Lời Tô Lập Hằng nói ra làm Tô Mộc Nghiên không chịu được cau mày lại.
Chưa từng có người nào dám đứng trước mặt chỉ trích nàng, cho dù là ba mẹ Tô Mộc Nghiên, cũng sẽ không nói như thế. Tính kiêu ngạo của Tô Mộc Nghiên làm sao chịu được Tô Lập Hằng nói vậy, nhưng nàng nhấp hé miệng, lười tranh cãi những chuyện vô bổ.
"Tôi quyết định thế nào, là đúng hay sai, cũng không cần báo cáo với anh, càng không đến lượt anh chỉ dạy tôi." Tô Mộc Nghiên khinh thường châm biếm, "Đừng tưởng tôi không biết anh ngấm ngầm động tay động chân thế nào, nhưng giờ anh trở về, anh cũng đừng hòng nghĩ sẽ đụng được đến Thụy An."
Tô Lập Hằng dường như không cảm thấy có chỗ nào không ổn, thậm chí cả việc muốn giải thích cũng không, anh ta đến gần bên Tô Mộc Nghiên, dùng giọng điệu chỉ có hai người nghe được nói: "Xem ra cô còn không nhìn ra được tình cảnh hiện nay của cô ra sao, cô đã không còn là Tổng giám đốc Thụy An, hiện tại tất cả Thụy An đều nằm trong tay lão gia tử, cô cho là dựa vào việc cô tự hủy đi trường thành như vậy, lão gia tử còn có thể giao công ty cho cô sao?"
Tô Mộc Nghiên cười lạnh: "Xem ra anh còn biết nhà này hiện do ai làm chủ? Tôi muốn khuyên anh một câu, đừng tưởng rằng có thể lấy thúng úp voi, chuyện anh làm, tôi đều thay anh ghi nhớ thạt kỹ, nếu có một ngày lật thuyền trong âm câu*, cũng đừng trách người làm em gái này không nhắc nhở anh."
*Ý nói vì sai lầm mà dẫn đến thất bại ko đáng, như thuyền lớn đi trong rãnh nước nhỏ như mương mà cũng bị lật thuyền.
Tô Mộc Nghiên miễn cưỡng tựa trên cửa sắt trong hoa viên, tựa tiếu phi tiếu (như cười mà không cười) nhìn Tô Lập Hằng, tuyệt không để ý lệ khí trên người Tô Lập Hằng càng ngày càng ngưng trọng.
"Cô căn bản không cần Thụy An, không phải sao?" Tô Lập Hằng khó hiểu, "Lúc đầu cô căn bản không có ý muốn kế thừa công ty của lão gia tử, vậy hiện tại vì sao muốn giành với tôi?"
Tô Mộc Nghiên bình thản đáp: "Tôi có thể không cần, ba ba muốn giao Thụy An cho ai tôi không ý kiến, nhưng chỉ có anh là không được." Nàng nói xong, liếc thấy sắc mặt Tô Lạp Hằng càng thêm khó hiểu, cười hỏi: "Anh muốn biết lý do vì sao không?"
Tô Lập Hằng hỏi: "Vì cái gì?"
"Bởi vì anh không xứng." Giọng điệu Tô Mộc Nghiên rất nhẹ, nhưng phân lượng trong lời nói lại nặng đến mức trong nhất thời Tô Lập Hằng không thể gánh nổi. "Một kẻ trăm phương ngàn kế muốn liên hợp với người ngoài làm cho Thụy An lâm vào nước sôi lửa bỏng, căn bản không có quyền có được nó!"
Tô Mộc Nghiên nói xong, rốt cuộc lười liếc nhìn Tô Lập Hằng, xoay người mở cửa sắt, đi vào Tô gia.
"Tô Mộc Nghiên." Tiếng Tô Lập Hằng vang lên lần nữa khi Tô Mộc Nghiên đã đi được vài bước, cách cánh cửa Tô gia bất quá chỉ khoảng cách một cánh tay. "Chỉ cần cô chọn lựa ở bên Cảnh Phong, vậy thì cô ở trong lòng lão gia tử đã thất thế, với hai bàn tay trắng, cô lấy gì tranh giành với tôi?"
Tô Mộc Nghiên dừng bước, nàng đứng yên tại chỗ im lặng trong chốc lát, mới xoay người liếc nhìn Tô Lập Hằng một cái, cái liếc mắt kia bao hàm cả đồng tình và khinh thường. Nhưng mà, cho Tô Lập Hằng một nụ cười sâu xa, sau đó không quay đầu lại đi thẳng vào Tô gia.
Rõ ràng chỉ là nụ cười đơn giản bình thương thôi, nhưng lại khiến Tô Lập hằng cảm giác, khiến anh ta tức giận còn hơn so với thiên ngôn vạn ngữ.
Âm thầm xiết chặt nắm tay, Tô Lập Hằng yên lặng nhìn chằm chằm Tô gia, thề một ngày nào đó, sẽ khiến Tô Mộc Nghiên muốn cười cũng cười không nổi.
Lúc Tô Mộc Nghiên đi vào Tô gia, má Triệu đi ra đầu tiên, thay xách túi và áo khoác, xoay người treo lên giá. Tô Mộc Nghiên cười với má Triệu, sau liền thấy Mẹ Tô chào đón, vừa đổi giày cho nàng, vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng.
Tô Mộc Nghiên nhìn theo ánh mắt Mẹ Tô, liền thấy ở ghế sô pha chỉ còn chừa một chỗ trống bên cạnh Tô Nghiêu Hải cho nàng ngồi, nàng thở dài, tìm một nụ cười thích hợp nhất, hướng về Tô Nghiêu Hải êm dịu gọi: "Ba, con đã về."
Trả lời Tô Mộc Nghiên chính là im lặng, chỉ có tiếng tin tức trên tivi vang lên, lại càng có chút khó xử.
"Nghiêu Hải, Nghiên Nghiên kêu ông đó." Mẹ Tô nhanh chóng phụ họa, đi đến bên Tô Nghiêu Hải đẩy đẩy thân mình không động đậy của ông, làm cho ông phải dời lực chú ý ra khỏi màn hình tivi.
"Ừm." Tô Nghiêu Hải mơ hồ lên tiếng, thân mình như trước không động đậy, cũng không quay đầu nhìn Tô Mộc Nghiên cái nào.
Trong trí nhớ, Tô Nghiêu Hải chưa từng giận Tô Mộc Nghiên đến vậy. Trong lòng nàng cũng hiểu được, vì chuyện của Cảnh Phong, nàng thật sự chọc giận Tô Nghiêu Hải, đừng nói hiện tại Tô Nghiêu Hải nghĩ thế nào, chính là hiện tại Tô Mộc Nghiên vẫn còn như cũ chưa hết tức.
Nhưng Cảnh Phong nói rất đúng, dù sao Tô Nghiêu Hải cũng là ba ba của nàng, tính tình ông ấy ra sao, Tô Mộc Nghiên rõ nhất, cho nên nếu muốn chọc ông, cũng không phải chuyện không có khả năng làm được.
Tô Mộc Nghiên vừa nghĩ, vừa đi qua, cuối cùng nàng theo vị trí Mẹ Tô vừa nhích qua, ngồi xuống bên cạnh Tô Nghiêu Hải. Tô Nghiêu Hãi vẫn ngồi xem tivi như cũ, từ lúc Tô Mộc Nghiên ngồi xuống ông cũng không động đậy, thậm chí ngay cả khi Tô Mộc Nghiên ngồi xuống rồi, ông cũng không để ý gì.
"Ba ba." Tô Mộc Nghiên thử tính gọi một tiếng, kết quả có thể nghĩ, chẳng qua nàng không để ý, "Ba còn giận con sao?"
Tô Mộc Nghiên nói như vậy, chợt nghe Tô Nghiêu Hải nhẹ nhàng thở dài, vừa mới xoay người lại muốn nói gì đó, chợt nghe tiếng cánh vàng lên, rõ ràng là Tô Lập Hằng ỏ bên ngoài gõ cửa.
"Ba ba,