Chỗ này vẫn chưa có những người khác tới thăm, tính bảo mật được làm rất tốt. Nhưng mọi chuyện đều có ngoại lệ, khi Thẩm Lãng mở cửa nhìn thấy đứng ở ngoài cửa một đám kia cười híp mắt vẫy tay với y, cái trán Thẩm Lãng một hàng hắc tuyến. Chỉ kém ngay trước mặt những người này hung hăng đóng sầm cửa. Ngày cuối cùng thanh nhàn của y và tổ tông nhà y bị lãng phí!
“Tử tiểu tử, làm gì làm bộ biểu tình này?”
“Các cậu tới làm gì?” Người bị quấy rầy tâm tình đều không phải là rất tốt, cuộc sống như thế bị quấy rầy thì càng đừng hy vọng có thể nhận được sắc mặt tốt gì.
“Làm gì? Hỏa khí lớn như vậy?” Một đám người cũng không cần y mời, tự giác đẩy y ra vào nhà.
Thẩm Lãng ở trong lòng đem những tên này ân cần thăm hỏi một lần. Cuối cùng còn dẫn đến trở thành tiểu đệ đóng cửa: “Các cậu tới làm gì?”
“Chậc chậc, tôi nói hôn phòng này của các cậu cũng đủ xa xỉ a!” Vừa vào nhà, một cái bàn một cái ghế, một cục gạch một miếng ngói trong nhà làm cho những người này nhịn không được trêu đùa nói.
Trang trí tinh tế đơn giản kiểu Âu, toàn bộ căn nhà là lấy màu gỗ sồi cổ điển làm chủ, đơn giản thanh thoát, thực dụng trang nhã, gia cụ đường nét đơn giản, thế nhưng xa hoa nội liễm. Tiện tay cần lấy một vật phẩm trang trí nhỏ liền phát hiện là xuất từ cửa hàng xa xỉ phẩm cao cấp.
“Hai đại lão gia các cậu ở phòng ốc như vậy thật là lãng phí a!” Trương Phong Nghi cảm thán nói.
“Kệ bọn tôi! Nói, tới đây làm gì? Tôi không rảnh bồi các ngươi tán dóc, xong rồi thì biến.”
Thẩm Lãng thấy những người này liền nhức đầu, bọn họ hẳn không phải là tới cửa cảm thán tân phòng của y đi! Nhưng mà hôm nay y thật sự không định gặp bọn họ.
“Chúng tôi hôm nay tới cho các cậu kết thúc độc thân, cũng đừng hy vọng hai người ngày hôm nay được ở riêng với nhau. Mẹ Thẩm còn nói, bảo cậu buổi tối cần phải về nhà, các cậu ngày mai kết hôn, tối nay không thể ở cùng một chỗ.”
Ôn Bạc Quân đối với biểu tình muốn giết người của huynh đệ làm như không thấy, kết hôn nào có dễ dàng như vậy liền kết?
“Ai quy định trước kết hôn một ngày hai người sẽ không thể ở cùng một chỗ? Đêm nay bọn tôi vẫn là ở nơi này, sáng mai trực tiếp đi nhà hàng.”
Thẩm Lãng không nói gì, hắn vừa mới còn cùng tiểu tổ tông nói xong, đêm nay cứ ở nơi này, sáng mai trực tiếp lái xe đi nhà hàng.
“Hay nhỉ! Chúng tôi lúc đi ra, mẹ Thẩm nói, bảo cậu đêm nay đi về đại viện. Đây là nhất định! Nếu không, bà liền kêu lớn nhỏ đám người trong nhà và bọn tôi cùng nhau khiêng ngươi trở về. Đây là lễ nghi xưa, không thể bỏ!” Lợi Quốc Đống cười híp mắt thổi bay chuyện tốt lão hữu muốn.
“Đúng rồi, buổi tối, mẹ Đường và các bá mẫu Đường gia còn muốn qua đây thu dọn. Trải giường mới, hai ngươi muốn ở chỗ này? Phỏng chừng không đùa!” Cảnh Trác cũng không quên chắn thêm.
“Ta nói, các cậu kết hôn cho dù đơn giản, không muốn trải qua một số lễ tiết xưa gì gì đó, còn muốn trực tiếp loại bỏ cùng nhau vào lễ đường? Thật là!”
Thế hệ trước khi kết hôn kể lể nói hừ hừ, nhớ khi bọn họ kết hôn, một đống chuyện thế này thế kia. Đi qua đi lại người ngã ngựa đổ! Còn hai người này khá tốt, cứ đơn giản như vậy còn ngại phiền phức!
“Ai cần cậu quan tâm? Tán gẫu đủ rồi chưa? Đủ rồi thì đi! Tôi biết đưa tiểu tổ tông nhà tôi đi về Đường gia!”
Thẩm Lãng hiểu được chứ! Chuyện này ý kiến hai bên gia đình thống nhất, phỏng chừng không có gì đùa giỡn, vậy thì nghe thôi! Nhưng hiện tại y thật sự không muốn đem đám người kia lưu lại trong nhà nháo đằng! Tổ tông kia trên lầu, lúc này còn đang ngủ, nếu như một hồi thức dậy, trông thấy những tên kia, nhất định sẽ nổi giận!
“Ai, ta nói sao cảm thấy kỳ quái, chúng ta cũng đi vào một lúc lâu, sao vẫn không nhìn thấy Đường Mộ? Hắn đang làm gì thế?” Là cảm thấy thiếu chút gì, thì ra là không thấy bóng dáng của người nọ.
“Cậu quản được chắc?”
“Hắn còn đang ngủ đi?”
“Hắn đang ngủ liên quan gì tới cậu?” Đây là ngày độc thân cuối cùng hai người bọn hắn ở chung trước khi kết hôn. Những người này rốt cuộc có hiểu cái gì gọi là biết điều hay không?
“Di? Còn đang ngủ? Lúc này đã mấy giờ rồi?” Vài nam nhân không biết tập quán sinh hoạt của Đường Mộ hiếu kỳ. Bây giờ đã hai giờ chiều rồi! Còn đang ngủ? Ân, có vấn đề!
“Uy, cậu làm cái gì? Làm hại vị kia nhà cậu còn đang ngủ?” Những nam nhân này cũng không hiểu cái gì gọi là hàm súc.
“Làm cái rắm!” Thẩm Lãng trực tiếp phun thô tục! Mẹ nó! Y thật sự phát hỏa! Những người này thật là thiếu đánh sao!
“Thẩm Lãng! Cậu chính là sĩ quan cao cấp của quốc gia! Cậu từng tiếp thu giáo dục tốt nhất, làm sao có thể phun thô tục chứ? Quốc gia bồi dưỡng cậu, cũng không phải là để bồi dưỡng ra cái loại tư chất này!” Trương Phong Nghi trực tiếp thêm củi thêm dầu khắp nơi trên lửa, xu thế muốn làm cho tân lang bùng nổ triệt để.
“Vậy hắn cũng là sĩ quan cao cấp của một quốc gia, cũng từng tiếp thu giáo dục quân sự tốt nhất, chẳng lẽ quốc gia bồi dưỡng hắn, chính là bồi dưỡng hắn lên giọng vua chúa sao?” Thẩm Lãng lạnh lùng khoanh tay trước ngực, nhìn đám hỗn đản này vạch lá tìm sâu.
“Ai lên giọng vua chúa? Tôi chỉ là xuất phát từ quan tâm đối với bằng hữu, thăm hỏi một chút. Có phải là cảm tình của hai ngươi quá