Quán Cơm Nhỏ Của Nữ Phụ Cổ Xuyên Kim

Chương 9


trước sau


Lâu lắm rồi Lục Trạch mới được ăn thỏa thuê như hôm nay, hầu như miếng nào cũng kích thsich vị giác, cuối cùng cậu còn ăn hết cả ớt trong đĩa.

Vốn cậu cũng chẳng thích ăn ớt nhưng bởi vì nó được bọc một lớp nước sốt mùi xương sườn và dứa thơm ngọt, cắn miếng ớt, vị của ớt quyện với nước sốt làm cậu ăn không dừng được.

Lục Trạch chưa đã thèm nhìn cái đĩa sạch bách, Lục Trĩ vô tình rót cho cậu một ly nước sôi để nguội.

Sau khi Lục Trạch về, Lục Trĩ đi tắm, tắm xong cô duỗi tay rút cây trâm ra, mái tóc dài như thác nước tóc trút xuống, cô đặt cây trâm lên tủ ớ đầu giường, lên giường đắp vỏ chăn mỏng tiến vào mộng đẹp.

Cùng lúc đó, Lục Trạch về tới ký túc xá nghỉ ngơi, vừa đau lòng vừa vui vẻ với sự lựa chọn của Lục Trĩ, mãi mới điều chỉnh được trạng thái để đi ngủ, kết quả vừa nhắm mắt lại, lại nghãi đến xương sườn xào dứa của Lục Trĩ, sau đó Lục Trạch – người luôn luôn tự chủ rất mạnh - bởi vì xương sườn xào dứa mất ngủ.

Sáng sớm, chim nhỏ ở ngoài cửa sổ hót tưng bừng, bên ngoài thời tiết sáng sủa trong veo.

Trương Tiếu rốt cuộc cũng chờ được bố mẹ đi công tác về, bố mẹ cô ấy vừa về đến nhà, Trương Tiếu liền bắt đầu đề cử Mxy thwujc trong trí nhớ: "Lần trước con nói rồi đó, chờ bố mẹ đi công tác trở về chúng ta liền đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm, trưa nay chúng ta đi nhé."
Bố Trương mệt mỏi nằm liệt trên sô pha, lần này ông và vợ đi công tác bị xoay đến chóng mặt, mấy ngày liền đều không có bữa cơm hoàn chỉnh, cứ đi xã giao miết, bây giờ về nhà rồi bọn họ chỉ muốn nghỉ ngơi, căn bản không muốn ăn quán cái gì cả.

Nhìn dáng vẻ Trương Tiếu, bố Trương muốn nói lại thôi, cuối cùng thương lượng: "Hay là con đi mua mang về cho bố mẹ đi."

Trương Hủ vội vàng chạy tới: "Hai bác ơi, chúng ta đến Mỹ thực trong trí nhớ ăn cơm đi!"
Điều này làm bố Trương thật sự choáng váng, sao đến cả Trương Hủ cũng đòi đến đó ăn cơm, lúc này lòng ông bắt đầu nổi lên sự hiếu kỳ, ông xem đồng hồ, bây giờ là 10 giờ, ông nghỉ ngơi 1 giờ, 11 giờ thì đi tiệm cơm, vừa vặn.

Trương Hủ biết được ý của bố Trương chủ động nói: "Để cháu đến quán cơm chiếm chỗ trước, cháu sợ đến lúc đó mới đi bà chủ bán hết mất rồi, chị họ, tí chị mang hai bác đến tìm em là được."
Bố Trương ngạc nhiên: "Quán cơm này lại còn bán cháy hàng, bác nhớ là mới chỉ khai trương lsuc bác chuẩn bị đi công tác thôi mà."
Trương Tiếu giải thích: "Bà chủ nấu cơm hạn chế số lượng, mà lại còn nấu ngon, cho nên nếu đến giờ cơm mà chưa đến sợ là đã bán hết, đương nhiên cũng có khả năng còn chưa đến giờ cơm đã hết."
Trương Hủ đã tới chiếm chỗ ngồi trước, bố mẹ Trương đang nằm ghế mát xa, bây giờ đến nước hai ông abf cũng uống không trôi, cảm thấy chả có vị gì cả, Trương Tiếu xách ghế lại ngồi gần hai ông bà, dò hỏi chuyến công tác lần này.

Lục Trĩ ở phòng bếp xử lý nguyên liệu nấu ăn, mùa xuân này càng mưa thì càng nóng, hôm qua mới mưa một trận to mà hôm nay trời đã nắng chang chang, ánh nắng mạnh y như mùa hè, thậm chí có thể không cần mặc áo khoác mỏng mà trực tiếp mặc áo cộc vẫn được.

Lý Bành cũng ở phía sau bếp, đang rửa rau: "Bà chủ nhỏ, quán không có điều hòa, với tình hình buôn bán như này của chị thì mùa hè sẽ càng có nhiều khác hơn, trời mỗi lúc mỗi nóng, chị có muốn tranh thủ đi mua, lắp điều hòa không, bây giờ mua rẻ hơn chứ để đến hè mới mau thì giá cao hơn nhiều."
Trong lòng Lục Trĩ lại lần nữa ngưỡng mộ khoa học kỹ thuật của thế giới này, loại đồ dùng mang tên điều hòa này, màu hè thì thổi gió lạnh, mùa đông thì thổi gió nóng, cũng không tốn điện lắm, trước khi cô xuyên qua mùa đông ở phòng bếp làm việc còn tạm chứ mùa hè thfi nsong kinh khủng, bây giờ có loại thần khí này, cô nhất định phải mau về dùng.

Lý Bành còn đề cử: "Nếu không mua điều hòa thì quạt nhất định phải mua, nhưng quạt không bằng điều hòa, mùa hè quạt cũng toàn gió nóng."
Lục Trĩ: "Mua điều hòa đi, trong quán cũng không cần mua điều hòa tốt, mua một cái hàng ngon giá rẻ là được, hôm nay đóng cửa chị sẽ đến siêu thị xem xem sao."
Tuy quán Lục Trĩ buôn bán tốt, nhưng dù sao cũng là mới khai trương, trong quán cũng cần mua thêm nhiều đồ, mỗi ngày mua đồ ăn cần vốn lưu động, nếu mua điều hòa xong thì vốn lưu động cũng hết sạch.


Thật ra Lục Trĩ vẫn có tiền, nhưng không nhiều lắm, huống chi Lục Trĩ là một người xuyên không, nên phải giữ lại cho mình một con át chủ bài, trừ cái này ra thì cô còn có thẻ đen của chồng nguyên chủ, trước và sau khi kết hôn nguyên chủ chẳng có tài sản gì, chỉ có tấm thẻ đen này, sau khi để lại giấy thỏa thuận ly hôn, Lục Trĩ liền không có ý dùng tấm thẻ này.

Trương Hủ đến: "Bà chủ nhỏ, cho tôi đặt trước bốn bát Mì Chua Cay, không, sáu bát đi." Cậu ta vui vẻ tìm một cái cái bàn ngồi xuống.

Chu Mỹ Lệ cũng đến: "Bà chủ nhỏ, chị không muốn nấu cơm cũng không biết nấu gì, nghĩ tới nghĩ lui liền thấy ăn mì quán em là thích hợp nhất, em làm cho chị ba bát nhé."
Lý Bành nghe được tiếng Chu Mỹ Lệ, trong tay cầm đồ ăn liền chạy ra từ phòng bếp nói: "Chị họ, chị có chắc là không phải bởi vì ngày hôm qua thằng cháu ngoại em khóc lóc đòi ăn mì bà chủ nấu, không ăn mì chị nấu nên mới đến đây chứ."
Chu Mỹ Lệ: "Em.......!Chờ em tam làm

xem chị có cho em một trận không."
10 giờ rưỡi, đã có mấy người đến quán Lục Trĩ, đhầu nhưu mọi người đều gọi Mì Chua Cay, Lục Trĩ làm cũng dễ, ở trong phòng bếp động tác vừa nhanh vừa thuần thục.

Chu Mỹ Lệ đóng gói mang về, Lục Trĩ trực tiếp dùng đựng vào bát của quán, dùng màng bọc thực phẩm bọc miệng bát lại, cho lên bát và đũa lên khay rồi bưng ra ngoài.

Lục Trĩ: "Chị trực tiếp mang về quán ăn đi, ăn xong rồi trả bát với khay cũng được."
Thấy Chu Mỹ Lệ định trả tiền, Lục Trĩ không nhận.

Lục Trĩ: "Em còn muốn cảm ơn trái cây hôm qua chị cho đấy, hôm qua em trai em đến chơi, trong nhà chả còn gì ăn, may mà có quả dứa chị cho nên em mới nấu cho nó được món xương sườn vào dứa, em không lấy tiền mì đâu, coi như là em mười chị." Dứt lời, cô liền về phòng bếp.


Thực khác trong quán đang ăn mì nghe được xương sườn vào dứa lại thèm thuồng, trong lòng cực kỳ gato với em trai Lục Trĩ, ai mà chả muốn có chị gái vừa xinh đẹp vừa nấu ăn ngon như Lục Trĩ.

Trương Tiếu dẫn bố mẹ đến Mỹ thực trong trí nhớ, khi đi qua quán bên cạnh, ông chủ quán đang đứng bên ngoài chào mời khác hàng, rất nhiều người đều là thích ăn mì lạnh quán họ, bởi vì có món tủ này nên cũng có thể đứng vững gót chân.

Bố Trương nhìn mì lạnh được trưng bày bên ngoài hơi rung rinh, nhưng cũng không phải đặc biệt muốn ăn cho nên không vào mà tiếp tục đi tiếp, bọn họ vào Mỹ thực trong trí nhớ, nhìn quán cơm sạch sẽ ngăn nắp tiệliền có ấn tượng thoải mái, ai đi ăn ngoài quán chả hy vọng mình được ăn món ăn sạch sẽ đảm bảo.

Lý Bành bưng mì chua cay mà hai con mắt như rớt bào mát mì, đặt mì ở trên bàn xong liền vội vàng xoay người đi không dám dừng thêm một giây nào trên bát mì nữa, cậu chàng muốn ăn quá, còn bao lâu nữa cậu mới có thể ăn cơm trưa đây, cậu mà làm thêm ở Mỹ thực trong trí nhớ một thười gian nữa, thì sau này có xem mấy streamer ăn uống thì mặt cũng không đổi sắc.

Huhuhu, muốn ăn mì chua cay lắm lắm lắm.

Bố Trương nhìn hành hoa rải thên nước lèo, cùng với nước lèo và các đồ ăn kèm khác, ông cầm cái thìa múc một thìa nước lèo nếm thử, vị chua cay hương lập tức kích thích vị giác, ông liên tiếp uống vài thìa nước lèo, lúc này mới bắt đầu ăn mì.

Bố Trương thích ăn tỏi, ông vội hỏi Lý Bành tỏi, vừa ăn mì vừa ăn tỏi, ăn đến thỏa thuê, quên hết suy nghĩ không muốn đến đây ăn hồi trước.

Nhìn sang mẹ Trương, tập trung ăn đã đành, còn gọi hết các món trong quán: "Quán này nấu ăn ngon quá, bà chủ này trước nấu ở đâu, có phải là đầu bếp khách sạn lớn về hưu mở quán cơm nhỏ trải qua cuộc sống sau khi về hưu không, sau này chúng ta đi ăn ngoài thì đến đây ăn đi!"
Trương Tiếu: "Không phải đầu bếp cảu khác sạn lớn về hưu đâu, bà chủ quán cơm này đang còn trẻ, tầm hai mấy thôi, nhìn mặt còn non lắm, nếu mặc đồng phục học sinh rồi nói là học sinh người ta cũng tin đấy."
Bố Trương đang vùi đầu ăn mì: "Cái gì, mới hai mươi mấy tuổi, hai mươi mấy tuổi mà nấu ngon như thế à!"
Lý Bành bận một giữa trưa, rốt cuộc chờ đến tiệm lúc quán cơm bán hết liền dõi mắt trông mong nhìn Lục Trĩ.

Lục Trĩ cười: "Chị nấu một bát cho em rồi, thêm ba quả trứng chiên giống hôm qua."

Lý Bành kích động: "Bà chủ, chị tốt quá đi!"
Hôm nay quán cơm bên cạnh bán Mì Lạnh, thu nhập xem như cân sức ngang tài với quán Lục Trĩ, giữa trưa nghỉ ngơi, Lục Trĩ cầm ví tiền đi siêu thị, gặp ông chủ quán bên, bọn họ đang ở vội vàng làm mì lạnh, nhìn thấy Lục Trĩ thì liếc một cái rồi ngay lập tức thu hồi ánh mắt.

Bên kai đường cách Mỹ thực trong trí nhớ vài bước là trạm dừng xe buýt, Lục Trĩ đợi vài phút thfi xe đến, xuất phát đến siêu thị gần nhất là qua 3 trạm.

Vào siêu thị nhìn đủ loại quầy hàng, Lục Trĩ rảo bước đi về phía trước, vừa đi vừa ngắm nghía, đây là lần đầu tiên sau khi Lục Trĩ xuyên qua đi dạo siêu thị.

Lsuc đi thang máy, động tác của cô còn chậm hơn, đứng trong thang máy khẽ cười.

Đồ gia dụng nằm ở tầng 4, mỗi món đều có bảng giá, Lục Trĩ tìm thấy một cửa hàng điều hòa, trực tiếp đi vào xem giá cả, chọn một cái 1900 đồng, số tiền này cô có thể trả được.

.

truyện ngôn tình
Nhân viên cửa hàng tiến lên giới thiệu: "Đây là mẫu của năm ngoái, nhưng dùng rất tiết kiệm điện, đặc biệt giá cả cũng phải chăng, hiện tại quán bnj em đang có hoạt động, chị mua sắm điều hòa này sẽ được tặng một cái lò nướng, số lượng lò nướng có hạn, nếu chị thích thì vui lòng đặt sớm để được nhận quà tặng, bọn em sẽ phụ trách trực tiếp tới cửa lắp đặt miễn phí."
Lục Trĩ nghe được tặng lò nướng càng xao động, trực tiếp đi thanh toán, để lại địa chỉ rồi hẹn bọn họ buổi chiều đến quán lắp điều hòa.

****22/09/2021 – NTP_1512 ****.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện