Chu lão đầu nhìn lúa mạch ngoài ruộng, phát hiện còn chưa đủ chín, tính thử thời gian rồi nói: "Chắc ba bốn ngày nữa là có thể thu hoạch."
Chu tứ lang nghe thế, lập tức bất chấp tất cả để nằm xuống giường dưỡng thương, một khi đã vào thu hoạch thì chắc phải bận hai tháng mới xong.
Tuy rằng đã chạy đến thôn Đại Lê châm ngòi ly gián một phen, nhưng trước mắt nhà họ Giả cũng không phải chịu bất cứ thương tổn thực tế gì.
Vết thương của hắn cũng không thể nhận không thế được.
Chu tứ lang lòng dạ hẹp hòi đỡ eo định đến thôn Đại Lê xem trò hay, Mãn Bảo không nhịn được nói: "Tứ ca, huynh không sợ bị đánh nữa hả? Đó là địa bàn của người khác mà."
Chu tứ lang hừ nói: "Ta sợ gì chứ, nhà tứ tậu muội cũng ở bên đó."
"Nhưng nhà họ Giả có nhiều huynh đệ, tứ tẩu chỉ có mỗi một ca ca," Mãn Bảo rất rành kịch bản này, vì bé có sáu người anh trai, thế nên từ nhỏ đã không có ai dám bắt nạt bé: "Huynh mà bị đánh, cách xa như vậy, chúng ta không cứu được huynh đâu."
Chu tứ lang lập tức chần chừ.
Mãn Bảo cười hì hì, "Tứ ca, những người lưu danh ngàn đời đều phải co được dãn được, trong sách còn có một câu là quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.
Sao huynh cứ phải vội vã đi báo thù hôm nay chứ?"
Chu tứ lang kinh ngạc đến nỗi hai mắt trợn tròn, "Không phải chứ, phải đợi mười năm à, mười năm sau đến ta còn không nhớ được thù này, ta còn đi báo kiểu gì?"
Mãn Bảo ngẫm thấy cũng đúng, hình như mười năm lâu lắm, "Nhưng huynh cũng không thể tới cửa nhà người ta đánh nhau mà, đây không phải là đi tìm chết sao?"
"Hắn đi tìm chết đấy," Phương thị đứng cạnh không nhịn được nói: "Cha mẹ thương hắn, không gọi hắn đi ra ngoài làm việc, kết quả hắn nằm trên giường chưa được nửa ngày đã kêu nhàm chán.
Trước kia bận thì hắn lại lười, bây giờ cho hắn nghỉ ngơi, hắn lại muốn hô mưa gọi gió, đây không phải là tìm chết thì là gì?"
Chu tứ lang hừ hừ, nằm sấp không nói chuyện.
Chính là vì được nằm trong nhà nghỉ ngơi, hắn mới cảm thấy mông và phía sau lưng như thể càng ngày càng đau, cục tức này càng không nuốt xuống được.
Mãn Bảo lại không quá muốn ca ca nhà mình dậy lại xung đột với người khác, châm ngòi ly gián không sao, nhưng nếu đã đánh nhau thì là không tốt rồi.
Tuy rằng bé chưa từng thấy bọn họ đánh nhau với người khác trong thôn, nhưng cũng thấy bọn họ đánh nhau với ba người xấu lần trước rồi, hẳn là cũng không khác nhau lắm.
Lần trước đại ca bị thương nặng như vậy, nhị ca tam ca và tứ ca cũng bị đánh không nhẹ, cho nên nếu không có việc gì thì tốt nhất là đừng đánh nhau.
Đã đau, còn phí tiền, làm chậm trễ thời gian làm việc nữa.
Mãn Bảo cảm thấy, báo thù có thể dùng cách thức ôn hòa hơn, ví dụ như, đối phương càng không muốn bọn họ làm gì, thì bọn họ càng phải làm cái đó.
Vậy phải quay lại vấn đề ban đầu, vì sao bọn họ lại đuổi bọn Chu tứ lang?
Còn không phải là vì bọn họ có thể kiếm tiền từ Chúng Sơn sao.
Mãn Bảo đảo con ngươi, nói: "Tứ ca, chúng ta lên Chúng Sơn tìm nấm dại, hái hết nấm trong núi bọn họ đi."
"Ngày hôm qua trời không mưa, hôm nay cũng không mưa, sao có thể có nấm được? Có cũng không ăn được."
"Vậy chúng ta đi tìm phục linh."
Tinh thần Chu tứ lang rung lên, hỏi: "Muội xác định phục linh mọc trên gốc cây tùng rồi hả? Thế nhưng ta và lão ngũ đã tìm thử toàn bộ gốc cây tùng trên Chúng Sơn một lượt rồi, cũng không tìm được một gốc."
"Chưa xác định."
Chu tứ lang: "..."
"Nhưng mà, đa số các cây sẽ mọc ở dưới rễ cây tùng," tuy rằng bên chỗ Bách Khoa Quán còn chưa ra đề mục, nhưng Mãn Bảo đã thử tìm sách trong thư phòng nhà họ Bạch, cũng hỏi cả Trang tiên sinh, xác định người thời nay đều cho rằng phục linh là tinh hoa của cây tùng.
Nếu đã là tinh hoa của cây tùng, vậy chứng tỏ mấy cây bọn họ hái được đều là dưới cây tùng, cho nên Mãn Bảo quyết định lần này không đi tìm gốc cây tùng nữa, mà đi tìm cây tùng trong rừng.
Mà bé còn có Khoa Khoa hỗ trợ.
Khoa Khoa rà quét thực vật vô cùng giỏi, đặc biệt là phục linh nó đã ghi lại, trong dữ liệu có số liệu của phục linh, quét một chút, phạm vi trăm mét,