Khó khăn lắm Dã Thanh mới có thể lôi được Lạc Úy ra khỏi Bắc Thanh viên, từ xa cũng có thể thấy được những ngọn đèn lấp lánh bay trên bầu trời sáng rực lên một vùng.
Nàng ta vui vẻ bước đi, lại tới trước một sạp hàng mua hai chiếc đèn trời hoa đăng, thuận tay đưa cho Lạc Úy ở bên cạnh một chiếc
" Cái này cho huynh, chúng ta tới đó ước nguyện một chút"
Lạc Úy lãnh đạm gật đầu, rồi theo sau Dã Thanh tới gần bờ sông.
Ánh sáng của những chiếc đèn trời phản chiếu xuống dòng sông tạo ra vẻ lung linh huyền ảo.
Lạc Úy cầm cây đèn trên tay, hắn nhất thời không biết phải làm sao.
Hắn không muốn tới nơi ồn ào này, nhưng cũng không thể từ chối muội muội của hắn
Hắn nhìn Dã Thanh đang đốt cây nến hình hoa sen, rồi lại đặt chiếc đèn xuống dòng nước, chiếc đèn nhanh chóng bay lên cao đem theo vài giọt nước rơi xuống.
Dã Thanh nhắm mắt lại bắt đầu ước nguyện, hồi lâu sau mới mở mắt, nhìn sang chiếc đèn còn nguyên vẹn trên tay Lạc Úy
Hắn lúc này mới nhẹ nhàng châm lửa cho chiếc đèn, nhưng chiếc đèn hắn còn chưa kịp chạm mặt nước đã lập tức bay lên, hắn đứng nhìn theo chiếc đèn trời rồi thở dài ra một hơi.
Nếu như nguyện ước này thật sự linh nghiệm, hắn muốn đem may mắn đến cho Bất Ý, muốn nàng được bình an
Nhớ tới khi Bất Ý bất chấp nguy hiểm thoát ra khỏi vòng hộ giá của ngự lâm quân lao tới che chắn cho Ngôn Tận, tim hắn bỗng chốc lại nhói lên một nhịp.
Nàng từng nói rất thích được xem thả đèn trời, nhưng mà hiện tại nàng lại không thể nhìn thấy khung cảnh tráng lệ này
Lạc Úy trông như thân ảnh của Bất Ý đứng bên cạnh hắn, đáy mắt nàng lấp lánh ánh đèn, nhiễm lên từng chút dịu dàng nhìn hắn, mỉm cười ôm lấy hắn.
Dã Thanh bên cạnh trông thấy tâm trạng này của hắn liền thở dài một hơi, sau đó lại hướng mắt lên phía những chiếc lồng đèn: " Huynh đang nhớ tới muội ấy sao"
Lạc Úy trong vô thức liền gật đầu, Dã Thanh im lặng, chuyện trước đây của hắn và Bất Ý chỉ có vài người biết, cũng được xem như một bí mật.
Người trong thiên hạ vốn không hiểu tại sao hắn lại ở bên ngoài biên ải chịu cực khổ trong sáu năm, chỉ luôn nghĩ rằng hắn quan tâm tới bách tính
Không khí càng ngày càng trở lạnh, như dự báo sắp sửa có một trận tuyết đầu mùa rơi, Lạc Úy ở ngoài nhàm chán lại muốn quay về Bắc Thanh viên xem tình hình của nàng.
Hắn vốn định rời đi, lại bị Dã Thanh ở bên cạnh ngăn lại: " Huynh nghĩ xem, Hoàng hậu bị trọng thương nặng như vậy, Hoàng thượng sẽ để người ở một mình hay sao?"
Câu nói này cũng trực tiếp đánh trúng trái tim của Lạc Úy, hắn liền ngưng lại quay về phía Dã Thanh: " Được rồi, vậy chúng ta đi vãn cảnh ở nơi này thêm một lúc nữa rồi quay về Bắc Thanh viên, biết đâu muội lại ở nơi này tìm được ý trung nhân thì sao?".
Dã Thanh nghe vậy thì mỉm cười gật đầu sau đó hai người liền rời đi
Hai người phút chốc ngang qua Thanh Hương lầu phủ trong những dải lụa hồng tuyệt đẹp, tiếng cười nói không ngớt cùng những vị khách ra vào có phần tấp nập, lầu một là quán rượu cùng khán đài với các nữ nhân đang nhảy múa.
Điệu nhạc êm dịu thu hút phần lớn các nam nhân đang ngồi ở dưới
" Tố Hương cô nương vừa đi đâu trở về vậy, ăn vận thật xinh đẹp".
Tiếng nói này đã thu hút sự chú ý của mọi người đang ngồi ở đó, Tố Hương mỉm cười, đưa ánh mắt trêu chọc hướng về phía nam nhân vừa phát ra tiếng nói, sau đó chầm chậm nở một nụ cười mê hoặc.
Hương Miên từ trong đi ra, lại kêu mấy người đầy tớ ở bên cạnh nhanh chóng đưa Tố Hương lên lầu
" Miên Miên, tối nay ta muốn ở cùng với Tố Hương cô nương được chứ, ngân lượng đều không thành vấn đề"
Hương Miên lập tức lắc đầu, nhìn nam nhân trước mặt, lại nhìn ngân lượng trong tay hắn ta: " Thật ngại quá, hôm nay Tố Hương sẽ không tiếp đón các vị quan khách, để lúc khác nhé.
Nào nào, hôm nay ở Thanh Hương lầu còn rất nhiều cô nương xinh đẹp khác cũng không thua kém Tố Hương"
Hương Miên vốn là tú bà ở Thanh Hương lầu này, tuy nàng ta cũng đã là tú bà, nhưng nhan sắc vẫn rất xinh đẹp.
Nghe Hương Miên nói như vậy, tiếng ồn ào mang theo thất