Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

145: Tới Lệ Gia


trước sau


Lệ Mạc Tây trở về, Giang Noãn Chanh vẫn còn thức nghiên cứu kịch bản, nhưng mục đích chủ yếu là đợi hắn.

Vừa nhìn thấy Lệ Mạc Tây, cô đã nhào vào lòng hắn như một đứa trẻ.

Lệ Mạc Tây bế bổng cô lên.
"Anh vừa gặp Hàn Thiên Nhã!" Hắn thành thật với cô.

Đáng lẽ có thể về sớm hơn một chút, nhưng vì gặp Hàn Thiên Nhã nên bị gián đoạn thời gian.

Điều này khiến Lệ Mạc Tây rất buồn bực.
Giang Noãn Chanh ngẩng đầu nhìn hắn, hỏi: "Sau đó thì sao?"
Lệ Mạc Tây đáp: "Anh nhờ Mick đuổi cô ta đi rồi.

Nói thế nào nhỉ, Mick là người tiễn khách!" Mick là chú chó hoang trên đường.

Trong một buổi hẹn hò, Giang Noãn Chanh và Lệ Mạc Tây đã nhìn thấy nó.

Thấy Mick đáng thương, Lệ Mạc Tây quyết định nhận nuôi.

Để nó ở lại trong Lệ thị, vừa hay có thể cai quản cả tòa nhà lớn.
Giang Noãn Chanh không ngờ Lệ Mạc Tây lại đuổi người theo cách này.

Cô tò mò hỏi: "Mick có bị thương không?" Thay vì lo lắng cho Hàn Thiên Nhã, Giang Noãn Chanh càng sợ chú chó nhỏ của cô và Lệ Mạc Tây bị thương hơn.

Tính cách Hàn Thiên Nhã cực kỳ hung dữ, đến chúa tể sơn lâm còn phải sợ cô ta huống hồ là một chú chó.
Lệ Mạc Tây nói: "Không ai bị thương cả, nhưng váy của Hàn Thiên Nhã biến dạng rồi.


Có lẽ sau lần này, cô ta không dám đến Lệ thị nữa!" Nếu không phải hôm nay Lệ Mạc Tây quá mệt, hắn sẽ không nhờ tới Mick ra tiễn khách.
"Nơi này không phải Lệ gia, anh tới đây làm gì?" Giang Noãn Chanh đột nhiên muốn trêu chọc Lệ Mạc Tây.

Hai chân cô bám chặt lấy eo hắn, bàn tay thì thuần thục giúp Lệ Mạc Tây tháo cà vạt.

Khoảng thời gian này giống như thời gian cô còn ở nước ngoài, hắn luôn lấy lý do đi công tác mà bám chặt lấy cô.

Giang Noãn Chanh cũng đã quen với một Lệ Mạc Tây dính người thế này.
Lệ Mạc Tây vứt cà vạt sang một bên: "Bà Phương đuổi anh ra ngoài rồi!"
"Không phải bà Phương muốn anh đến Hàn gia à? Sao lại đến đây rồi?"
"Đừng nói linh tinh, bà Phương có khi nào muốn anh đến Hàn gia!"
"Chanh Chanh, sáng nói tối nay sẽ phục vụ em từ A đến Z nhưng hôm nay không được rồi, mệt quá!"
"Vậy để em làm nhé?"
Nói xong, Giang Noãn Chanh trèo xuống.

Tiếp theo đó, cả cơ thể Lệ Mạc Tây bị cô đẩy mạnh xuống giường.

Đối với những chuyện như thế này, không chỉ có Lệ Mạc Tây thuần thục mà Giang Noãn Chanh cũng đã sớm thuộc làu làu.
[...!]
Phương Mạn Hà và bà nội Lệ thức dậy, xuống phòng bếp ăn sáng đã thấy Hàn Thiên Nhã loay hoay trong phòng bếp.

Cả hai người đều sững sờ.

Bà nội Lệ đánh mắt về phía Phùng quản gia, ý muốn ông giải thích cho sự xuất hiện của Hàn Thiên Nhã.
Phùng Diệm nói nhỏ: "Từ sáng sớm cô ấy đã tới đây, nói là muốn làm bữa sáng cho mọi người!"
Phương Mạn Hà và bà nội Lệ còn chưa kịp phản ứng, Hàn Thiên Nhã đã quay đầu lại, cô ta niềm nở cười: "Bà nội và bác gái đã dậy rồi ạ.

Bữa sáng cháu mới chuẩn bị, hai người mau ngồi xuống thử xem sao!"
Hàn Thiên Nhã bắt buộc phải tấn công, nếu không cô ta sẽ mãi mãi mất đi Lệ Mạc Tây.

Hơn nữa tới Lệ gia có Phương Mạn Hà hỗ trợ, Hàn Thiên Nhã tin cô ta có thể đạt được mục đích mà mình cần.
Phương Mạn Hà không biết phải làm sao.

Bà ra hiệu cho bà nội Lệ, hai người hiểu ý nhau mỗi người ngồi một bên.

Xong xuôi, Hàn Thiên Nhã múc cho họ một bát cháo.

Vì bữa sáng ngày hôm nay, Hàn Thiên Nhã đã mất một tháng trời để học nấu cháo.

Cô ta muốn lưu lại dấu ấn cho bà nội Lệ.

Bà nội Lệ nhìn bát cháo trước mặt, cũng biết được Hàn Thiên Nhã rất kỳ công làm ra nó, nhưng cũng không cần thiết: "Hàn tiểu thư không cần phải làm như thế.

Lệ gia chúng tôi có đầu bếp riêng, muốn ăn gì nói với đầu bếp một tiếng là được.

Hàn tiểu thư sinh ra lá ngọc cành vàng, chúng tôi không nhận được!"
Phương Mạn Hà vội vàng đỡ lời cho Hàn Thiên Nhã: "Mẹ, sao mẹ có thể nói thế được.

Đây là công sức của con bé.


Tiểu Nhã có ý tốt mà.

Mẹ ăn thử xem, cháo rất ngon đó!"
Vừa nói xong, Phương Mạn Hà

liền múc lên một thìa cháo.

Bà nội Lệ không nói gì, cũng không có ý định dùng bữa sáng mà Hàn Thiên Nhã đã chuẩn bị mà trực tiếp quay trở về phòng.
Phương Mạn Hà an ủi: "Không sao đâu.

Bà nội dần dần sẽ tiếp nhận con thôi."
Giải quyết bữa sáng xong, Hàn Thiên Nhã vẫn chưa rời khỏi Lệ gia.

Cô ta mặt dày ở bên cạnh bà nội Lệ cùng bà xem phim.

Bà nội Lệ còn cố tình bật phim có Giang Noãn Chanh đóng chính để xem.

Hàn Thiên Nhã đành nhẫn nhịn.
Đáng lẽ Hàn Thiên Nhã định ở Lệ gia cả một ngày nhưng vì có công việc đột xuất nên đến trưa đã rời đi.

Phương Mạn Hà vừa tiễn Hàn Thiên Nhã xong, thái độ đã quay phắt 180 độ.
"Con dâu, lại đấy mẹ mát xa cho, con vất vả rồi!" Vừa thấy Phương Mạn Hà xoay người vào trong nhà, bà nội Lệ ở phòng khách đã vẫy tay lại với bà.
Phương Mạn Hà cũng không ngại ngần gì.

Bà để bà nội Lệ giúp mình mát xa vai.

Bà nội Lệ thao tác rất thuần thục.

Sau khi làm xong, lại đổi thành Phương Mạn Hà mát xa cho bà nội Lệ.
"Vốn tưởng được một ngày thoải mái đi shopping, thế nào cô ta lại tới đây!" Phương Mạn Hà bắt đầu kể khổ.

Từ sáng tới giờ, bà đã phải đóng vai người tốt, cố gắng hòa hoãn mối quan hệ của Hàn Thiên Nhã và bà nội Lệ.

Trên thực tế, những cố gắng của Phương Mạn Hà đều là giả dối.

Bà giống như Lệ Mạc Tây và Giang Noãn Chanh, đều diễn kịch cả.

Trong vở kịch này, chỉ có bà nội Lệ là được làm chính mình, không cần phải diễn gì.

Phương Mạn Hà đã từng ủng hộ Hàn Thiên Nhã ở bên cạnh Lệ Mạc Tây, dẫu sao, cô ta cũng từng có ơn cứu mạng với con trai bà.

Nhưng kể từ sau khi biết được Hàn gia có ý định muốn độc chiếm Lệ thị, Phương Mạn Hà liền cạch mặt Hàn Thiên Nhã.
Bà nội Lệ kiếm được một người cùng mình nói xấu, tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội vận động cơ miệng, nói một tràng dài: "Người nhà họ Hàn đúng là chẳng được cái tích sự gì.

Lúc nào cũng làm bộ làm tịch mà không biết! Diễn xuất như vậy cũng đòi ở trước mặt bà già này ưỡn a ưỡn ẹo!"
Phương Mạn Hà còn định nói thêm thì một giọng nói non nớt đã xen vào: "Cụ nội, bà nội ơi!"
Rất nhanh trước mặt Phương Mạn Hà và bà nội Lệ đã là bóng hình nhỏ bé của Ly Ly.

Giang Noãn Chanh đi sau cô nhóc, trên tay cầm rất nhiều đồ đạc.
"Bà nội, mẹ!" Cô lên tiếng.
Buổi chiều không có cảnh quay, Giang Noãn Chanh liền đưa con gái trở về Lệ gia thăm Phương Mạn Hà và bà nội Lệ.

Lâu ngày không thấy cháu gái, Phương Mạn Hà không kìm được kích động mà bế bồng Ly Ly lên.

Bà nội Lệ thì dính chặt lấy Giang Noãn Chanh.
Tuy rằng tình thế hiện tại đều là kế hoạch của Giang Noãn Chanh và Lệ Mạc Tây nhưng bà nội Lệ vẫn cảm thấy có lỗi với cô.

Hôn lễ không được tổ chức đàng hoàng, trở thành người nhà họ Lệ vẫn phải giấu giấu diếm diếm.
Phương Mạn Hà bế cho gái trên tay, đau lòng nhìn Giang Noãn Chanh: "Con dâu à, làm việc cũng đừng quá sức.

Với kế hoạch hoàn mỹ này, nhà họ Hàn không phải đối thủ của chúng ta.

Để mẹ bảo Tiểu Tây bồi bổ cho con!".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện