Phượng Nghi Thiên Hạ

Chương 3


trước sau

Lý Hy đã trở lại, ta không dám nói cho chàng, ta vẫn ôm mộng tưởng, mộng tưởng làm thê tử của chàng, mộng tưởng về sau chàng sẽ không để ý đến chuyện này.

Ta ngày ngày trông ngóng đến đại hôn, cùng lúc đó, hoàng tử của tộc Ngõa Lạt dẫn sứ giả vào kinh, thương thảo chuyện chỉnh lý cống phẩm năm sau. Mấy chuyện quốc gia đại sự ta không quan tâm, nhưng cũng nhờ nó mà cung đình thiết yến tiệc, ta có được cơ hội quang minh chính đại gặp Lý Hy.

Ngày ấy ta trang điểm mất đến hai canh giờ, cài toái trâm ngọc hoa trên búi tóc Như Vân, mặc váy nho[5] vạt lụa Giang Nam, càng tôn được sự thanh mảnh của vóc dáng, đeo khăn che mặt bằng lụa mỏng, tựa như thoát xác thành tiên. Tất cả, chỉ dành cho An Lang của ta chiêm ngưỡng.

Ai ngờ, ánh mắt âm trầm trên nghế rồng đã khóa chặt lấy ta từ lúc ta tiến đến bàn. Ta theo An Lang ngồi xuống, cố gắng né tránh tầm mắt đó. Tiệc rượu qua được hơn nửa, Lý Hy nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay sắc mặt nàng không tốt lắm, có tâm sự ư?”

“Thiếp thân ra ngự hoa viên một chút đã.” Ta hơi cúi người lùi ra. Ta có thể tự ý rời khỏi chỗ ngồi, nhưng hoàng đế hẳn không thể bỏ mặc quần thần và sứ giả để tìm ta phải không?

Trong ngự hoa viên sương mù dày đặc, dù trên cao có thắp đuốc sáng rực, nhưng không thể nhìn quá khoảng cách ba thước. Vì thế ta bất ngờ đụng phải người khác, ngẩng đầu nhìn, hóa ra là hoàng tử Ngõa Lạt say rượu, gã híp mắt nói với ta: “Nàng không phải phi tần.”

Tất nhiên ta không phải phi tần, xiêm y và trang sức của hoàng gia vừa nhìn đã nhận ra rồi.

Ta có ý tốt cười nói: “Hoàng tử say rồi, để ta gọi người đến dìu hoàng tử.”

Gã đột nhiên dùng sức nắm chặt tay ta, ta cảm thấy lúng túng, không thể không đẩy ra, nói: “Xin hoàng tử tự trọng, đây là Thiên triều!”

“À, phải phải, không được sờ cô nương của Thiên triều,” đột nhiên gã nhớ ra điều gì đó, nở nụ cười, gương mặt đỏ gay vì men rượu, vô cùng xấu xí, “Nhưng ta không chỉ muốn sờ nàng, ta còn muốn hôn nàng…” Gã vồ lấy ta như một con gấu, có lẽ là thói quen xấu ở phiên bang, say rượu xong thì đùa bỡn vũ nữ, đến Thiên triều cũng không đổi bản tính!

Ta lùi về phía sau, miệng hô lớn: “Xin hoàng tử tự trọng!”

“Theo bổn vương không tốt à, bổn vương có thể cưới nàng làm phi…” Miệng gã nói xằng nói bậy, ánh mắt hưng phấn rực lên, ngày càng nóng.

Ta ngã dựa vào một bộ ngực ấm áp, bỗng có bóng người xuất hiện trước mắt, ta nhìn thấy vạt áo thêu hoa văn rồng bay, ngửi được mùi Long Tiên nồng đậm mạnh mẽ, sau đó một tiếng hét thảm cắt ngang trời đêm, mùi máu tràn ngập sống mũi khiến ta cảm thấy buồn nôn, hắn thuận thế xoay người ta, kéo ta vào lòng. Phía sau có âm thanh kéo lê, hẳn là thị vệ lôi xác của hoàng tử đi.

Phía trên đầu truyền đến tiếng cười lạnh lùng của Lý Duệ: “Dám xúc phạm đến nữ nhân của trẫm, vậy đây là kết cục của ngươi!”

Hoàng tử Ngõa Lạt chết, sứ giả nổi giận, hoàng đế cũng lập tức hạ lệnh xử trảm sứ giả, Ngõa Lạt khởi binh đánh xuống phía Nam. Vì lựa chọn ai sẽ thống soái quân đội mà triều đình tranh chấp không ngừng, cuối cùng hoàng đế chọn trọng thần trong gia tộc họ Lý bên nhà ngoại của mình làm nguyên soái, đồng lời lệnh cho con của Trấn Quốc công Lý Nhân Cường là Lý Hy làm phó soái tiên phong.

Lý Hy lại đi rồi, mặc áo giáp bạc, cưỡi hãn huyết chiến mã rời khỏi kinh thành.

Ta bước ra khỏi phòng, nhìn bầu trời phương Bắc, trong lòng bất an.

Ta không khỏi hoài nghi đây là
âm mưu của Lý Duệ. Hắn đã sớm có ý muốn tiêu diệt Ngõa Lạt, trừ khử hoàng tử khiến Ngõa Lạt vương đau đớn vì mất con, còn lệnh cho Lý Hy làm thống soái tiên phong, để chàng chết trên chiến trường… Thật tàn nhẫn!

Cơn ớn lạnh lan khắp thân thể, ta vòng tay ôm lấy chính mình, đột nhiên một câu nói vang lên bên tai, tựa như âm thanh từ a ti địa ngục đến đòi mạng…

“Phu nhân, hoàng thượng triệu người vào cung.”

Một lần nữa ta bị hoàng đế ôm vào lòng, thân thể và trái tim đều tê liệt. Ta không biết giờ giấc, chẳng phân rõ đêm ngày, thời gian chỉ luân phiên khi ngọn đèn trong cung thắp rồi tắt, không gian chỉ hạn hẹp trên chiếc long sàng hoa lệ đến tột cùng. Mùi Long Tiên nồng đậm bủa vây quanh giường dường như là một phần của hắn, khiến ta ngày đêm yếu ớt mệt mỏi, dù đến nơi tắm rửa cũng do hắn tự ôm ta đi.

Ta cơ hồ không có sinh mệnh, thậm chí không cần nói chuyện, ý nghĩa tồn tại của ta chỉ là chấp nhận những cơn mây mưa của hắn lần này qua lần khác. Hắn hôn ta say đắm, vòm ngực rộng ôm trọn lấy ta, hắn nói hắn yêu ta. Thì ra mùi vị rơi vào sự độc chiếm của thiên tử lại là như thế.

Giữa sắc tường vi, sương sớm lăn theo cốt hoa, rơi xuống đất. Mong manh như giọt lệ.

Ta chưa bao giờ căm ghét bản thân mãnh liệt đến thế… Nhưng mà, mặc cho thân thể này đã nhơ bẩn không chịu nổi, lòng ta vẫn nhớ đến Lý Hy, ngày nhớ đêm mong, Hạnh nhi giúp ta tìm hiểu tin tức, nói rằng chàng đã mấy lần vào sinh ra tử, ta lo lắng nước mắt vòng quanh.

Sinh thời, ta muốn gặp lại chàng một lần.

Cuối cùng ông trời cũng rủ lòng thương.

Đánh suốt một năm rưỡi, Ngõa Lạt rốt cuộc đã chủ động nghị hòa, binh sĩ của Lý Hy khải hoàn về triều, nghe nói ngày ấy chàng tiên y nộ mã,[6] tựa như thần tiên đi vào kinh thành, khiến toàn bộ cô nương trong thành phơi phới xuân tình.

Gần như tất cả mọi người đã quên ta, đã quên vị hôn thê của Lý Hy.

Cùng ngày chàng về kinh, ta hạ sinh hoàng tử đầu tiên của Thiên triều. Con rồng biết bao phi tần mỏi mắt ước ao tha thiết, hoàng đế không cho các nàng, mà lại cho ta.

Ngày Lý Hy lên điện nhận ban thưởng, ta vẫn còn đang ở cữ. Ta đánh hôn mê thị nữ, thay váy cung nữ, gượng từng bước chân yếu ớt cùng Hạnh nhi đến điện Kim Loan. Ta nghĩ giờ phút này ta đã điên rồi, hoàn toàn không để ý tới tính mạng, chỉ thầm mong gặp chàng một lần.

Thị vệ canh gác nghiêm ngặt bên dưới điện, ta đứng trên lầu hai ở đài gác, thấy triều thần ra khỏi điện Kim Loan theo từng nhóm nhỏ. Ta cố hết sức tìm kiếm bóng hình tuấn tú kia, cho dù hai năm không gặp mặt, ta cũng có thể nhận ra bóng dáng chàng.

An Lang, An Lang, ta lên tiếng gọi trong lòng, không thể mở miệng. Móng tay cào vào đá bị gãy, tơ máu chảy ra.

Nhưng chàng trước sau không quay đầu.

Ta mỏi mắt mong chờ, trông hết chúng sinh phồn hoa, nhưng chung quy không nhìn thấy chàng bước về phía ta.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện