Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim

Chương 25


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Trần Trình là đứa con về già mới có của vợ chồng ông Trần, hai ông bà cực kỳ chiều chuộng thằng nhóc, ở nhà nghịch như quỷ.

Sáng sớm hôm nay, Trần Triển về nhà, thấy Trần Trình đang ngồi trong phòng khách chơi trò chơi, thằng nhóc phất tay, nhóm người giúp việc bên cạnh phối hợp ngã xuống.

Nhìn thấy Trần Triển, Trần Trình làm động tác: "Anh hai, mau bay ra đây!"
Trần Triển: "Không bay không bay."
Trần Trình trực tiếp khóc khóc hu hu, Trần Triển đành vội vàng phối hợp với Trần Trình, lúc này Trần Trình mới nín khóc, cực kỳ đắc ý.

Dfu sao thì con nít cũng dễ dỗ, Trần Triển ôm Trần Trình ngồi lên đùi, nhẹ nhàng nói: "Anh nói này, chị dâu em mở quán cơm nhỏ, chơi vui lắm, đđồ ăn cũng ngon, ngon hơn tất cả các món em từng ăn nhiều, em có muốn đến chỗ chị dâu chơi không?"
Trần Trình: "Được ạ, chúng ta đi thôi!"
Sáng sớm Mỹ thực trong trí nhớ vừa mở cửa đã đầy kín chỗ ngồi, trong quán cũng không nhận khách nữa, bởi vì quán thay bàn ghế mới nên khách quen lại đây ai cũng khen vài câu, còn vui vẻ trò chuyện bảo đến khi nào quán mới mở lớn hên, bây giờ bọn học hcir mong mỗi quán Lục Trĩ có thể to hơn một chút mà thôi.

Trần Trình chạy vào quán khiến cho không ít người chú ý, thằng nhóc tầm 6 tuổi, chạy vào liền chỉ vào một bàn khách bắt bọn họ đứng dậy, tiếng ồn ào bên ngoài khiến cho Lục Trĩ chú ý, cô lau tay đi từ trong bếp ra.

"Tránh ra tránh ra, đây là quán chị dâu tôi, mau nhường chỗ đây."
"Thằng nhóc con này, không biết lễ phép à."
Trần Trình nhìn thấy Lục Trĩ thì chạy tới chỉ vào một bàn, ngửa đầu nhìn Lục Trĩ, tuy giọng non nớt nhưng đầy vẻ ngạo mạn: "Mau đuổi bọn họ đi."
Lục Trĩ một tay nhấc cổ áo thằng nhóc lên, mỉm cười, không chút hoang mang, thậm chí giọng còn có chút dịu dàng: "Xin lỗi mọi người, quấy rầy mọi người dùng cơm rồi, con nít không hiểu chuyện, hôm nay bàn của mị người không lấy tiền."

Hai cẳng chân béo núc ních của Trần Trình vung vẩy đá loạn xạ, đôi mắt mở to tròn tròn: "Thả ra, chị thả ra, a a a a a, anh hai, mau tới đây cứu em."
Lục Trĩ bịt miệng Trần Trình đi vào sau bếp, giờ thì côc cũng đoán được thằng nhsoc này là ai, trong phòng bếp còn có chuyện phải làm, Lục Trĩ muốn tốc chiến tốc thắng, nhưng giọng của thằng nhóc Trần Trình cái này quá lớn, làm ảnh hưởng thực khách ăn cơm, lại còn làm người ta hóng chuyện nữa.

Lục Trĩ cong lưng: "Bọn họ ăn cũng không ngon, em yên lặng chút đi, tí nữa có đồ ăn ngon."
Trần Triển tiến vào: "Xin lỗi chị dâu, là thằng nhóc Trần Trình một hai phải tìm chị, nói là muốn tìm chị chơi nên tôi mới mang nó đến đây, có phải làm phiền chị rồi không?"
Lục Trĩ: "Không phiền, cậu đi ra bên ngoài chờ tôi một lát, đợi tôi làm xong là đến giờ ăn trưa."
Phùng Thịnh bên cạnh đang yên lặng làm việc rùng mình một cái, nở một nụ cười đồng tình với Trần Triển đang cười ngây ngôn, sau đó tiếp tục nhanh nhẹn rửa đồ ăn.

Trước khi xuyên qua, quán bọn họ cũng từng gặp trường hợp này, bà chủ Lục của bọn họ còn chưa từng nương tay đâu.

Trần Triển không quấy rầy Lục Trĩ làm việc nữa, ôm Trần Trình đi ra ngoài lên xe Lý Niệm ngồi, hớn hở nói với Lý Niệm chuyện vừa nãy, đồng thời cảm thán: "Quả nhiên chị dâu rất thích thằng út, tốt với thằng út nhất."
Anh ta bắt đầu suy nghĩ xem tí nữa Lục Trĩ sẽ nấu gì cho Trần Trình ăn, Lục Trĩ có thể cũng nấu cho mình giống thằng út không, nấu mấy món mà không có trong thực đơn, là mấy món chỉ làm cho riêng bọn họ, nhưng anh ta vẫn rất muốn ăn Cánh Gà Sốt Trứng Muối.

Trần Triển ngày hôm qua thông qua trợ lý đã được vào nhóm chat Mỹ thực trong trí nhớ, đọc tin nhắn trong nhóm, có không ít thực khách tới ăn cánh gà sốt trứng muối của Lục Trĩ đều đang khen món này hết nấc, thậm chí có không ít người đều muốn mua riêng hột vịt muối Lục Trĩ ướp, đáng tiếc là Lục Trĩ không bán.

Chu Thành An tới Mỹ thực trong trí nhớ, Lý Bành vẫn giống trước kia, nói ra câu nói "quán bán hết rồi", không biết câu này đã được cậu đã nói bao nhiêu lần rồi, kết quả là Chu Thành An đưa cái túi mình đang xách cho Lý Bành: "Đưa cho bà chủ cậu giúp tôi, đều đang còn tươi mới đánh lên."
Lý Bành: "Anh là?"
Chu Thành An: "Hàng xóm của cô ấy."
Lục Trĩ mwor túi ra, bên trong là tôm xanh tươi roi rói, nhất định là tôm Chu Thành An đưa lại đây đều là tôm ngon, cô bỏ tôm Chu Thành An đưa vào chậu, sai Phùng Thịnh rửa sạch rồi lại liền tiếp tục vội vàng nấu ăn.


Giữa trưa đến thời gian cơm nước của nhà nhà thì Mỹ thực trong trí nhớ đã bán hết, Phùng Thịnh dựa theo yêu cầu của Lục Trĩ kêu đám Trần Triển vào Mỹ thực trong trí nhớ.

Trần Triển tiến vào: "Chị dâu."
Lục Trĩ phe phẩy quạt tròn, trong quán mở điều hòa, thật ra Lục Trĩ không nóng, đây là thói quen, cô giương mắt nhìn trước mấy người trước mặt, xoay người vào phòng bếp.

Vốn bữa trưa hôm nay là Cánh Gà Sốt Trứng Muối, nhờ tôm Chu Thành An tặng nên bữa trưa liền đổi thành canh tôm viên.

Lục Trĩ bóc vỏ, lột chỉ tôm ra bỏ bào bát sứ, Phùng Thịnh cũng tiến vào hỗ trợ nên tốc độ nhanh hơn
Sau khi bóc vỏ, lấy chỉ tôm ra xong, Lục Trĩ đập vào bát một lòng trắng trứng gà, lòng trắng trứng chảy xuống tôm rồi trượt sang một bên, Lục Trĩ tiếp tục cho gia vị vào.

Sau đó Lục Trĩ dùng chiếc đũa đảo cho mỗi con tôm đều được bọc trong gia vị, làm xong lại cho thêm ít tinh bột vào tiếp tục đảo.

Nước trong nồi trên bếp sôi vang lên tiếng ùng ục, Lục Trĩ đeo bao tay nhào bát tôm sau đó cầm một nắm bóp một cái, nháy mắt

giữa kẽ tay ngón cáu và ngón trỏ nổi lên một viên tôm tròn vo hồng nhạt, cô hớt lấy cho vào trong nồi nước, cứ thế làm đi làm lại cho đến khi hết tôm trong bát.

Sau khi tôm chín, Lý Bành được sai đi mua rong biển đã về, cậu cũng không biết Lục Trĩ sai cậu đi mau rong biển về nấu món gì, nhưng cậu biết Lục Trĩ sẽ làm món mới, bên ngoài trời nóng đến mức rời khỏi điều hòa là chảy mồ hôi nhưng cũng không hạ bớt tâm trạng vui sướng của cậu, khi chạy vào phòng bếp, nhìn đến thấy canh tôm viên, nước miếng ngay lập tực chảy ồ ạt.


Lý Bành: "Giữa trưa chúng ta ăn canh tôm viên ạ."

Lý Bành nhìn trong nồi tôm viên trong lòng tiếc hùi hụi, tính bên ngoài còn thêm ba người nữa thì chắc mỗi người chỉ được một bát, cậu nghĩ tí nữa phải ăn chậm thôi mới được, một miếng một tí xíu thôi, một viên tôm phải chia thành ba miếng như vậy ăn mới đỡ thèm, cậu còn nghĩ phải cho thêm thật nhiều rau thơm vào bát nhìn cho nso nhiều.

Bên ngoài mấy người Trần Triển cũng nghe được Lý Bành nói.

"Chồng ơi, là canh tôm viên."
"Canh tôm viên được, Lục Trĩ làm cái gì cũng ngon."
"Ăn canh tôm viên, ăn canh tôm viên!"
Lục Trĩ cho rong biển vào canh tôm, cô và hai cậu nhân viên đều ăn ăn rau thơm, cho nên Lục Trĩ lại sai Phùng Thịnh cắt rau thơm cho vào nồi.

Lý Bành: "Bà chủ nhỏ, thêm nhiều rau thơm đi thêm nhiều rau thơm đi."
Bên ngoài Trần Triển hô: "Chị dâu, em không ăn rau thơm."
Khi dầu vè vàng kim được cho vào canh tôm, Lục Trĩ bảo món canh tôm viên đã hoàn thành.

Tổng cộng ba bát cơm ba bát canh tôm được Lục Trĩ tự mình bưng ra ngoài, cô đi đến bàn Trần Triển, đặt khay buông, thằng quỷ sứ Trần Trình còn la hét muốn ăn cánh gà sốt trứng muối các thứ nhưng ngay lập tức đã bị canh tôm viên viên nào viên nấy tròn vo hấp dẫn.

Lục Trĩ: "Đây là canh tôm viên rong biển, dùng tôm tươ, tinh bột và một ít gia vị nấu thành, hương vị tươi ngon không nói, ăn còn mềm mềm." Nói xong, cô cầm thìa xúc một viên tôm cho vào trong miệng: "Có vị tôm, rong biển và dầu mè, hình nhưu còn ngon hơn một chút so với tưởng tượng của tôi."
Chỉ nghe Lục Trĩ miêu tả thôi đã làm Trần Trình nôn nóng đến mức cầm lấy đũa, Lục Trĩ hơi hơi nhướng mày sau đó đè tay anh ta lại, xoay người kêu Phùng Thịnh và Lý Bành đang đứng một bên "ăn cơm".

Trần Trình: "Chị thả ra, chị thả ra ngay, em muốn ăn canh tôm viên rong biển này!"
Lục Trĩ: "Canh tôm viên rong biển này ăn ngon thật, nhưng chị không muốn cho em ăn."

Trần Triển và Lý Niệm: "........"
Trần Trình ngay lập tức mặt mày méo xẹo giãy đành đạch khóc lóc dưới đất, ngày thường thằng nhóc chỉ cần làm thế là ai cũng phải nhường, kết quả lần này chỉ có Trần Triển đỡ nó dậy, nó mặc kệ, chỉ luôn miệng kêu đòi ăn canh tôm, nó la hết nhưng mãi không rặn được tí nước mắt nào, cuối cùng thì ngậm miệng do la mệt rồi nhìn chằm chằm Lục Trĩ nhưng lại thấy Lục Trĩ đang ngồi ở bàn cầm thài chậm chậm ăn tôm viên.

Trần Triển xấu hổ đến mặt đều đỏ lên: "Trần Trình, mau đứng dậy!" Anh ta cũng mặc kệ Trần Trình có giãy nãy nữa lên không, học Lục Trĩ nắm cổ áo thằng nhóc chạy ra ngoài.

Lý Niệm da mặt càng mỏng hơn: "Chị dâu, chị so đo với con nít làm gì."
Nói xong, Lý Niệm đang đói bụng bụng kêu vài cái.

Lý Niệm: "........."
Sau khi ra khỏi Mỹ thực trong trí nhớ, Lý Niệm vừa ngửi mùi thơm từ quán bay ra vừa nghe Lý Bành khen "ăn ngon, ăn ngon, ăn ngon thật", cô ta cảm thấy Trần Triển chỉ số thông minh quá thấp, thế mà anh ta lại nghĩ ra cái cách này, nếu không phải cô ta cưới Trần Triển, Trần Trình là là em chồng mình thì cái loại con nít con nôi nghịch như quỷ này cô ta cũng chẳng thèm quan tâm, cho nên Lục Trĩ làm cũng đúng.

Lý Bành căn bản cũng không biết trong quán đã xảy ra chuyện gì, cậu chỉ một lòng uống canh tôm viên rong biển của mình, tuy rằng tôm viên rất non mềm nhưng cũng dai dai, khi cắn xuống vị tươi ngon khỏi bàn, lại còn ngon nữa, sau khi cậu nhìn thấy Trần Triển bỏ về thì cực kỳ kích động.

Lý Bành: "Bà chủ nhỏ, chúng ta không cho bọn họ ăn à, có phải mỗi người lại được ăn thêm một bát không ạ!"
Lục Trĩ: "Vì sao phải cho bọn họ ăn, ăn hết tự đi múc."
Lý Bành: "Vâng!"
Lý Bành bưng bát uống một hớp lớn, canh tôm nóng vị vừa miệng trượt xuống cổ họng cậu, khi rong biển tiến vào trong miệng lại một cảm giác khác hoàn toàn so với tôm viên, rong biển khá dai, khi nhai lên rất vui miệng, này hai loại nguyên liệu nấu ăn này phối hợp với nhau quả thật quá hợp rơ.

Vừa tươi vừa ngon!
**** 03/10/2021 – NTP_1512 ****.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện