Quang Âm Chi Ngoại

182: Đường Dẫn Tới Hoàng Tuyền 1


trước sau


Bầu trời giữa trưa tỏa ra ánh nắng vô cùng chói chang, tại thời khắc này mặt trời tiến thẳng đến trước một nửa khuôn mặt của Thần Linh, đứng ở đó tản mát ra tia sáng chói mắt, khiến cho phàm nhân khó có thể ngẩng đầu nhìn thẳng vào nó.

Thần Linh ở phía sau lưng, cao cao tại thượng, đối với chúng sinh mà nói, Thần đã là tồn tại vượt qua thời không, bất kể ban ngày hay là đêm tối, bất kể là thực tế hay là trong mơ, bất kể quá khứ hay là tương lai, Thần, thủy chung vĩnh hằng.

Thần chứng kiến thế gian này đổi thay, chứng kiến sinh linh chết đi, cũng chứng kiến cái thế giới này bởi vì Thần xuất hiện, mà biến thành loạn thế tàn khốc.

Mà sự nóng bức bên trong của ánh mặt hình như cũng bị nửa khuôn mặt dữ tợn của Thần Linh tạo thành ảnh hưởng, biến thành tràn đầy ác ý, giống như không cam lòng thuận theo thiên đạo, không muốn lặng yên không một tiếng động mà rời đi vào trong cái mùa này.

Cho nên điên cuồng phóng thích toàn bộ sự nóng bức của mình, xâm nhập vào mọi ngóc ngách bên trong chủ thành Thất Huyết Đồng, như muốn làm cho hết thảy sinh mệnh bị bốc hơi.

Coi như là ở dưới bóng cây hay dưới mái hiên, cũng đều bị sự nóng bức vô hình xâm nhập, dù là gió biển thổi vào, cũng không cách nào tản ra, tựa như chất độc ăn vào tận xương tủy.

Giống như là một góc đạo bào của Hứa Thanh.


Chỗ đó nhìn như bình thường, nhưng nếu như cẩn thận nhìn kỹ, có thể thấy trước mặt của nó bị nhiễm một chút bột phấn, mà những thứ bột phấn này bây giờ đã phát huy được hơn phân nửa.

Những thứ phấn bột này đã bộc phát ra tác dụng của mình, tương tự cơn nóng trong thiên địa bị nửa khuôn mặt của Thần Linh ảnh hưởng, nó mang theo sự ác ý, mang theo sự dữ tợn, xâm nhập vào máu thịt xương cốt dưới lớp đạo bào dính máu của Hứa Thanh.

Tốc độ xâm nhập cực nhanh, lộ ra lòng tham không đáy.

Từ khi xuất hiện cho đến khi xâm nhập, cũng chỉ mất mấy thời gian hô hấp.

Biểu cảm Hứa Thanh bình tĩnh cúi đầu quét mắt qua góc áo, ánh mắt nheo lại, đi về nơi cập bến.

Bột phấn trên góc áo này là lúc hắn giao thủ cùng với thiếu niên nhân ngư tộc, bị đối phương bí mật để lại, nếu như đổi thành người khác, sợ là đến giờ phút này cũng rất khó phát hiện được.

Dẫu sao loại độc này vô sắc vô vị, thậm chí ở trình độ nào đó, cái này có lẽ không phải độc.

Nhưng Hứa Thanh am hiểu dược đạo, loại đặc tính này khiến cho bên trong đầu hắn nổi lên ít nhất 7-8 chủng loại thuốc dẫn, nhưng cụ thể là loại nào, hắn cần phải trở về phân tích một chút.

Nhưng vô luận như thế nào, sau khi trải qua mấy lần đụng chạm, sát cơ của Hứa Thanh đối với vị thiếu niên nhân ngư tộc này càng ngày càng cao lên.

- Đã đến lúc giết cá rồi.

Hứa Thanh thì thào, đi tới nơi cập bến ở khu bến cảng, chớp mắt bước vào Pháp Chu, hắn lập tức mở ra phòng hộ, ngăn cách hết thảy âm thanh bên ngoài, khiến cho bên trong Pháp Chu hoàn toàn yên tĩnh.

Sau đó khoanh chân ngồi trong khoang thuyền, Hứa Thanh trực tiếp

xé xuống góc đạo bào.

Hắn cầm góc đạo bào trong tay, cẩn thận quan sát một chút, tay trái bấm niệm pháp quyết, lập tức một đoàn hỏa diễm hiện lên ở trong bàn tay Hứa Thanh.

Mặc dù Hóa Hải Kinh lấy nước là chủ yếu, nhưng đối với pháp tu mà nói, kiêm tu nhiều loại thuật pháp phụ trợ cũng là bình thường.


Trên ngọc giản công pháp cũng đã có giới thiệu rất nhiều về việc này.

Giờ phút này Hứa Thanh vung tay trái lên, hỏa cầu bay về phía góc áo, bao phủ nó, sau đó bắt đầu đốt cháy.

Tiếng xì xì không ngừng truyền ra, còn có sương mù nhàn nhạt bay lên.

Ánh lửa chập chờn, khiến cho gương mặt Hứa Thanh sáng tối bất định.

Hắn nhìn góc áo bị thiêu đốt không ngừng uốn lượn, bên cảnh lửa cháy hiện ra đường cong màu đỏ, nhanh chóng tràn ngập toàn bộ vải vóc, những nơi nó đi qua, góc áo màu xám chỉ chạm một cái đã biến thành tro tàn.

Cho đến thời gian mấy cái hô hấp sau, góc áo hoàn toàn bị đốt cháy, hỏa diễm chậm rãi dập tắt.

Hứa Thanh nhìn đám tro tàn trong lòng bàn tay, ngửi ngửi khói bên trong tràn ra, thì thào nói nhỏ.

- Đây là máu Quỷ Dục Hấu, là độc, nhưng cũng không phải độc.

Bên trong Dược Điển của Bách đại sư lưu lại đã từng nói về Quỷ Dục Hấu, loại sinh vật này sinh tồn ở dưới biển sâu, rất ít thấy, trong túi trữ vật của Hứa Thanh cũng có hai con, nhưng hắn còn chưa có tìm được thuốc dẫn phụ trợ, cho nên thủy chung không động vào.


Nhưng hắn biết rõ, sau khi máu của nó trải qua xử lý, sẽ trở thành một loại thánh dược chữa thương, và nếu dùng những loại phương pháp hay thuốc dẫn khác để xử lý, dưới âm dương lưỡng cực, máu của nó sẽ tản mát ra một loại khí tức khiến cho tuyệt đại đa số dị thú chán ghét.

- Còn có mùi đặc thù của Khải Minh Thảo.

Hứa Thanh nhắm mắt lại, có chỗ phán đoán, sau đó hắn mở mắt, hai con ngươi như đen nhánh như hồ sâu, vô cùng u lãnh.

Trên Dược Điển của Bách đại sư mặc dù không có nói sau khi hỗn hợp hai loại dược liệu này sẽ như thế nào, nhưng căn cứ dược lý, cái sau có thể phóng đại cái loại cảm giác chán ghét này trên phạm vi lớn.

Chán ghét nho nhỏ, sẽ khiến cho dị thú tránh đi, nhưng nếu chán ghét đến mức nghiêm trọng, sẽ chẳng khác gì là thu hút sát ý của dị thú cả.

Bởi vì ghét đến cực hạn, chính là ác cảm.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện