Quan Hệ Nguy Hiểm - Bạo Táo Đích Bàng Giải

Mục tiêu cục cảnh sát 2


trước sau

(tiếp theo)

“Chú ý, chú ý, nghi phạm có con tin, con tin có bom trên người.”

“Cảnh giới cấp một, cảnh giới cấp một.”

“Những người không có phận sự nhanh chóng rời khỏi hiện trường.”

Bộ đàm của cục cảnh sát không ngừng lặp lại những lời này, cảnh tượng hỗn loạn lại không thể khống chế một lần nữa.

“Cục trưởng, ngài hãy rút lui từ phía cửa sau đi.” Trong văn phòng cục trưởng, một đồng chí mặc cảnh phục nói với cục trưởng Triệu Dụ.

“Tôi không đi, cậu nói với Lý Thiên Nguyên, tôi sẽ ngồi ở đây, nếu cậu ta để cục cảnh sát nổ sập thì đừng đến đây gặp tôi.” Khi cục trưởng Triệu biết tin có người mang bom trực tiếp vào uy hiếp cục cảnh sát thì tức giận đến sắp mất lý trí. Đây là sự khiêu khích đối với lực lượng cảnh sát, đối với luật pháp quốc gia, tuyệt đối không thể thỏa hiệp.

Lý Thiên Nguyên, tổ trưởng tổ trọng án số một, sau khi chuyện xảy ra đã nhanh chóng chạy đến hiện trường, trở thành người phụ trách chính ở hiện trường.

Lý Thiên Nguyên định xoa dịu người đàn ông áo xám, đứng phía xa nói “anh đừng kích động, đội trưởng Trương đang đi công tác bên ngoài, tôi đã cho người đi gọi anh ấy về.”

Lúc nãy, khi người đàn ông áo xám nói muốn tìm Trương Kỳ Hoài, phần lớn người ở đây đều nghe thấy. Trương Kỳ Hoài là đội trưởng đội cảnh sát phòng chống ma túy Long Thành, Lý Thiên Nguyên nghi ngờ tám phần mười gã đàn ông này là đối tượng buôn bán ma túy.

“Vậy tốt nhất là các người hãy nhanh lên, đây là bom hẹn giờ, không cần tao kích hoạt kíp nổ, chỉ cần đến giờ là nó vẫn có thể nổ tung.” Người đàn ông áo xám cười dữ tợn.

Quả nhiên là người này muốn giết cảnh sát! Y La cảm thấy trước mắt mình tối thui, hình thức con tin mạng đổi mạng này, sự sống của cô tám phần mười là vô vọng rồi.

không đâu mà, thật vất vả cô mới thoát ly được giai cấp vô sản, vừa có chút nhà đất, cô còn chưa bắt đầu hưởng thụ cuộc sống mới nữa mà …

Lúc này, một đồng chí cảnh sát chạy đến bên cạnh Lý Thiên Nguyên nói “Nhân thân của nghi phạm đã điều tra xong, hắn tên Triệu Minh, là tội phạm buôn bán ma túy, mới ra tù một tháng trước, đội trưởng Trương Kỳ Hoài lúc trước là người đã bắt hắn.”

Lý Thiên Nguyên hiểu rõ, đây là tội phạm buôn bán ma túy tới tìm Trương Kỳ Hoài báo thù. Tội phạm buôn bán ma túy phần lớn là những đối tượng liều chết, lần này nghi phạm còn mang theo bom vào cục cảnh sát, chính là vừa muốn trả thù cảnh sát đã bắt hắn vừa muốn gây sự chú ý. Tình huống như thế này thì chuyên gia đàm phán không có tác dụng, chỉ có thể nghĩ cách trước khi bom phát nổ thì tìm cách đánh gục nghi phạm.

“đã liên lạc được với đội trưởng Trương chưa?” Lý Thiên Nguyên hỏi.

“Dạ rồi, đội trưởng Trương đang trên đường trở về ạ.” Đồng chí cảnh sát trả lời.

“Sơ tán mọi người đi, chuẩn bị súng bắn tỉa, tìm xem có cách nào bắn gục nghi phạm hay không.” Lý Thiên Nguyên nhỏ giọng chỉ huy.

“rõ.” Đồng chí cảnh sát nói xong thì xoay người chạy đi.

Lý Thiên Nguyên xoay người, nhìn Y La phía đối diện anh đã bị dọa sợ đến trắng bệch mặt mũi, cau mày nhìn người đàn ông áo xám đang núp phía sau, kêu lớn “Triệu Minh, anh hãy bình tĩnh đã, chúng tôi đã liên lạc với đội trưởng Trương, anh ấy đang trở về.”

“Còn hai mươi lăm phút nữa.” Triệu Minh chỉ vào đồng hồ đếm ngược trước ngực Y La, lạnh giọng nhắc nhở.

Y La hít sâu một hơi, cắn răng nỗ lực không làm mình òa khóc. cô không biết là cảnh sát có nói thật hay không, cho dù là sự thật thì người tên Trương Kỳ Hoài có trở lại, chẳng lẽ anh ta sẽ vì cứu cô mà chịu chết sao? Tuy nói cảnh sát nhân dân là vì nhân dân phục vụ nhưng cũng chẳng có người nào mang mạng sống của mình ra cả.

Lý Thiên Nguyên vẫn nỗ lực đàm phán với Triệu Minh nhưng Triệu Minh chẳng thèm quan tâm đến anh nói, hắn ta chỉ nắm chặt điều khiển từ xa, túm Y La che chắn cho hắn ta kín mít, yên tĩnh chờ Trương Kỳ Hoài tới.

Ba mươi phút mà thôi, sẽ trôi qua rất nhanh.

==

“Thế nào, mấy người bên bắn tỉa sao rồi?” Lại qua vài phút, Lý Thiên Nguyên sốt ruột hỏi.

“Đội trưởng Lý, tôi là Trương Phong bên bắn tỉa.” một giọng nam trầm thấp mà bình tĩnh từ đầu tai nghe truyền đến “Nghi phạm đã được con tin che chắn hoàn toàn, chúng tôi không thể tìm được vị trí ngắm bắn thích hợp.”

Thực ra, bộ phận súng bắn tỉa đã được bố trí ở mấy vị trí nhưng vẫn không thể tìm thấy vị trí ngắm bắn thích hợp. Hiển nhiên là nghi phạm đã tính toán vị trí mình đứng từ trước rất kĩ lưỡng, lại dùng con tin che chắn cho mình nên bọn họ càng khó tìm được
vị trí ngắm bắn.

Trứng thối! Lý Thiên Nguyên ngầm mắng một câu, muốn dụ dỗ đối phương nói nhiều thêm mấy câu để buông lỏng cảnh giác để cho bộ phận bắn tỉa tìm vị trí ngắm bắn. Nhưng gã đàn ông kia chắc là đã tính đến điểm này, che chắn cho mình hoàn toàn kín mít. Chỉ đáng thương cho con tin trước mắt hắn ta, bị dọa trên mặt không còn chút máu nào.

Thời gian từng giây trôi qua, chỉ còn lại mười lăm phút.

Hai mắt Y La không dám chớp, trừng mắt nhìn đồng hồ đếm giờ trước ngực, sau đó lại nhìn cảnh sát trước mặt mình, vô số họng súng đen ngòm đang chỉa vào cô, Y La nhịn không được mà cảm thấy da đầu tê dại.

Rốt cuộc sao lại thế này, sao cô lại lưu lạc đến mức này, rõ ràng cô chỉ muốn ở quán cà phê nhà mình ăn dưa hấu thôi mà!

==

Phòng quản lý vật chứng ở lầu trên cùng của cục cảnh sát, Mạc Tôn đã tìm thấy đủ chứng cứ anh cần, từ trong bước ra.

“Đăng ký cho anh mấy cái này, anh muốn mang về nghiên cứu cụ thể hơn.” Mạc Tôn thảy đồ trong tay xuống bàn.

“Mạc đội, bây giờ anh không thể đưa vật chứng ra ngoài được.” Nhân viên phòng quản lý vật chứng – Tiểu Đinh từ chối.

“Sao thế?” Mạc Tôn dừng một chút rồi hỏi “Thủ tục không có vấn đề gì mà.”

“không phải là vấn đề thủ tục, đây là giai đoạn đặc biệt, vật chứng không thể mang ra ngoài được.” Tiểu Đinh nói.

“Giai đoạn đặc biệt?” Mạc Tôn khó hiểu “Giai đoạn đặc biệt là sao?”

“anh không biết sao?” Vẻ mặt Tiểu Đinh vô cùng kinh ngạc, giải thích “Có người mang bom vào cục cảnh sát uy hiếp, nói là muốn tìm đội trưởng Trương, bây giờ dưới tầng một đang sơ tán mọi người. Nên trước khi nguy hiểm được loại trừ, vật chứng không thể đưa ra khỏi phòng được.”

“Hả?” Mạc Tôn nghe xong thì hơi có chút hứng thú nhướng mày “Tên nào mà can đảm quá vậy, dám xông vào uy hiếp cục cảnh sát luôn sao?”

Tiểu Đinh cười khổ một cái, dám nói như vậy cũng chỉ có người trước mặt cậu ta mới dám, nếu là người khác thì thế nào cũng bị phê bình kiểm điểm cho mà xem.

“Vậy cậu giữ lại cho anh, anh đi nhìn xem một chút.” Mạc Tôn vừa đi ra ngoài vừa mở điện thoại di động của mình lên. Hết nguồn rồi, chẳng trách là không thấy ai gọi cho anh.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện