Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

18: Oan Gia Đụng Oan Gia


trước sau


Giang Noãn Chanh cảm thấy đôi giày da này rất quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ được nó là ai.

Hơn nữa, vấn đề cô quan tâm lúc này không phải là chủ nhân của đôi giày mà là tung tích của mẹ cô.

Giang Noãn Chanh đã không tìm thấy bà trong một thời gian dài, đến cảnh sát cũng bó tay hết cách.
Giang Noãn Chanh đứng dậy, nhưng vì bị đẩy quá mạnh mà chân cô bị đau, đứng không vững.

Người đàn ông đứng phía sau lập tức đỡ lấy Giang Noãn Chanh.

Ánh đèn đường hắt lên gương mặt nhỏ nhắn của cô.

Để tránh bị thu hút, trước khi rời khỏi Thương Hội, Giang Noãn Chanh không những vận một bộ đồ bình thường mà còn tẩy trang, xóa đi lớp make-up dày cộp.

Giang Noãn Chanh không kịp quay đầu lại nhìn người kia, chỉ nói một tiếng “cảm ơn” rồi lại lao về phía Trần Cường.
“Trần Cường! Ông đứng lại, đứng lại!” Giang Noãn Chanh giống như một kẻ điên, chỉ vi muốn biết được tung tích của mẹ mình, cô nhiều lần liều mạng ở đây.

Cô biết Trần Cường đang có chuyện giấu giếm cô, đến kẻ mù cũng như thấy điều này.

Nếu mẹ cô và casino không liên quan, vì sao Trần Cường năm lần bảy lượt nhìn thấy cô giống như nhìn thấy ma, còn hận không thể gọi thầy cúng để đuổi vong hồn của cô đi!
Người đàn ông đứng phía sau Giang Noãn Chanh cũng là người vừa mới đỡ lấy cô lúc này đã có phản ứng.


Hắn vươn tay về phía trước, chỉ trong chốc lát đã bắt được cánh tay cô.

Cục diện thay đổi nhanh chóng, lần này Giang Noãn Chanh không phải bị bảo an của casino giữ lại mà bị chính người cô coi là ân nhân.

Giang Noãn Chanh xoay người lườm hắn một cái, trong đầu toàn là lửa giận nên không đủ minh mẫn để nhận ra đây là…
“Giang Noãn Chanh!” Người đàn ông gọi tên cô trước.

Đám người đứng phía sau hắn đều giật mình vì không ngờ hắn và cô quen biết.

Trần Cường đứng phía trước cũng kinh hồn bạt vía không kém.

Giang Noãn Chanh thu lại ánh mắt, tĩnh lặng thăm dò người đàn ông, tất nhiên lúc này cô vẫn chưa nhận ra hắn là Lệ Mạc Tây.
“Không nhớ ra tôi à? Hay là cố tình không nhớ?” Lệ Mạc Tây vẫn trong tư thấy giữ chặt lấy bàn tay của Giang Noãn Chanh.

Người ngoài nhìn vào cũng nhận ra điểm bất thường của họ.

Lệ Mạc Tây ngày thường không gần nữ sắc, bên cạnh chỉ có sự xuất hiện duy nhất của Hàn Thiên Nhã nhưng vì sao hôm nay lại có thêm một Giang Noãn Chanh? Nghe giọng nói và cách hành xử của hắn dành cho cô, quan hệ chắc chắn không đơn giản.
Đại não Giang Noãn Chanh lướt qua một vài hình ảnh vụt vặt.

Khi biết được thân phận của người đàn ông trước mắt, Giang Noãn Chanh không nhiều lời, trực tiếp hất tay Lệ Mạc Tây, không biết do cố ý hay vô tình còn lùi về sau, tạo một khoảng cách rất lớn.

Giang Noãn Chanh nhíu mày, không vui trách vấn hắn: “Anh theo dõi tôi?”
Giang Noãn Chanh không tin vào câu nói trái đất rất nhỏ.

Nếu như thật sự nhỏ, làm sao có thể chứa được hơn bảy tỷ người? Hơn nữa Giang Noãn Chanh và Lệ Mạc Tây đâu có duyên phận đến mức này? Nhưng nói là hắn theo dõi cô cũng không hợp tình hợp lý, một người bận rộn như hắn không có thời gian rảnh tìm phụ nữ chơi đùa mà quan trọng hơn Giang Noãn Chanh cũng không phải món đồ chơi trong tay hắn.
Lệ Mạc Tây sau khi nghe câu nói của Giang Noãn Chanh xong tựa hồ như nghe thấy chuyện cười.

Hắn bật cười thành tiếng, hai tay đút vào túi quần, từng bước từng bước rút ngắn khoảng cách với Giang Noãn Chanh, hắn nói: “Câu hỏi này không phải là câu hỏi tôi nên hỏi cô sao?”
Khi nhớ lại Nguyên Bảo nói cô là sinh viên của một trường đại học nghệ thuật, nụ cười châm biếm trên khóe môi Lệ Mạc Tây càng trở nên đậm hơn: “À, hay Giang tiểu thư đến đây là để tìm vai diễn? Cô cũng sắp tốt nghiệp rồi, trước khi ra trường ghi được dấu ấn trong giới là việc tốt đấy chứ!”
Đại ý của Lệ Mạc Tây là muốn nói Giang Noãn Chanh đến mấy nơi như thế này là để bán thân.

Quy tắc trong giới showbiz không phải không có.

Nếu không có chống lưng lớn, tình huống này là tình huống khó tránh khỏi.


Giang Noãn Chanh không phải không từng nghĩ đến chỉ là cô không có ý định này.

Dù khi bước chân vào giới showbiz, sự nghiệp của cô có

khắc nghiệt ra sao, khó khăn cỡ nào, Giang Noãn Chanh vẫn có thể gồng gánh được.
“Dù tôi có tìm vai diễn hay không có liên quan gì đến Lệ tổng? Hay Lệ tổng sợ rằng người tôi tìm được hơn anh muôn phần?” Câu nói thứ hai Giang Noãn Chanh không nói quá lớn, chỉ đủ để cô và Lệ Mạc Tây nghe thấy.

Chuyện lần trước cô đối với hắn vẫn còn ghi hận.

Giang Noãn Chanh đã thề với trời sẽ không dính dáng gì đến người đàn ông tên Lệ Mạc Tây, nhưng hôm nay nhìn thấy hắn cô lại không nhịn được mà trêu chọc vài câu cho bõ tức.
Sắc mặt Lệ Mạc Tây hơi tối lại.

Hắn siết chặt lấy eo Giang Noãn Chanh.

Hành động đột ngột này của Lệ Mạc Tây không chỉ khiến Giang Noãn Chanh sửng sốt mà đám người phía sau cũng giật mình không kém.

Lệ tổng của bọn họ lúc này là đang chủ động sao? Kể cả khi Lệ Mạc Tây ở bên cạnh Hàn Thiên Nhã, đám phóng viên cũng chưa bao giờ bắt gặp khoảnh khắc ngàn vàng này.

Nếu thời khắc này bị chụp được, tin tức chắc chắn rất hot.
Nguyên Bảo lớn tiếng hắng giọng.

Hắn muốn nhắc nhở ông chủ của mình cẩn thận một chút, dù sao nơi này cũng không phải phòng kín, tin tức lan truyền rất nhanh.

Tuy nhiên Lệ Mạc Tây không hề để tâm đến hành động của hắn.
Lệ Mạc Tây cúi thấp đầu, hơi thở nóng bỏng của hắn phả lên cổ Giang Noãn Chanh khiến cô cảm thấy ngứa ngáy: “Hơn thua hay không Giang tiểu thư cũng không dám cảm nhận, tôi nói thế có đúng không?” Lệ Mạc Tây tin chắc Giang Noãn Chanh không đến đây bán thân, nhưng vì sao hắn lại nói những lời như thế chính hắn cũng không biết.


Có lẽ là do muốn nhìn thấy dáng vẻ tức giận của cô?
Giang Noãn Chanh biết tài ăn nói của Lệ Mạc Tây rất tốt, không muốn tốn sức đôi coi với hắn nhưng cánh tay Lệ Mạc Tây đặt lên eo cô giữ quá chặt, cô không sao động đậy nổi.

Giang Noãn Chanh giẫm lên mui giày của hắn, tức giận cảnh cáo: “Buông tôi ra!”
Lệ Mạc Tây làm theo lời Giang Noãn Chanh nói, hắn cười cười: “Bình sứ cô còn không đền nổi, chẳng nhẽ lại muốn đền tiếp đôi giày này? Giang Noãn Chanh, đôi giày và cả bình sứ, cô có làm cả đời cũng đền không hết đâu nhé!”
Giang Noãn Chanh lúc này mới ý thức được trên người Lệ Mạc Tây từ đầu đến cuối đều là hàng đặt, tức là đồ của riêng hắn, trên đời chỉ có độc nhất vô nhị một cái.

Giang Noãn Chanh bất giác nuốt nước bọt, nhưng cô vẫn không chịu “ăn mềm”: “Yên tâm, tôi đền được! Lệ tổng cứ yên tâm! Còn bây giờ tôi xin phép đi trước!”
Có Lệ Mạc Tây ở đây, coi như hôm nay Trần Cường may mắn.

Hôm sau, Giang Noãn Chanh chắc chắn phải moi được tin tức từ ông ta, cô cần phải biết mẹ cô đang ở đâu!
Trong đầu Giang Noãn Chanh lúc này chỉ có một ý nghĩ chính là chạy khỏi Lệ Mạc Tây.

Mí phải của cô cứ giật giật, chắc chắn là sắp tới sẽ có chuyện xấu xảy ra.

Cô và người đàn ông này không hợp phong thủy, cứ gặp hắn là tiền tài của cô bay đi hết!
“Không phải đến đây tìm việc sao? Chưa tìm được việc đã bỏ đi?” Trong vô thức, Lệ Mạc Tây lại giữ lấy Giang Noãn Chanh.

Nguyên Bảo mắt chữ A mồm chữ O nhìn Lệ Mạc Tây, chỉ gặp mặt có một vài phút mà ông chủ hắn động tay động chân với người ta những hai lần..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện