“Năm trước?” Dạ Dao Quang ngẩn ra, “Năm trước chàng còn chưa tới phủ Hoàng Kiên!”
“Chính là một năm trước ta đã biết được Thường Tổ chính là Hoàng Kiên tôn nữ tế.” Ôn Đình Trạm đứng trước Dạ Dao Quang giơ tay hướng tới cổng lớn, đây là một căn nhà nhỏ rất tao nhã, “Vào xem xem thích không.”
Tiểu viện tử rất đặc sắc, có mùi gỗ thông nhàn nhạt.
Ánh mắt Dạ Dao Quang đảo qua, thấy rõ những kiến trúc trong nhà, nàng không khỏi vui vẻ.
Đây là kiến trúc điển hình của Hồi tộc, dùng gỗ thông là chủ yếu, từ trụ nhà, xà nhà, nhà kho, thậm chí cả cửa ra vào cùng cửa sổ cũng đều là gỗ thông.
Mái hiên, xà nhà, tường gạch, cửa sổ, hành lang khu bàn nghỉ cũng được khắc gỗ hoặc điêu khắc trên gạch.
Những hình khắc mẫu đơn, quả nho hay các hònh hoa cỏ, mang vẻ tao nhã cổ xưa, phong cách độc đáo.
Dạ Dao Quang chỉ liếc mắt một cái liền thích, lập tức đem mọi chuyện lo lắng vứt ra khỏi não bộ, lôi kéo Tuyên Khai Dương chạy vào sân rồi đi một vòng.
Bên ngoài nhìn sẽ nghĩ nàng vì tò mò hứng thú, nhưng thật ra Dạ Dao Quang đã âm thầm đi xem xét phong thủy.
Bởi vì người Hồi tộc xây nhà thường không xem phong thủy, chỉ chú ý lựa chọn địa theesthoair, có ánh nắng, nơi giao thương đường xá thuận tiện.
Cũng may tòa nhà này phong thủy bình đạm, không có bất kỳ vấn đề gì.
Nửa tháng một mạch qua chín huyện, vì không muốn để bại lộ hành tung, Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm cũng không dừng chân ở trạm dịch, cũng không có bất kỳ đêm nào lưu lại ở huyện nha, đại đa số đều nghỉ ngơi trên xe ngựa, thật lâu chưa có cảm giác nằm trên giường.
Dạ Dao Quang tắm rửa xong liền hướng tới giường đát.
Không sai, nơi này không có giường gỗ, chỉ có giường đất, bất quả giường được lót những tấm bông mềm mại, Dạ Dao Quang lăn qua lộn lại hai ba lần liền mỹ mãn rơi vào giấc ngủ.
Tới thời điểm hoàng hôn tỉnh l ại, Nghi Vi thông báo cho nàng biết, Tuyên Khai Dương cùng Ôn Đình Trạm đều đang ở nhà ăn chờ nàng, lúc này Dạ Dao Quang mới vội vàng rửa mặt.
Sau khi ăn tối, Dạ Dao Quang có chút không ngủ được, cân nhắc có nên rủ Ôn Đình Trạm cùng nàng dạo chơi bên ngoài một vòng hay không, Ôn Đình Trạm lại lên tiếng trước: “Chúng ta cùng đi một chuyến tới Lương gia.”
Tình thế Lương gia hiện tại đúng là kiến bò trên chảo nóng.
Lương lão gia đã cược một ván được ăn cả ngã về không, tới phủ thành cáo trạng huyện lệnh cùng Thương gia tội nghiệp quan cấu kết.
Nhưng quan tri phủ cũng không thể nghe lời nói của một bên mà tróc nã huyện lệnh tới thẩm tra.
Huyện lệnh quan hệ tới việc quản lý một huyện, không có chứng cứ không thể hành động thiếu suy nghĩ, cũng may Ôn Đình Trạm phái người đưa hắn về, cũng phái người bảo hộ an nguy một nhà bọn họ, vì thế cho nên hiện tại cả nhà Lương gia còn bình an.
Lương lão gia cũng dựa theo những gì Ôn Đình Trạm phân phó đi lắm, đóng tất cả các cửa hàng, cửa chốt then cài, nhưng phía Ôn Đình Trạm ước chừng hai tháng lại không hề có tin tức.
Lại thêm một ngày rằm nữa, Lương Kỳ đứng ở trong viện nhìn trăng tròn, mày nhíu chặt: “Người xưa nhìn trăng nhớ nhà, nhìn trăng nhớ người thân, nay có Lương Kỳ ta nhìn trăng mong trời sáng.”
“Bình minh bất quá là bắt đầu một ngày, thời gian tự như giây pháo sáng lướt qua, Lương đại phu vì sao không quý trọng?” Giọng nói ôn nhuận trầm thấp nhưng đầy mị lực vang lên phía sau Lương Kỳ.
Lương Kỳ kích động xoay người, quả nhiên thấy được người hắn “thương nhớ ngày đêm”, cuống quit hành lễ: “Thảo dân Lương Kỳ báo kiến Tri phủ đại nhân.”
“Lương đại phu đa lễ.” Ôn Đình Trạm nâng tay hắn, sau đó khoanh tay đi vào trong đình, Dạ Dao Quang đi theo bên cạnh.
Lương Kỳ đang muốn gọi hạ nhân đổi nước trà, lại bị Dạ Dao Quang ngăn cản: “Lương đại phu có dám chắc trong phủ không có mật thám?”
Lời này làm mặt Lương Kỳ đỏ lên, hắn thật đúng không dám đảm bảo.
Ôn Đình Trạm đối với Lương Kỳ nói: “Ta tới đây là muốn hỏi Lương đại phu đã suy nghĩ kỹ việc ta nói hai tháng trước chưa?”
Lương Kỳ tức khắc sắc mặt chau lại, hắn cắn răng: “Đại nhân xin thứ cho thảo dân không biết cất nhắc, bí phương trong nhà thật sự không thể nói ra ngoài, thảo dân không thể làm ra việc thẹn với tổ tông.”
Dạ Dao Quang nhướn mày