Phu Nhân Phản Diện Có Chút Ngọt Ngào

99: Công Việc Số 2 Em Số 1


trước sau


Ngữ khí của Lệ Mạc Tây rất lạnh.

Quen biết hắn bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên Hàn Thiên Nhã được tận mắt chứng kiến.

Trước kia, dù cô vô tình làm hắn không vui, Lệ Mạc Tây cùng lắm chỉ cau mày, lên tiếng nhắc nhở cô.

Hắn tuyệt nhiên sẽ không dùng ánh mắt toàn là lửa giận cùng giọng nói lạnh như băng.

Nhất thời, Hàn Thiên Nhã không nhận ra người đàn ông trước mặt.
Lệ Mạc Tây vô thức siết chặt lấy tay Giang Noãn Chanh hơn, hắn nói tiếp: "Nếu cô thật sự là người phụ nữ của tôi, chẳng có lý nào tôi lại không xuất hiện trong lễ đính hôn? Mộng bao nhiêu năm nay, cô cũng nên tỉnh rồi!"
Hàn Thiên Nhã nhắm đến Kiều Xảo, lý do vì sao Lệ Mạc Tây cũng biết, nhưng vì cô ta không động đến Giang Noãn Chanh nên hắn mới mắt nhắm mắt mở cho qua.

Còn lần này thì không như vậy, quan hệ của hắn và Hàn Thiên Nhã cũng nên công khai cho người ngoài.
Hàn Thiên Nhã chậm rãi đứng dậy.

Sắc mặt trắng nhợt nhạt, dù đã makeup nhưng lớp phấn vẫn không thể che nổi.

Cô bàng hoàng từng bước từng bước tiến về phía Lệ Mạc Tây, đối diện với đôi mắt tức giận của hắn chỉ biết đau khổ mà người: "Mộng? Bao nhiêu năm nay anh không rõ ràng với em, khiến em hiểu nhầm rồi anh nói là mộng sao? Lệ Mạc Tây, anh thử hỏi mọi người xem, đứng ở đây có ai mà không biết anh là người đàn ông của em?".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bổn Cung Là Hoàng Hậu
2.

Sủng Bảo Bối Thành Nghiện
3.


Yêu Anh Là Em Sai Sao?
4.

Ta Ở Đại Lục Làm Phò Mã
=====================================
Mọi người trên thế giới đều cho rằng Lệ Mạc Tây là người đàn ông của Hàn Thiên Nhã, cô tin chắc là như vậy.

Nếu không phải, vì sao bao nhiêu năm nay có người dội nước bẩn lên đầu cô, Lệ Mạc Tây lại thay cô giải quyết? Nếu không phải, vì sao hắn lại không lên tiếng đính chính mà để tin đồn càng ngày càng xa hơn? Nếu không phải, vì sao lại không thẳng thắn cự tuyệt cô?
Lệ Mạc Tây châm biếm nhìn Hàn Thiên Nhã, hắn lắc nhẹ đầu: "Tôi cho rằng cô là một người thông minh, không ngờ đến điều này cũng không thể phân biệt.

Tình yêu và giúp đỡ, hỗ trợ lẫn nhau là hai thứ khác hoàn toàn.

Hàn Thiên Nhã, nếu không phải niệm tình quan hệ hai nhà Hàn - Lệ, cô nghĩ tôi rảnh nợ mà giúp cô?"
Mọi việc mà Lệ Mạc Tây làm đều vì muốn hoà hoãn mối quan hệ của Lệ gia và Hàn gia.

Từ trước đến nay hai nhà luôn giữ quan hệ giao hữu, Lệ Mạc Tây chỉ đơn thuần xem Hàn Thiên Nhã là bạn.

Hắn cũng cho rằng, cô ta hiểu điều này.
"Nói như vậy, anh thật lòng yêu Giang Noãn Chanh?" Hàn Thiên Nhã cảm thấy nực cười vô cùng.

Cô chỉ tay vào Giang Noãn Chanh đang ở trong lòng Lệ Mạc Tây, cười khểnh hỏi.

Chỉ dựa vào một mình Giang Noãn Chanh đã có được trái tim của Lệ Mạc Tây, vậy công sức trong bao nhiêu năm nay của cô tính là gì?
Lệ Mạc Tây không đáp ngay.

Hắn cúi đầu nhìn Giang Noãn Chanh, cẩn thận nâng gương mặt của cô lên.

Hai má Giang Noãn Chanh bị đánh đỏ rực, khóe môi hơi rướm rướm máu tươi.

Lệ Mạc Tây không trả lời, ngược lại dùng hành động để chứng minh.

Đứng giữa bàn dân thiên hạ, hắn khoá môi Giang Noãn Chanh.
Giang Noãn Chanh giật mình, hiển nhiên cô rất bất ngờ với hành động của Lệ Mạc Tây.

Nhưng chỉ mấy giây sau, Giang Noãn Chanh đã vòng tay ôm chặt lấy hắn, đáp trả nụ hôn nóng bỏng của Lệ Mạc Tây.

Bị Hàn Thiên Nhã đánh không phải nhẹ, Giang Noãn Chanh cũng có tính tiểu nhân muốn báo thù cô ta.
Kết thúc nụ hôn triền miên, như sợ Hàn Thiên Nhã không hiểu.

Lệ Mạc Tây mỉm cười, bồi thêm một câu: "Phải, tôi yêu Giang Noãn Chanh!" Lần này, đổi thành Giang Noãn Chanh không kịp phản ứng.
Trong suy nghĩ của Giang Noãn Chanh, cô luôn cho rằng Lệ Mạc Tây cùng lắm chỉ có tình cảm đặc biệt với cô, nếu để nói là "yêu" thì có hơi quá.

Nhưng ngày hôm nay, đứng trước mặt rất nhiều người có thân phận địa vị trong giới thượng lưu, lại có thêm sự xuất hiện của Hàn Thiên Nhã, hắn đã thừa nhận mình yêu cô.
"Cô đánh bạn gái tôi bị thương, món nợ này tôi sẽ tính sổ sau.

Hàn Thiên Nhã, tôi hy vọng bắt đầu từ hôm nay cô sẽ không lấy thân phận bạn gái của Lệ Mạc Tây hay người phụ nữ của Lệ Mạc Tây ra sử dụng.

Vì đơn giản, đây không phải cái thuộc về cô!" Nói xong, Lệ Mạc Tây thản nhiên bế Giang Noãn Chanh rời khỏi hội trường.

Lệ Mạc Tây đưa Giang Noãn Chanh lên xe, hắn cúi thấp đầu, khẽ nói: "Xin lỗi em.

Tôi vốn không

biết Hàn Thiên Nhã lại ở đây!"
Trước khi đến tham dự bữa tiệc, Lệ Mạc Tây đã xem xét cẩn thận danh sách khách mời, hắn không thấy có đề tên Hàn Thiên Nhã.
[...!]
Hỗn loạn ở bữa tiệc được Lệ Mạc Tây khống chế tin tức.

Về phần Giang Noãn Chanh, một chút thông tin về cô không hề bị lộ ra ngoài.

Nhưng quan hệ của Lệ Mạc Tây và Hàn Thiên Nhã thì lại được đưa tin.

Tiêu đề bài viết là "Lệ Mạc Tây vạch trần quan hệ với Hàn tiểu thư".
Dư luận lần này không đồng tình với Hàn Thiên Nhã, ngược lại trách móc cô ta hiểu nhầm, coi mình là người phụ nữ của Lệ Mạc Tây.

Chưa dừng tại đây, một số phốt nhỏ của Hàn Thiên Nhã đã bị bóc mẽ, chẳng hạn như tính cách của cô ta không tốt như lời đồn, Hàn Thiên Nhã thường xuyên bắt nạt nhân viên, diễn viên đóng phim cùng phải nhìn sắc mặt cô ta...
Những tin tức này không khiến Giang Noãn Chanh quá quan tâm.

Thời gian này Giang Noãn Chanh chú tâm vào việc học vì chỉ cần qua được kỳ thi này, cô sẽ hoàn thành tất cả công việc trên giảng đường.

Hôm nay là ngày công bố kết quả thi.

Giang Noãn Chanh vào web trường tra điểm, kết quả đều là một con số không tròn trĩnh.
Giang Noãn Chanh tất nhiên không can lòng.

Cô trực tiếp gọi điện cho phòng đào tạo của trường: "Xin hỏi kết quả hiển thị trên trang web của em có phải có nhầm lẫn gì không?" Cô ôn thi rất chăm chỉ, bài làm cũng rất tốt, nếu có thấp cũng không đến mức được không điểm.
Bên phía phòng đào tạo hồi đáp: "Bạn học Giang Noãn Chanh, có người báo em gian lận trong kỳ thi, vì thế kết quả học tập của em tạm thời bị phong lại.

Sau khi có kết quả điều tra từ trường, chúng tôi sẽ thông báo cho em!"
Lúc này, Lệ Mạc Tây cũng đang ngồi cạnh cô.

Tuy Giang Noãn Chanh không bật loa ngoài nhưng khoảng cách của hai người rất gần, hắn vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện.

Mi tâm Lệ Mạc Tây hơi nhíu lại, hiển nhiên hắn cũng đoán được trong chuyện này có người giở trò.
Cúp điện thoại, Giang Noãn Chanh không vui.


Lệ Mạc Tây liền buông ipad xuống, hỏi cô: "Sao thế? Đã có chuyện gì rồi?"
Giang Noãn Chanh không muốn làm phiền hắn.

Cô nghe Nguyên Bảo nói thời gian gần đây vì cô, Lệ Mạc Tây đã để dồn rất nhiều công việc.

Hắn bây giờ rất bận, đến thời gian nghỉ ngơi cũng không có.

Cô lắc đầu: "Không sao hết.

Anh làm việc của anh đi!"
Lệ Mạc Tây biết cô đang nói dối nhưng lại không bóc trần cô.

Hắn đùa: "Không sao mà mặt lại đen sạm lại.

Chắc chắn là bị ai chọc tức rồi?"
Giang Noãn Chanh không đáp lại.
"Có muốn ra ngoài không, tôi đưa em đi chơi?" Lệ Mạc Tây đưa ra chủ ý.

Thời gian Giang Noãn Chanh ôn thi cực vất vả, hắn nhìn cũng thấy xót.

Bây giờ kết quả lại không được như ý...
Giang Noãn Chanh nhắc nhở: "Lệ Mạc Tây, bây giờ anh rất lười làm việc!" Động một chút là rủ cô ra ngoài, hắn không muốn Lệ thị tồn tại nữa sao?
Lệ Mạc Tây cười: "Công việc số hai, em số một, như thế đã đủ chưa? Không đồng ý nhanh tôi sẽ thay đổi quyết định đó!"
Giang Noãn Chanh cũng muốn ra ngoài nhưng lại nghĩ Nguyên Bảo phải giải quyết công việc một mình khiến cô thấy có lỗi.

Nhưng vừa định nói, Lệ Mạc Tây đã trực tiếp bế cô lên: "Đi chơi, không nói nhiều!".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện