Phu Quân Trước Của Ta Là Quyền Thần

Chương 46


trước sau

Editor: Phiêu Phiêu Trong Gió

Kỷ Dao đi thay trang phục mã mãi vẫn chưa trở lại.

Kỷ Nguyệt đã sớm rửa xong mặt, nhịn không được tiến lên hỏi Hoàng Thái hậu: "Thái hậu nương nương, xin hỏi hiện tại muội muội ở đâu?"

Hoàng Thái hậu một trận đau đầu.

Loại ngu xuẩn kia không biết làm việc kiểu gì, ngay cả một tiểu cô nương cũng không trông coi được, bà nói: "Kỷ cô nương uống say rồi, đang yên giấc, đợi lát nữa ngươi vẽ xong có lẽ cũng tỉnh rồi."

Muội muội không uống được rượu, lẽ nào đúng là ngủ rồi sao? Kỷ Nguyệt hoài nghi, nhưng nàng ấy không giám trái ý Thái hậu, muội muội ở trong tay Thái hậu, không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Nàng ấy trở lại bàn vẽ, nhỏ giọng nói với Phúc Gia công chúa: "không biết muội muội lần này uống say sẽ như thế nào, ta rất lo lắng."

"không sao, ta thay ngươi đi xem xem!" Phúc Gia công chúa lập tức bám lấy Thái hậu.

Hoàng thái hậu qua loa có lệ với nàng ta.

không dễ gì mới lừa được Công chúa rời đi, bà nhỏ giọng nói với Thái giám: "Còn chưa tìm thấy hay sao?"

"Vâng."

"Hỗn trướng, nàng ta đều say rồi còn có thể đi đâu, nhất định là ở trong cung...." Thái hậu cau mày, không phải là tôn tử nào cứu nàng ta rời đi đấy chứ? Vừa rồi một người hai người đều cáo lui, toàn bộ đều không ở bên cạnh bà, sẽ là ai đây? Bà thực sự không rõ.

Cố tình lại không thể khua chiêng gõ trống, chuyện nào không thể náo lớn được.

"đi tìm tiếp."

Thái giám lĩnh mệnh.

Lúc này Tống Diệm cũng đang sốt ruột, hắn ta cảm thấy Tổ mẫu nảy sinh tâm tư xấu, nếu không đang yên lành sao lại chuốc say một tiểu cô nương làm gì? Nhưng hắn ta lại không tìm thấy Kỷ Dao, hắn ta đến chậm một bước, Kỷ Dao đột nhiên mất tích rồi, cung nữ bên cạnh Hoàng Tổ mẫu hình như cũng loạn như ruồi không đầu.

Nghĩ tới Dương Thiệu, trán Tống Diệm toát ra mồ hôi, nhỏ giọng nói với Khương Xuân: "Ngươi nhanh đi nói cho Dương Đô đốc biết, để hắn tiến cung, nói Kỷ cô nương say rượu ở trong cung...nếu cấm quân ngăn cản, liền nói bản cung cho mời, có chuyện thỉnh giáo Dương Đô đốc."
Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


"Vâng." Khương Xuân bước nhanh rời đi.

"Chạy cho ta!" Tống Diệm ở sau quát lớn tiếng, Kỷ Dao tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì, Dương Thiệu có ân với hắn ta, tuyệt không thể cô phụ.

Khương Xuân lập tức chạy nhanh như bay, nhanh như chớp chạy ra khỏi cung.

Trong Phù Ngọc Điện.

Kỷ Dao được bón canh giải rượu, dần dần thanh tỉnh.

Mở mắt ra, nàng thấy xà nhà cao cao, trên đó khắc đồ án phức tạp nhiều màu, chỉ là rất cũ, phủ đầy bụi bặm.

Giống như một nơi bỏ hoang.

đang định xem tỉ mỉ đây là chỗ nào, bên tai liền nghe thấy giọng nói của Tống Vân: "Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi."

Bởi vì đột nhiên, Kỷ Dao hơi hơi run rẩy: "Điện hạ?" một lúc say, nàng liền nói: "Đây là chỗ nào?"

Lúc trước nàng bị Hoàng Thái hậu ép uống rượu, say tới mức hồ đồ, vốn muốn chạy trốn nhưng một chút sức lực cũng không có, sau đó triệt để không làm được gì.

"Đây là Phù Ngọc Điện."

Vốn là nơi ở của sủng phi Tiền triều, sau đó phát sinh huyết án, chỗ này liền bị bỏ trống. Tống Vân nhìn Kỷ Dao, đột nhiên hỏi: "Sao lúc trước ngươi cố ý đâm vào bàn án, làm cho cả người nhiễm mực?" Có lẽ Phụ hoàng sẽ không để ý tới những việc nhỏ nhặt này, nhưng hắn ta có phát giác ra chút khác thường.

Ánh mắt nam nhân sắc bén.

Kỷ Dao biết không thể giấu diếm được, thành thật nói: "Trước đây Thái hậu nương nương muốn tỷ tỷ tiến cung làm phi, sau đó tỷ phu tương cứu mới có thể tránh khỏi, hôm nay vào cung lại gặp phải Hoàng thượng...."

"Lẽ nào ngươi cảm thấy Phụ hoàng sẽ cường đoạt thê tử của Triều thần?" Tống Vân nhịn không được cười lạnh, phụ thân của hắn ta không phải người như vậy.

"Là ta lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, nhưng lúc đó thực sự không dám mạo hiểm." Kỷ Dao thấy Tống Vân tức giận, có chút hoảng sợ, nhưng nếu hắn ta đã mang bản thân tới đây, chắc là do hắn ta cứu nàng? Nàng hơi định thần lại, "ta cũng biết Hoàng thượng là minh quân, nhưng Thái hậu....thì khó nói rồi."

không thể nói xấu Hoàng thượng, Hoàng Thái hậu lại khác biệt.

Bởi vì ở kiếp trước, Hoàng Thái hậu chính là địch nhân của Tống Vân, khi Tiên hoàng băng hà, Thái tử tự vẫn, Hoàng Thái hậu vẫn luôn đối đầu với Tống Vân, lợi dụng tỷ tỷ đối phó Tống Vân.

Đến nay xem ra, Thái hậu đúng là không phải đồ tốt lành gì, kiếp này cư nhiên dám lợi dụng nàng!

Nàng mới bao nhiêu tuổi?

Kỷ Dao tức giận vô cùng.

Tiểu cô nương cắn môi, trong lòng phẫn nộ không thể nào nói ra, Tống Vân an ủi: "Ngươi không cần sợ, bà ấy không tìm đến đây được."

Từ khi hắn ta sinh ra Hoàng Thái hậu đã không thích, sau đó làm việc xuất sắc hơn Thái tử, càng chịu đả kích khắp nơi, cho nên Tống Vân đã sớm tích lũy sự bất mãn đối với Hoàng Thái hậu, chỉ là trước mặt phụ thân vẫn bày ra bộ dáng cung kính, chưa từng đối nghịch với bà.

"Đợi lát nữa ngươi lộ diện nói chuyện, biết nên nói như thế nào rồi chứ?"

Chuyện này bất kể là Thái hậu, hay là Kỷ Dao, khi gặp mặt lại chỉ có thể giả bộ không biết, ánh mắt Kỷ Dao hơi chuyển động: "Liền nói sau khi ta say, tự mình sẽ chạy loạn, không cẩn thận chạy nhầm chỗ, may mà gặp được một cung nhân...."

"Ừ?" Tống Vân nhướng mày, "không nói gặp được ta hay sao?"

Gặp hắn ta, vậy e rằng người khác sẽ nghĩ nhiều.

Kỷ Dao vội nói: "không dám liên lụy tới Điện hạ, ân cứu giúp ngày hôm nay của Điện hạ đã không có gì báo đáp, ta tuyệt đối sẽ không khai Điện hạ ra."

Tống Vân cười rộ lên.

"Có khai ra hay không không quan trọng, chỉ sợ Thái hậu sớm muộn gì cũng nghĩ ra là do bản vương... Ngươi cũng đã sớm nợ ân tình này rồi."

Trong lòng Kỷ Dao lộp bộp.

Lời nói này có chút ý vị thâm trường, nàng chậm rãi nói: "Ân tình của Điện hạ, sau này nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ báo đáp."

Ý là, hiện tại sẽ không báo đáp.

Tống Vân dương cao khóe miệng: "Cái gọi là báo đáp của Kỷ cô nương, thực sự là không có bao nhiêu thành ý."

Vậy cần thành ý như thế nào, lẽ nào lấy thân báo đáp hay sao? Kỷ Dao trầm mặc, không dám nói nhiều, cho dù Thái tử là trùng sinh, cũng không nhất định có thể thắng được Tống Vân, cho nên không thể đắc tội người này, cả đời này nàng chỉ muốn trôi qua những ngày lành của mình.

Những cái khác, hoàn toàn không nghĩ tới, cũng không muốn so đo những ân oán của kiếp trước, chuyện kiếp trước làm sao có thể tính toán rõ ràng được? Có khi lại bồi thêm đời này của mình vào ấy chứ.

Thấy nàng không nói chuyện, liền biết nàng muốn tránh né.

Người có bề ngoài ôn hòa nhưng thực tế bên trong rất kiêu ngạo như Tống Vân không khỏi cảm thấy có chút thất bại, thực ra hắn ta muốn có được Kỷ Dao rất dễ dàng, để Phụ hoàng ban hôn là được, nhưng hắn ta không muốn ép buộc.

"Có thể đứng dậy không?" hắn ta hỏi.

Kỷ Dao vẫn luôn ngồi, nghe thấy lời này vội vàng đứng lên, nhưng rất rõ ràng men rượu chưa tan đi, vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, cả người lảo đảo một cái.

hắn ta giơ tay ra đỡ nàng.

Cánh tay bị nắm lấy, cánh mũi Kỷ Dao ngửi thấy mùi mặc hương, cảm thấy hai người cách nhau quá gần, liền nói: "Ta không sao."

"Chỉ dựa vào bộ dáng của ngươi muốn tự mình đi tới Ngự hoa viên căn bản là điều không thể, còn cần Bản vương đỡ ngươi."

Nam nhân nhắc tới danh hào của mình, quá nửa là vì gia tăng mức độ uy nghiêm, để người khác nghe lời, Kỷ Dao hỏi: "Ngài không mang theo cung nữ hay sao?"

"Ừm."

"A?" Cả người Kỷ Dao cứng ngắc, vậy làm sao mang nàng tới đây được?

Nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tống Vân.

Tiểu cô nương hơi đỏ mặt, hiển nhiên nghĩ tới chuyện khác rồi, Tống Vân đột nhiên có chút do dự, cư nhiên không có làm rõ.

Nhất thời bầu không khí trở nên vi diệu.
Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


Chính vào lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền tới vài tiếng gọi "Thái tử điện hạ", đánh vỡ sự yên tĩnh ở trong Điện.

Thái tử này cũng là vô cùng kì quặc, hôm nay vẫn luôn bảo hộ nàng, Kỷ Dao nhìn ra bên ngoài, nhưng không ngờ tới, người đến không chỉ có Tống Diệm, còn có Dương Thiệu nữa.

Nhìn thấy nam nhân đột nhiên đi tới gần, con mắt Kỷ Dao trừng to.

Sao hắn có thể tiến cung? Sao hắn ở cùng một chỗ với Thái tử? Sao hắn tìm được tới đây? một loạt câu hỏi lướt qua trong đầu nàng.

Mà sự chú ý của Dương Thiệu đều đặt lên người nàng.

Bởi vì theo như hắn nhìn thấy, nửa người Kỷ Dao đều dựa vào trong lòng Tống Vân.

Ha, say rượu say tới tận đây!

"Nhị đệ, thì ra thực sự là đệ mang Kỷ cô nương rời đi." Tống Diệm nhướng mày, "Ta nói mà, còn có ai có thể xuất quỷ nhập thần như vậy." hắn ta vẫn luôn không tìm thấy, nhưng khi Dương Thiệu tiến cung, ở phương xa bắn tới một mũi tên, bên trên viết ba chữ "Phù Ngọc Điện."

Cũng không biết là ai cố ý để lộ tin tức, nhưng có thể khẳng định rằng, tuyệt đối không phải người của Thái hậu.

Hai bên giằng co, Kỷ Dao đi về phía trước.

Nhưng Tống Vân lại nắm rất chặt, nàng quay đầu lại nhìn.

"Là ta cứu ngươi ra ngoài." Giọng nói của Tống Vân nhàn nhạt, đang trách cứ Kỷ Dao không có lương tâm.

Kỷ Dao sửng sốt.

Thấy nàng do dự, ánh mắt Dương Thiệu híp lại, cung kính nói: "Sở vương điện hạ, ngài từ trước tới nay kính hiền lễ sĩ, lòng dạ ngay thẳng, đến nay lại muốn tổn hại trong sạch của một cô nương gia hay sao? Hôm nay nàng bị Thái hậu bức ép, Điện hạ lẽ nào cũng muốn miễn cưỡng nàng hay sao?"

Những lời chỉ trích này thực sự là chối tai, Tống Vân dù sao cũng là người coi trọng danh dự, chậm rãi buông tay ra.

Dương Thiệu nhìn Kỷ Dao, ánh mắt muốn nói nàng qua đây.

Kỷ Dao đi tới bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: "Hầu gia sao lại ở trong cung? Là Thái tử điện hạ nói cho ngài hay sao?"

So với lúc ở bên cạnh hắn ta hoàn toàn khác biệt.

Tiểu cô nương hoàn toàn thả lỏng.

Tống Vân nhìn thấy rõ ràng, trong lòng đột nhiên đau nhói.

Loại cảm giác này rất nhạt, nhưng là lần đầu tiên trong đời hắn ta cảm giác được.

Tống Diệm thấy Dương Thiệu cuối cùng cũng gặp mặt
Kỷ Dao, cảm thấy bản thân làm được một chuyện đại công đức, trong lòng vui vẻ, vỗ vỗ bả vai Tống Vân: "Nhị đệ, lần này may mà có đệ, nếu không e rằng Kỷ cô nương bị Hoàng tổ mẫu tính kế hãm hại."

Cái này có gì mà vui vẻ?

Tống Vân hơi sửng sốt, Hoàng thái hậu không phải là núi dựa của Tống Diệm hay sao, Tống Diệm vẫn luôn nghe theo Hoàng thái hậu, nhưng sau khi Tống Diệm cưới Kiều An, tính cách cũng trở nên ôn hòa hơn, Phụ hoàng mới có thể chần chừ cân nhắc.

Lẽ nào là do Dương Thiệu chỉ giáo.

Tống Vân cười cười: "không ngờ quan hệ giữa Đại ca và Dương Đô đốc lại gần gũi thân thiết như vậy."

Tống Diệm nhất thời cứng đơ: " Nào có nào có, ta vừa đúng lúc có chuyện cần thỉnh giao Dương đô đốc."

Vậy sao! cũng chỉ có bản thân Tống Diệm tin tưởng thôi.

Tống Vân ngẩng đầu nhìn Dương Thiệu, Dương Thiệu cũng nhìn Tống Vân một cái.

Kể từ hôm nay trở đi, hắn không thể ẩn tàng nữa, cuối cùng cũng đến lúc chính diện giao phong, Dương Thiệu kéo tay Kỷ Dao: "đi, đi gặp Hoàng thái hậu."

Lòng bàn tay của nam nhân có chút nóng, hình như chảy mồ hôi, hắn nhất định là gấp rút như lửa chạy từ quân doanh tới.

Nàng biết mà, hắn nhất định sẽ tới cứu nàng.

Kỷ Dao ừm một tiếng.

Hai người từ Phù Ngọc Điện đi ra.

Kết quả vừa rời khỏi Phù Ngọc Điện Dương Thiệu liền dừng lại: "Thực sự là Tống Vân cứu ngươi mang tới Phù Ngọc Điện hay sao, không có người khác?"

Kỷ Dao nói: "Ta không biết, ta bị say."

" Vô tri vô giác?"

"Ừm."

Thấy nàng ngây thơ gật đầu, trong lòng Dương Thiệu giống như bị kim đâm.

Đánh giá tiểu cô nương, mặc dù váy áo bị nhiễm mực, tóc tai cũng rối loạn, nhưng khuôn mặt lộ ra diễm lệ động lòng, khó tránh khỏi Tống Vân sẽ làm cái gì đó. Nhưng hắn cũng không thể trách Kỷ Dao, bộ dáng say rượu của nàng như thế nào, hắn là người rõ nhất.

So với ngày thường còn câu hồn hơn!

hắn ngăn chặn cơn tức trong lòng, hỏi: "Ngươi cảm thấy Sở vương điện hạ thế nào?"

Cái này có chút khó trả lời, nếu không nhắc tới ân oán kiếp trước, kiếp này Tống Vân đối xử rất tốt với nàng, cũng không thể nói Tống Vân không tốt đi? Dương Thiệu cũng không phải người mù, Kỷ Dao nói: "Tàm tạm."

Tàm tạm?

Dương Thiệu nói: "Vậy ngươi thích hắn ta không?"

"Chuyện này sao có thể!" Kỷ Dao thầm nghĩ, chuyện nàng sợ nhất chính là lại yêu thích Tống Vân, khẳng định sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Ngược lại rất dứt khoát đấy.

Dương Thiệu nói: "Ngươi thích ta không?"

"Cái gì...."
Advertisement / Quảng cáo
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


Kỷ Dao mặt đỏ bừng, sao hắn lại trực tiếp như vậy.

Nàng cúi đầu xuống.

Dương Thiệu tiến lên bức ép: "Có thích hay không?"

Kỷ Dao lùi ra sau: "Cái này...."

Trong lòng nàng như đánh trống thùng thùng.

hắn nhẹ nhàng ép tới trên tường: "Câu hỏi đơn giản như vậy, vừa rồi trả lời nhanh như vậy, sao lần này lại không trả lời được?"

Kỷ Dao cảm thấy ngay cả tai cũng đỏ rồi, dù sao cũng từng là phu thê, nàng không có khả năng không có cảm giác với Dương Thiệu, nhưng bị hắn trêu chọc như thế này, nàng không muốn nhận thua, đang lúc muốn nói "không thích", nam nhân nâng cằm nàng lên, hôn xuống.

Thực sự là quá đột ngột, nàng hoàn toàn không có sự chuẩn bị.

Đợi đến khi hồi thần, hắn đã ngẩng đầu lên rồi, chiếc hôn nhẹ nhàng, lướt qua nhanh như cánh bướm.

Trong đầu nàng hoàn toàn trống rỗng.

Mặc dù bọn họ từng hôn qua vô số lần, nhưng sau khi trải qua cái chết, liền cách nhau một kiếp người, nhưng cái hôn của hắn vẫn giống như kiếp trước, nhiệt độ đó...Kỷ Dao ngơ ngác nhìn hắn, không biết tại sao, khóe mắt đột nhiên nóng lên.

Phản ứng này có chút kì quái, lẽ nào không phải là nên xấu hổ hay sao, Dương Thiệu nói: "Có phải là cảm thấy không đủ?"

Khóe miệng nam nhân nhếch lên, mang tới cảm giác tùy ý.

Kỷ Dao cắn môi: "Cái gì không đủ, ngài dám tiếp tục...."

hắn lại cúi đầu xuống.

Dưới ánh tà dương, chỉ thấy tiểu cô nương bị che lấp hoàn toàn trong lòng nam nhân cao lớn.

Đầu tường nhô ra cành hoa Hải đường, gió nhẹ thổi qua, cánh hoa xoay tròn rơi xuống, rơi xuống y bào màu xanh đậm của nam nhân.

hắn thực sự không kìm nổi lòng mình.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện