Nhìn vẻ vô tội trên khuôn mặt có hơi tái nhợt vì bị sốt của cô, bàn tay đang cầm chén cháo của Tống Thượng nổi gân xanh, dù sức lực vẫn vững vàng đem muỗng cháo nhét vào trong cái miệng không biết nói lời đàng hoàng kia.
Thế mà vẫn không cản được cô.
"Anh không phải tên là Thượng sao?"
"..."
"Anh đứng hàng tá đúng không? Em không nghĩ mình nhớ lầm."
"..."
"Vậy em gọi anh Thượng tá thì có gì sai?"
"..."
Lần này đến trán người đàn ông cũng nổi gân xanh, trong lòng phẫn hận vô cùng.
Sai! Sao lại không sai cho được chứ!!
Đến cháo cũng không thể chặn được cái miệng của người này, Thượng tá...!Khụ, Tống Thượng giận trong lòng nhiều chút.
"Không có ai gọi như em hết."
"Tống trung úy" nổ lực câu thông đầu óc cho cô vợ mới cưới.
Hắn lại cười khổ không thôi khi nhận ra lời nói trong suốt hai mươi chín năm nay của bản thân còn không nhiều bằng số chữ hắn nói cùng người con gái chết tiệt này nữa.
Nhưng nếu không nói, không biết cô còn tự cho là đúng bao nhiêu chuyện nữa.
"Vậy gọi thế nào?"
Sở Tư Di khó được bất ngờ ngoan ngoãn lại ham học hỏi hướng hắn hỏi thăm.
"Muốn gọi thì gọi Tống trung úy, không thì gọi trung úy.
Không được gọi bậy."
Hắn nghiêm giọng giảng giải, lại không nhìn thấy khóe môi khẽ nhấc lên bị cái muỗng che đi của người con gái.
Nhưng khi không có sự che chắn nó lại rất ngoan ngoãn nghe lời: "Ân, anh Thượng nói gì em nghe nấy."
"..."
Cái tay đang múc cháo của người đàn ông khẽ khựng lại.
Sao tôi lại không cảm thấy như vậy? Tống Thượng khẽ thở dài trong lòng nhiều chút.
Thôi bỏ đi, hắn trông cậy gì vào việc người con gái chết tiệt này sẽ phản ứng theo lẽ thường chứ.
Chút nào hay chút ấy thôi vậy.
"Chồng ơi em muốn nữa."
"..."
"Ở bên ngoài không được như vậy!"
Nhìn người đàn ông mặt tuy không có biểu tình nhưng giọng điệu mất kiên nhẫn lại bất lực không khó để nghe ra, Sở Tư Di trong lòng cười trộm, tiểu nhân nhi lại không nhịn được nhảy tưng tưng.
Có hi vọng! Có hi vọng rồi!
Nhưng Sở Tư Di vẫn biết lúc nào nên dừng lại, sau khi nghiêm túc đáp "vâng" một tiếng thì rốt cuộc dưới ánh mắt khó ngờ của người đàn ông nghiêm chỉnh hỏi: "Kẹo cưới anh phát hết chưa?"
Hắn khựng lại một chút rồi đáp: "Còn."
Không phải trong quân khu lúc nào cũng có đủ mặt quân nhân tại ngũ, cho nên lúc phát xuống hắn đã tính toán cẩn thận, đều chia ra rồi mới phát.
Nên chia được thì chia, chưa chia được thì giữ lại đưa sau.
May là mẹ Tống đã tính kỹ nên không đến mức giật gấu vá vai.
"Em muốn cho ai sao?"
Tuy có hơi bất ngờ vì sự thay đổi của cô nhưng hắn không có bày tỏ thái độ gì.
Cũng khó nói hắn là sợ bản thân vô tình nhấn trúng cái nút nào không đúng lại khiến mình nhức đầu nữa.
"Tiểu Hách đó."
Sở Tư Di bâng quơ nói.
"Hách Bình?"
Hắn nhanh chóng liên hệ được người cô nhắc đến là ai.
Nhưng cái tên này khiến Tống Thượng có hơi không ngờ tới: "Tôi nghĩ em sẽ