bên đường bàn luận."
" Phụ thân vì cái này cảm thấy không vui? Đúng là mang chuyện hoàng thất bàn luận đã có tội, nhưng cũng không thể vì vậy mà mang những người dân vô tình không hiểu chuyện kia thật sự phạt nặng."
" Ta không phải vì cái này..." Lâm Chương thở dài: " Người xem hoàng thượng đã bao lâu vẫn không chịu bỏ cuộc, thời gian qua triều đình bao phen thay cũ đổi mới, hoàng thượng tự ép mình như vậy... chỉ e là."
" Phụ thân lo nghĩ nhiều rồi." Lâm Ninh khẽ giọng: " Có thể rất nhiều người cảm thấy hoàng thượng quá cố chấp, chỉ cần là những người muốn phản đối vị trí thái tử hiện tại đều sẽ không vừa mắt."
" Điều đó còn không phải?"
" Người chắc cũng rất hiểu tính cách của An Tướng quân?"
" Đây... hoàng hậu nói việc này thì liên quan gì đến hắn?"
Lâm Ninh mỉm cười với Lâm Chương: " Nếu hoàng thượng thật sự xử lý triều chính theo cảm tính như vậy, An tướng quân sẽ cứ chịu ngồi im không phản ứng gì sao?" Nàng lại nói: " Hoàng thượng rõ ràng chỉ đang làm cho kẻ khác thấy mình đang đánh mất lý trí,