Bọn họ dám cả gan lấy mạng Tuyết Yên! Lê Hiên nhìn thấy Tuyết Yên yếu ớt nằm ở đó, hai tay hắn siết chặt thành nắm đấm.
Trong thời gian này, hắn luôn muốn tìm lại trái tim mình trước đây, vì thế hãn đưa Nhan Hương đi chu du các nước, hắn muốn Tuyết Yên trở thành một phi †ần của hãn, chỉ là một phi tần, không hơn không kém.
Hắn nghĩ rằng mình đã làm được. Nhưng khi nhìn thấy Tuyết Yên cả người đấm máu nằm ở nơi đó. Cơn đau âm ỉ từ tận đáy lòng gần như bóp nghẹt hơi thở của hắn. Trái tim hắn như bị ai đó cứa vào, nỗi đau đó xuyên qua từng lớp từng lớp nơi tim, đau đến mức không sao chịu nổi.
Hắn nhẹ nhàng bế Tuyết Yên lên, đặt nàng vào phòng.
Ngự y vội vã bước vào, bắt mạch và xem xét vết thương. Ông châm cứu cho Tuyết Yên, bôi những thuốc trị thương tốt nhất.
Nhưng hồi lâu, Tuyết Yên vẫn chưa tỉnh lại.
“Hoàng thượng, nương nương hôn mê vẫn là do vấn đề về tim.” Ngự y nói với hoàng thượng.
“Hoàng thượng, nương nương không còn thở nữa!” Tiếu Xuân vội vã chạy ra, khóc nức nở.
Lê Hiên lập tức quay về bên cạnh Tuyết Yên, đặt tay lên mũi nàng thử, quả thực nàng không còn hơi thở! “Ngự y!” Hoàng thượng hét lên: “Nàng ấy làm sao vậy?” Ngự y đã sớm mềm nhữn trên mặt đất, hắn bò qua bắt mạch: “Hoàng thượng, nương nương thực sự đã…” “Nói linh tỉnh! Còn nói vớ vẩn lập tức chém đâu!” Lê Hiên vô cùng tức giận, trái tim co thát, máu chảy ra từ khóe miệng.
Kìm nén nỗi đau âm Ï trong lòng, hắn nhẹ nhàng đỡ Tuyết Yên lên, máu bên khóe miệng hản:nhỏ xuống viên.ngọe ngũ sắc trước ngực Tuyết Yên rồi nhanh chóng biến mất, ánh sáng ngũ sắc lóe lên, nhưng tỏa ra phần lớn là màu tối.
Hoàng hậu và Thái hậu ở ngoài nghe thấy thế thì mừng thầm. Chết mới tốt.
Tiếu Xuân đột nhiên nhớ ra thứ gì đó, lấy hộp thuốc của Tuyết Yên ra, và lấy ra cái bình ra màu trắng.
“Hoàng thượng, nương nương nói đây là liều thuốc cứu sống nương nương. Là sư phụ nương nương cho, tổng cộng có hai viên, giờ chỉ còn một viên, nương nương từng nói, nếu nương nương chết thì mau chóng cho nương nương uống, như vậy có thể cải tử hoàn sinh.” Hắn biết thuốc này, là Đại Hoàn đan của nàng, nhưng hẳn vẫn bắt nàng cho Nhan Hương một viên, Nhan Hương dùng rồi nhưng không có tác dụng gì cả. Lúc đó hán vẫn không coi là thật.
Lê Hiên lấy ra Đại Hoàn đan, vừa đưa vào miệng Tuyết Yên, nàng ho mộ tiếng, vậy mà nàng lại thở rồi.
Nàng tỉnh rồi.
Hoàng thượng khẽ nhắm mắt lại, hắn nắm chặt tay nàng: “Yên Nhi, nàng tỉnh rồi?” Lúc này Tuyết Yên mới thực sự tỉnh lại. Nàng nằm đó, nhìn xung quanh, nàng nhìn thấy hoàng thượng, Điền Minh, bên ngoài còn có Cố Phàm, Nhiếp Lăng Hàn và Bạch Thiếu Đình.
Khuôn mặt của Nhiếp Lăng Hàn trầm mặc như nước, ánh mắt lạnh lùng, một lời không nói. Ban nãy khi nghe tin Tuyết Yên ngừng thở, hản xông lên, thấy Hoàng thượng ôm Tuyết Yên trong lòng, khóe miệng rớm máu, dáng vẻ võ cùng căng thẳng lo lắng, hẳn lại lặng lẽ quay về.
Có lẽ Tuyết Yên muốn được Hoàng thượng ôm như thế.
Rõ ràng là Hoàng thượng rất để tâm đến nàng.
Nhưng không rõ tại sao luôn cố ý tránh né, phải chăng là do Tuyết Văn Hào? Khi gặp đám thích khách ở Tấn thành, hắn và Bạch Thiếu Đình đã nghi ngờ. Đám thích khách này sợ đông sợ tây, vốn dĩ không phải là thích khách.
Sau đó, Điền Minh lại chạy đến hộ giá Hoàng thượng, hắn mới biết, là có người cố tình tách Điền Minh ra khỏi cung.
Lần này Hoàng thượng giữ Điền Minh ở trong cung, chỉ vì một mục đích duy nhất, đó là bảo vệ Tuyết Yên.
Hắn đã nhắc nhở Hoàng thượng cố gắng về sớm, nhưng vẫn trễ một bước.
Nhưng tình càm mà Hoàng thượng dành cho Tuyết Yên, Nhiếp Lăng Hàn nhìn thấy rất rõ.
Tuyết Yên ngẩng đầu, nhìn thấy Tiếu Xuân và Cát Tương rưng rưng nước mắt, những nha hoàn và thái giám khác đều ở bên ngoài, còn những người quỳ ở ngoài sân nét mặt đều hết sức buồn rầu.
Có vết máu trên mặt đất.
“Ai, ai chết?” Tuyết Yên nhớ chính mắt nhìn thấy một thái giám bị kiếm đâm xuyên ngực.
“Nương nương, là Tiểu Vinh Tử.” Tiếu Xuân khóc.
Tuyết Yên lại nôn ra một ngụm máu khác, nàng dựa vào tấm thảm, đôi mắt ánh lên sự im lặng chết chóc.
Hoàng thượng giữ khuôn mặt nàng bằng cả hai tay, hắn cảm nhận được sự sợ hãi của nàng.
Bàn tay của hoàng hậu run rẩy, quỳ dưới đất, cúi gắm đầu.
“Đứng dậy hết đi.” Hoàng thượng lạnh nhạt nói.
Thái hậu luôn đứng ở bên đó, Mai Hồng đỡ bà, nhìn Hoàng thượng một cách tức giận: “Hoàng thượng, người có biết phòng Tuyết Yên giấu thứ đồ thế này không? Nàng ta dám nguyền rủa Hoàng hậu và Ý Quý phi! Tâm địa nham hiểm! Hậu cung không thể có một người phụ nữ độc ác như vậy được!” Hoàng hậu khóc lóc thảm thiết, Tiểu Kim Tử dìu Hoàng hậu chầm chậm bước đến chỗ Hoàng thượng, quỳ xuống.
Hoàng thượng bước tới đỡ Hoàng hậu đứng dậy: “Hoàng hậu, trãm chưa bao giờ tin chuyện này. Nếu bùa chú thực sự hữu dụng, trẫm đã không cần phải dẫn binh ra chiến trường. Nàng đứng dậy đi.” Giọng hắn thờ ơ, không thể biết hắn đang vui hay giận.
Lê Hiên đỡ Hoàng hậu dậy, bảo nàng ngồi xuống, rồi ngẩng đầu nhìn Thái hậu, nói: “Mẫu hậu, Tuyết Yên là người thế nào, trãm biết rất rõ. Duệ vương,