Đứng trong đại điện, Chu Thanh đang vừa đấm đấm cái chân tê mỏi, vừa suy xét xem dụng ý truyền triệu nàng của Minh Hòa công chúa là gì, liền nghe thấy từng tiếng ngọc bội va vào nhau đinh đinh đang đang truyền đến từ phía sau đại điện.
Chu Thanh vội vàng giữ vững tinh thần thu tay lại, cúi đầu đứng đó.
Quy củ trong cung cực kỳ nghiêm cẩn, nàng lại không rõ tình huống, có thể tránh phiền phức thì liền tránh a.
Tiếng bước chân, tiếng ngọc bội va chạm từ xa dần đến gần.
Không chờ người tiến vào điện, Chu Thanh đã quỳ xuống.
Học tư thế lúc vào chùa dâng hương bái phật trước khi xuyên qua mà hành đại lễ với Minh Hòa công chúa.
"Dân nữ bái kiến công chúa điện hạ, công chúa điện hạ vạn phúc kim an, dung mạo vĩnh trú."
Thạch Nguyệt Hinh đi theo Minh Hòa công chúa, bĩu môi trào phúng nói: "Miệng lưỡi trơn tru, xem ra cũng không phải là nữ nhi của gia đình đoàn hoàng tử tế a."
Giọng nàng ta không cao không thấp, nhưng vẫn đủ để Chu Thanh nghe được.
Chu Thanh cũng không thể phân biệt người vừa nói có phải là công chúa hay không, nàng quỳ trên mặt đất, phạm vi mắt có thể nhìn thấy, cũng chỉ có mấy cái chân mà thôi.
Chuyện phân biệt gà thỏ cùng lồ ng này, từ nhỏ nàng đã không giỏi, chứ đừng nói chi là nhận biết ai với ai chỉ dựa vào mấy cái chân a.
"Hồi bẩm công chúa điện hạ, dân nữ là thật tâm chúc điện hạ vạn phúc kim an, thực tình chúc điện hạ dung mạo vĩnh trú."
Nàng từng xem trên ti vi, chủ tử muốn làm khó dễ hạ nhân, cũng chỉ cần một câu "Hồi bẩm XXX" này cũng có thể trở thành một nhược điểm để trách phạt.
Đầu óc Chu Thanh xoay chuyển thật nhanh, cố gắng tránh dẫm phải nhiều bãi mìn nhất có thể.
Nói xong, lại thành thành thật thật quỳ ở nơi đó.
Dắc mặt Thạch Nguyệt Hinh đi theo bên cạnh Minh Hòa lập tức cứng đờ.
Chu Thanh là thật tâm mà, vậy câu nói "miệng lưỡi trơn tru" kia của nàng ta liền thành cái gì? Tiện nhân! Quả nhiên há miệng ngậm miệng cũng muốn gây khó dễ cho nàng ta!
Cẩn thận liếc mắt dò xét sắc mặt của Minh Hòa, sau khi chắc chắn thần sắc của Minh Hòa cũng không có thay đổi gì, Thạch Nguyệt Hinh mới thầm thở phào một hơi.
Minh Hòa ngồi ở chỗ chủ vị, Thạch Nguyệt Hinh liền ngồi xuống ghê dành cho khách bên cạnh.
Cung nữ nâng trà, Minh Hòa nhấp một ngụm, ung dung nhìn về phía Chu Thanh, nói: "Ngẩng đầu lên."
"Vâng." Cung cung kính kính, Chu Thanh ngẩng đầu, nhưng nàng vẫn nhớ mấy tình tiết trong phim truyền hình, chỉ ngẩng đầu mà không nâng mắt.
Minh Hòa vừa nhìn thấy gương mặt của Chu Thanh liền cả kinh.
Dù đã nghe nói dung mạo của Chu Thanh giống hệt với Trầm Minh Nguyệt, nhưng nàng ta cũng không ngờ lại giống đến mức này.
"Trầm Minh Nguyệt, ngươi có biết không?"
"Hồi bẩm công chúa điện hạ, từ nhỏ dân nữ đã lớn lên ở nơi sơn dã, thô bỉ tục tằn, kiến thức thiển cận, sau khi ra khỏi thôn cũng không hề quen biết bất luận người nào."
Thạch Nguyệt Hinh nhất thời hừ lạnh nói: "Ngươi cũng biết mình thô bỉ tục tằn cơ à."
Chu Thanh không nhìn thấy mặt của Thạch Nguyệt Hinh, cũng không đoán được thân phận của nàng ta, chỉ vội đáp: "Hồi bẩm ngài, dân nữ đích thật là thô bỉ, làm dơ bẩn mắt ngài, là tội lỗi của dân nữ."
Thạch Nguyệt Hinh..
Nhíu mày nhìn Chu Thanh, trong lúc nhất thời cũng không biết nên tiếp lời như thế nào.
Minh Hòa nhìn gương mặt Chu Thanh hỏi: "Nhưng đã có người nào nhắc qua về Trầm Minh Nguyệt với ngươi chưa?"
"Hồi bẩm công chúa điện hạ, đích xác là đã có người từng nhắc đến cái tên này với dân nữ, hơn nữa còn nói dân nữ có dung mạo rất giống với nàng ấy."
"Vậy ngươi thì sao? Ngươi thấy thế nào?"
Chu Thanh không biết vị công chúa này có quan hệ thế nào với Trầm Minh Nguyệt, tuân theo nguyên tắc không thể đắc tội với ai, cùng mới khát vọng cầu sinh mãnh liệt, liền cung kính nói: "Dân nữ thô bỉ, không xứng giống với bất luận người nào."
Thạch Nguyệt Hinh đang uống trà, nghe vậy suýt chút nữa đã phun ngụm trà ra ngoài.
Dưới gầm trời sao lại có loại người này kia chứ.
"Chỉ dựa vào ngươi mà cũng xứng gả cho Thẩm Lệ!" Lời này, là do Thạch Nguyệt Hinh bật thốt ra.
Chu Thanh lập tức đáp: "Hồi bẩm ngài, quả thật là dân nữ không xứng."
"Đã biết không xứng, vậy ngươi liền cách Thẩm Lệ xa một chút."
"Hồi bẩm ngài, dân nữ đã biết."
Thạch Nguyệt Hinh..
Há to miệng, nhẫn nhịn nửa ngày cũng không thể thốt ra được lời nào.
Minh Hòa công chúa nhìn Thạch Nguyệt Hinh một cái, rồi lại quay sang nói với Chu Thanh: "Ta nghe nói, là Thẩm đại nhân cứu ngươi ra khỏi Ninh Vương Phủ, vì cứu ngươi, Thẩm đại còn không tiếc rút đao ở Ninh Vương Phủ?"
"Hồi bẩm công chúa điện hạ, ngài thông tuệ nhạy bén, anh minh thần võ, ngài đã nghe nói thì chính là sự thật."
Minh Hòa..
"Đi lên châm trà cho ta."
Trong lòng Chu Thanh lập tức có dự cảm không lành.
Đang tốt đẹp, vì sao lại bảo nàng châm trà? Bắt đầu làm khó dễ sao? Ta nên làm cái gì đây?
Đầu óc xoay chuyển thật nhanh, Chu Thanh cung kính nghe theo nói: