Ngay khi Mã Phong Tử mở miệng nói chuyện, mọi người đều thở phào một cái. Ngoài cửa vang lên một giọng nói uy nghiêm,
- Các anh chị đây là làm cái gì vậy? Lộn xộn, có còn giống hình tượng của người cảnh sát nhân dân không hả?
Trần Thái Trung ngẩng đầu vừa thấy, vui đây, người đến là người quen - Lưu Đông Khải. Hắn cũng không biết Lưu Đông Khải đã từng xuất hiện ở sự kiện Đế Vương Cung, nhưng mà, cho dù biết hắn cũng không thèm để ý. Thường Tam liên lụy quá nhiều người rồi, hắn làm gì có bản lĩnh đi tính sổ từng người chứ?
- Phó cục trưởng Lưu? Trong cục không phải có gì đó…ừm, hành động sao? Sao anh có thể nhớ tới mà chạy đến đây thế?
Lưu Đông Khải nhìn thấy hắn, mặt đang xị ra bỗng lộ ra nét cười, sau khi gật đầu với hắn, lại nghiêm giọng quát lớn trong gian phòng cảnh sát,
- Nên làm gì thì làm đi, đây là cục cảnh sát, không phải cái chợ!
Vừa nghe thấy vậy, sắc mặt của Trần Thái Trung lập tức thay đổi. Hắn không biết lời nói này của Lưu Đông Khải nói cho ai nghe, chỉ có điều ông vừa đến liền làm rối tung như thế này, ông có ý gì đây?
- Lão Lưu, ông nói như vậy, có ý gì đây?
May mà trong lòng hắn vẫn nhớ đến sự chăm sóc của Lưu Đông Khải đối với Mông Hiểu Diễm, nếu không thì, những lời nói khó nghe đã nói ra rồi - ông diễu võ dương oai với ai cơ chứ? Muốn chứng tỏ sự tồn tại của chính mình hay sao?
Lưu Đông Khải đâu có ngờ rằng vị này giở mặt còn nhanh hơn giở sách? Hắn mấy ngày trước vừa tặng mình một hộp xì gà đắt tiền, nhưng mà, mục đích của hắn đến, chủ yếu là trấn an đám người Hợp Lực và Trần Thái Trung. Vừa nghe câu nói mập mờ ba phải này Trần Thái Trung, vẫn là tươi cười gật đầu.
- Thái Trung, tôi làm việc anh lại không phải là không biết, luôn chính trực, chuyện này tóm lại phải ọi người một lời giải thích
Nói đến đây, y nhướn mày,
- Nhưng mà… việc biến thành như vậy,t hật sự không ra thể thống gì
Ồ, có chuyện như vậy à, Trần Thái Trung cười gật gật đầu. Không nói gì nữa.
Hắn không nói nữa, nhóm cảnh sát bên cạnh, đều đem đoạn đối thoại của hai người này để trong mắt, Lưu Đông Khải trong cục được biết đến với khuôn mặt lạnh tanh, đối với Trần Thái Trung, cũng phải hạ thấp thái độ... Từ nay về sau, phân cục Hồ Tây không ai dám gây khó dễ cho cái nhà máy bé xíu kia nữa rồi
Đây là để sau hẵng nói, thấy Trần Thái Trung nổi cáu, Lưu Đông Khải không thiếu được kéo hắn sang một bên, nhỏ giọng thì thầm với hắn, rất nhanh, sự việc hôm nay hai người liền nhất trí thỏa thuận.
- Tổng giám đốc Mã, đi thôi, tôi đưa anh đi bệnh viện
Trần Thái Trung đi lên trước, túm lấy Mã Phong Tử. Làm ra vẻ cùng với Thập Thất hai người đưa y ra ngoài, lúc gần đi, vẫn không quên gật đầu với phó cục trưởng Lưu.
- Sếp Lưu, người tham gia vào việc đập phá, ông nên nhanh chóng tìm ra nhé
Lưu Đông Khải mang vẻ mặt bí xị gật đầu một cái. Mắt thấy bọn ôn thần rời khỏi, lại lắc đầu thở dài. Phó cục trưởng thấy thế, thấp thỏm lo lắng hỏi một câu
- Sếp Lưu, đây… Đây được tính là không có chuyện gì sao?
Y cảm thấy thời gian trước mắt, trôi qua thật chậm, chuyện này giải quyết xong sớm ngày nào thì mọi người mới yên tâm.
- Không có gì là không có gì, chỉ có điều…
Lưu Đông Khải liếc mắt nhìn y, lửa giận lại bùng lên.
Tôi nói, trong cục bảo các anh chèn ép gây một chút áp lực với Hợp Lực, nhưng không nói các anh nhốt người. Anh biết anh làm nên biết bao điều xấu hổ cho cục không?
Vấn đề này, Mã Phong Tử ngồi trên xe cũng đã hỏi. Y và Thập Thất chen chúc sau xe Lincoln. Lưu Vọng Nam lại lái chiếc Santana của Thập Thất.
- Anh Trần bọn chúng đáp ứng những điểm gì?
- Cũng không đáp ứng cái gì, không để bọn họ bồi thường
Trần Thái Trung trả lời không thèm để ý,
- Chỉ là bảo bọn họ tìm cho ra toàn bộ những người đập phá, tường làm sao mà đập đổ, thì để bọn họ xây lại như thế, ta khỏi phải cần đến dân công
- Đúng, nên làm như vậy
Thập Thất nghe vậy vỗ tay tỏ vẻ hài lòng,
- Chết tiệt, tiền thì chúng ta không thiếu, quyết không để người khác bắt nạt nữa, tôi muốn nhìn xem, về sau tên khốn khiếp nào còn dám xúc phạm anh Mã
- Anh Thập Thất, anh gọi như vậy, tôi nào dám nhận.
Mã Phong Tử bây giờ trước mặt Thập Thất nào dám lộn xộn? Hôm nay tốt xấu gì cũng là người ta đến cúng cấp tin tức ình, làm người không thể quên ơn.
Y cũng đã thừa nhận. Lời nói này của Trần Thái Trung có lý, nhưng mà, nghĩ đến những thiết bị bị đập đó, trong lòng ít nhiều vẫn là có chút đau lòng, với lại, y còn một vấn đề rất quan trọng nữa cần hỏi,
- Anh Trần, số người này rõ ràng dùng ít thời gian như vậy khẳng định là bắt không hết, chẳng lẽ hai bức tường đó, bỏ mặc nó bị phá sao? Vậy nhà máy sửa chữa ô tô... hoạt động như thế nào đây?
- Phá thì cũng đã phá rồi
Thập Thất cười nhẹ một tiếng, y đã cân nhắc trước tình hình rồi,
- Anh cứ làm việc ngay trong xưởng bị phá hỏng là được rồi, yên tâm, cho dù người trên đường đều nhìn thấy anh tân trang buôn lậu xe, cũng không ai dám làm gì
- Vậy cũng phải
Mã Phong Tử gật gật đầu. Y nhận thức với cái lí lẽ này, đương lúc này, ai còn dám không mở mắt nữa?
- Các anh đoán mò cái gì vậy hả?
Trần Thái Trung chép chép miệng, có chút không hài lòng.
- Bắt được vài người, bảo bọn chúng xây tường trước. Phong Tử anh chú ý quan sát kỹ phân cục, nên thường xuyên thúc giục một chút
- Thời gian dài, mấy người này cũng xây tường xong
Đinh Tiểu Ninh ban đầu yên phận ngồi ở ghế phụ không nói một tiếng, nhưng mà nghe được câu nói đó, cô cảm thấy có chút không hiểu.
- Khi đó cũng chưa bắt hết toàn bộ được
- Thế càng tốt, không thể để họ đẩy đổ tường xây lại à?
Trần Thái Trung liếc mắt nhìn cô ta một cái
- Dù sao lúc nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, cũng coi như vì xã hội mà bồi dưỡng thành thạo các loại ngành nghề
Lời vừa nói ra, trong xe nhất thời không có động tĩnh, Mã Phong Tử và Thập Thất trao đổi ánh mắt, đều phát hiện đối phương