Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim

Chương 31


trước sau


Trương Dụ xếp hàng nửa tiếng mới mua được cơm trộn tương, hộp cơm màu lam bỏ trong túi giấy, phần trên của tuso trong suốt, nhìn sạch sẽ rất có thiện cảm.

Trên xe bảo mẫu, Trương Dụ ngồi ở bàn ăn: "Vì bảo đảm cho đồ ăn tươi ngon nhất nên tôi trực tiếp mang lên xe ăn luôn, bây giờ chúng ta mở túi lấy cơm trộn tương ra nhé."
Hộp cơm nóng hôi hổi bên trên được rưới lên một lớp tương.

"Mùi thơm lắm."
"Mọi người nhìn nấm hương này, tôi sẽ ăn thử riêng nấm hương, không mặn lắm, bên ngoài có mùi thịt nhưng khi căn xuống là có thể cảm giác được hương vị của nấm hương, hương vị nấm hương khi nhai lên.......!a, ngon quán đi, nấm hương nhai mềm lắm."
"Ăn ngon ăn ngon, bây giờ chúng ta ăn thửu thịt băm."
Trương Dụ nhìn thịt băm trước mặt không động đũa làm nhân viên mới của đoàn đội tưởng hộp cơm này ăn không ngon, anh nhân viên đang tự hỏi trong lòng rằng ngửi mùi hộp cơm cũng thơm mà lại không ngon à, đồng thời còn tự hỏi sao Trương Dụ lại phải review đi ăn, cậu ta cũng đây đi theo hướng food blogger.

Trương Dụ cuối cùng cũng cất lời: "Ngon hay không tí tôi sẽ nói, hiện tại tôi chỉ muốn ăn không ngừng, không muốn ăn một miếng còn phải rì viu nó ngon đến mứ nào với mọi người."
Nhân viên công tác: "........"
Trương Dụ không nói gì, cầm thìa nhanh chóng trộn cơm và tương với nhau sau đó xúc twufng miếng cho vào miệng, cơm vừa thơm vừa mềm, tương thì tươi ngon, cậu ta ăn ngon lành, nhưng tốc độ cũng không nhạn mà nhai kỹ nuốt chậm, nhấm nháp.

Sau khi ăn xong một bát cơm trộn tương, Trương Dụ lau miệng: "Cơm trộn tương thịt bằm nấm hương của Mỹ thực trong trí nhớ, thơmmm ——!" Cậu ta nói xong, nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Ăn ngon cực kì, thịt băm mềm và nấm hương tươi non hào quyện vào nhau, đặc biệt là ăn mãi không ngấy."
Đoàn đội Trương Dụ bắt đầu tiến hành cắt nối biên tập video, video muốn edit thế nào thì phải họp bàn, trong đoàn đội Trương Dụ thì Trương Dụ là người quyết định, vì vậy bọn họ còn phải hỏi ý kiến Trương Dụ, vừa định cất lời hỏi thì đã thấy cậu ta chạy ra ngoài xếp hàng để mua tiếp cơm mất rồi.

Một đám nhân viên của Trương Dụ cũng yên lặng xuống xe xếp hàng sau lưng Trương Dụ, sau khi biết Trương Dụ không vội cập nhật video mới lên thì bọn họ dùng sức nuốt nuốt nước miếng, hôm nay nhất định bọn họ phải vừa được ăn cơm trộn tương và edit video mới được.


Buổi tối, trên APP video, Trương Dụ đăng video mới.

Lý Niệm lướt app, cô ta đang lướt lướt như một thói quen, sau khi nhìn lướt qua cái tên video thì vội lướt lại, đến khi xem xong video của Trương Dụ, con sâu thèm ăn của cô ta lại trỗi dậy.

Trần Triển từ trên tầng xuống dưới: "Vợ ơi, huhuhu."
Lý Niệm: "Chồng ơi, ta em cũng muốn ăn cơm trộn tương thịt bằm nấm hương của Mỹ thực trong trí nhớ, nhìn video là thấy ăn ngon rồi, chúng ta......"
Trần Triển: "Chờ mai quán bán anh sẽ nhờ người đến xếp hàng."
Hai người hài hòa đạt thành nhất trí, cái việc Lục Trĩ ly hôn với Trần Tân thì có liên quan gì đến chuyện bọn họ ăn uống đâu, bọn họ ăn cơm thôi mà, dù sao hai người (LT+TT) cũng không phục hôn lại được thì bọn họ (TT+LN) có không ăn cũng chẳng thay đổi được gì.

Hai người (TT+LN) chuẩn bị đi tiệc rượu, khi đến tiệc, Trần Triển vẫn luôn đi bên cạnh Lý Niệm vì Lý Niệm cũng sắp sinh rồi, thật ra tiệc rượu lần này Trần Triển không muốn để Lý Niệm đi lắm, nhưng bữa tiệc này lại là một người bạn khá tốt của Lý Niệm tổ chức, cho nên Trần Triển mới đưa Lý Niệm đến.

Tiệc rượu cũng phục vụ không ít đô ăn nhưng vì Lý Niệm đã xem được video cơm trộn tương nên không ăn nhiều, chỉ ăn ít hoa quả.

Lý Hạo cũng ở tiệc rượu, chú ta đang nói chuyện phiếm với người quen, khi nhìn thấy Lý Niệm và Trần Triển, ánh mắt chú ta khẽ lóe lên, hèn gì lúc trước Lý Hạo thấy Lục Trĩ quen quen mà không nhớ ra là ai, bây giờ gặp được Lý Niệm và Trần Triển mới chợt nhớ ra.

Hóa ra Lục Trĩ là gả vào nhà họ Trần mẫu mực kia, Lý Hạo nghe người ta từng nói vài lần, ngay lập tức chú ta tươi cười với Trần Triển sau đó bước đến bắt chuyện.

Lý Hạo nhiệt tình: "Tôi biết bà chủ nhỏ Mỹ thực trong trí nhớ nè, hai người là em chồng và em dâu chồng của cô ấy nhỉ, đồ ăn ở Mỹ thực trong trí nhớ thật sự ăn quá ngon, tương lai có triển vọng, tương lai có triển vọng đấy, chínhưng àm phải xếp hàng lâu quá, cũng may mắn là thằng cháu trai Lý Lượng của tôi lúc trước cung cấp tôm cho quán nên bà chủ thỉnh thoảng sẽ đưa vài món cho nó, tôi cũng được hưởng ké vài lần."
Nếu Lý Lượng ở chỗ này nhất định sẽ điên cuồng khinh thường Lý Hạo, anh chàng ăn còn không đủ, cớ gì phải đưa cho Lý Hạo, chẳng qua là bị Lý Hạo chèn ép thôi.


Lý Niệm và Trần Triển vẻ mặt xấu hổ, Trần Tân và Lục Trĩ đã ly hôn, nhưng bọn họ cũng đâu có nghĩa vụ đi dâu cũng nói chuyện Lục Trĩ và Trần Tân ly hôn đâu.

Lý Hạo mặt đầy hâm hộ với Lý Niệm và Trần Triển: "Hai người là em chồng với em dâu chồng của bà chủ nhỏ nên chắc ngày thường muốn ăn gì cũng không cần đi xếp hàng nhỏ, có khi bà chủ nhỏ tan làm còn nấu cho hai người ăn, có khi lại còn ăn được amasy món mà quán không bán nữa chứ."
Lý Niệm và Trần Triển: "........"
Không, bọn họ phải xếp hàng, có đôi khi còn không mau được, thậm chí người nhà họ Trần đều không muốn bọn họ đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn, đặc biệt là cô em gái thích đu idol của Trần Triển, cực kì ồn ào khó tính.

Lý Niệm cười, cô ta nói: "Lục Trĩ đã ly hôn với anh chồng cháu rồi ạ,

bây giờ bọn cháu không còn là em chồng và em dâu chồng của Lục Trĩ nữa."
Lý Hạo sửng sốt: "Ly hôn á, sao lại ly hôn?"
Ly hôn với bà chủ nhỏ là vì cảm thấy ngoại hình bà chủ nhỏ khó coi hay là bà chủ nhỏ làm món gì mà bọn họ không thể ăn được à? Anh cả Trần Tân của bọn họ nghĩ gì àm lại ly hôn thế.

Lý Hạo cũng xấu hổ, chú ta gật đầu với Lý Niệm và Trần Triển coi như lười chào rồi nhanh chân rời đi, đến khi về nhà từ bữa tiệc, chú ta chủ động liên hệ Lý Lượng dò hỏi chuyện Lục Trĩ và Trần Tân ly hôn, biết được nguyên nhân Trần Tân ly hôn và chuyện sau ly hôn anh ta có qua có lại với cái con bé trước kia từng tán Chu Thành An, chú ta cảm giác thật máu chó.

Trần Tân điên rồi hả.

Trương Dụ đăng video mới ở APP video, nhiệt độ càng ngày càng cao, bởi vì nhiệt độ càng ngày càng cao nên không ít dân mạng xem được, họ nhận thấy video Trương Dụ ăn cái cơm trộn tương thịt bằm nấm hương này giống ý hệt cái tương Lục Trạch ăn, chẳng qua lần này bình luận của dân mạng khác lần trước.

【 Tôi muốn đi nếm thử cái cơm trộn tương này, thật sự giống hệt của anh bé Lục Trạch ăn, mấu chốt là cái tương này rưới vào cơm hình như nhìn càng ngon hơn thfi phải.



【Chả nước miếng rồi, thôi, tôi phải đi ăn khuya đây.


【 Hừ, cái quán này lại marketing à.


【 Tôi nhất định phải đi ăn cái cơm trộn tương này.


【 Tôi mới xem video cũ của blogger này, còn có cả video cánh gà chiên trứng muối, cũng là của Mỹ thực trong trí nhớ, tôi không biết nói gì ngoài tôi muốn ăn khuya.


【 A a a a, tôi muốn ăn cơm.


Lục Trĩ lúc này còn chưa ngủ, cô cầm bàn tính gả lạch cạch, nhờ tương thịt bằm nấm hương mà quán cô kiếm lời hơn 3000, ngoài ra, tong nhóm Mỹ thực trong trí nhớ mọi người đều hy vọng lần bán này Lục Trĩ có thể kéo dài, đừng chỉ bán mấy ngày giống bánh ú nhân thịt.

Sáng sớm hôm sau, Lục Trĩ đến quán sớm hơn ngày trường.

Phùng Thịnh đã ở sau bếp chuẩn bị làm tương: "Trong quán người không đủ, tốt nhất là có thể tìm một người chuyên môn làm cái này, tôi muốn ở phía sau bếp làm giúp, Lý Bành thì bưng bê đồ ăn."
Ngày hôm qua, Lục Trĩ gọi điện cho Phùng Thịnh, hai người định mỗi ngày đến Mỹ thực trong trí nhớ sớm hơn một chút để làm tương thịt bằm nấm hương, sau đó buôn bán giống hôm qua, mọi người có thể xếp hàng mua.


Lục Trĩ buộc tạp dề: "Cậu xử lí đống anfy xong thì đi siêu thị mau thêm mấy cái nồi cơm điện, mua loại lớn một chút, mau về thì lau rửa luôn nhé."
Phùng Thịnh: "Năm hay sáu cái được?"
Bếp hiện có ba nồi cơm điện, ngày hôm qua vì chờ cơm nên không ít người phải chờ bên ngoài rất lâu, đây là nguyên nhân Lục Trĩ bảo Phùng Thịnh đi mua nồi cơm điện.

Lục Trĩ: "Sáu cái đi."
Chu Mỹ Lệ vừa đến đã ngửi được mùi tương thơm phức, chị hít vào hơi, sau đó cười nói: "Bà chủ nhỏ, chị đến rồi đây, em nhìn xem mấy cái này có vừa ý không, còn có cơm trộn tương quán em tí nữa có thể bán cho chị một phần không."
Lục Trĩ xốc mành che ở cửa bếp lên: "Tí em cho chị mấy lọ tương chị trực tiếp cầm về đi ăn đi, sau này em còn cần chị hỗ trợ nữa mà."
Chu Mỹ Lệ: "Không sao không sao, chuyện này có gì đâu."
Ngày hôm qua túi đựng cơm hộp là Chu Mỹ Lệ làm, hộp cơm hộp cũng vậy, Lục Trĩ lại muốn kinh doanh giống ngày hôm qua lâu dài cho nên lại nhờ Chu Mỹ Lệ hỗ trợ thiết kế túi đựng và hộp cơm một lần nữa.

Chu Mỹ Lệ: "Biết em thích cổ phong cho nên chị làm vãi mẫu cổ phong đấy, em chọn một cái đi, em chọn xong chị về làm luôn, buổi chiều là có thể đưa đến đây luôn."
Lục Trĩ: "Cảm ơn chị nhiều."
Lục Trĩ cầm tệp thiết kế của Chu Mỹ Lệ nhanh chóng nhìn một lần, cuối cùng ánh mắt cô dừng ở một bản thiết cố cổ phong nho nhỏ, phía dưới còn viết Mỹ thực trong trí nhớ, Lục Trĩ chọn cái này, túi đựng tiếp tục dùng giấy dai, chọn xong, cô vào sau bếp lấy cho Chu Mỹ Lệ ba lọ tương và không quên dặn Chu Mỹ Lệ nhớ ăn nhanh một chút kẻo hư.

Chu Mỹ Lệ bật cười nói: "Bà chủ nhỏ, em làm tương thì nhất định nhà chị sẽ ăn nhanh hết."
Chu Mỹ Lệ lúc về mới chợt nhớ: "Bà chủ nhỏ, Lý Bành nhà chị sắp thi đại học rồi, tí em hỏi nó xem nó định làm ở quán bao lâu nữa hộ chị với, em chịu khó tìm người mới nhé, chị cũng để sy tìm giúp em xem có ai được không, nếu có, chị sẽ nói cho em."
Lục Trĩ lúc này mới nhớ tới, Lý Bành là làm thêm chứu không phải làm chính, trong khoảng thời gian này Mỹ thực trong trí nhớ bận, thời gian Lý Bành làm việc nhiều hơn những ngày đầu rất nhiều, thành ra cứ ý như là nhân viên chính thức của quán.

Lục Trĩ ngẩn người một lúc mới nói: "Dạ, tí em sẽ hỏi Lý Bành."
**** 15/10/2021 – NTP_1512 ****.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện