Quang Âm Chi Ngoại

243: Đi Trên Hồng Nguyên 1


trước sau


Trên đỉnh ngọn núi thứ bảy, Thất gia lạnh lùng nhìn về phía biển khơi, rất lâu sau mới thu hồi ánh mắt.

- Nào, tiếp tục đánh cờ.

Người tôi tớ dạ vâng, sau khi bày xong bàn cờ, gã chần chờ một chút, sau đó thấp giọng nói.

- Thất gia, chỗ Tam điện hạ và tiểu hài tử!
Thất gia liếc mắt nhìn tên tôi tớ, nhàn nhạt mở miệng.

- Ngươi có vẻ quan tâm tới tên tiểu hài tử man di kia.

Người tôi tớ cúi đầu, không nói gì.

- Thiên tính của lão Tam là không từ thủ đoạn, bình thường nó luôn hiện ra vẻ mặt ôn hòa, nhưng trên thực tế thì trong lòng nó không hề có cảm tình gì, đây cũng là phương pháp khiến nó có thể trổ hết tài năng, đi từ dưới núi đi đến trước mặt lão phu, cũng là chỗ mà ta xem trọng nó.

- Về phần tiểu hài tử có thể nhìn thấu tâm tư của lão Tam hay không, hay có thể từ chỗ đó suy nghĩ ra một chút ý vị nào đó hay không, thì phải xem tâm trí của hắn rồi, ở trong loạn thế này, người ngu dốt sẽ không sống được quá lâu.


Thất gia nói xong, nhìn về phía bầu trời tảng sáng trước bình minh, bầu trời chỗ đó đã dần hừng sáng.

Dưới bầu trời, bên trong cảng thứ 79, Hứa Thanh ngồi trên boong thuyền Pháp Chu, trong mắt mang theo trầm ngâm, theo mặt trời dần dần mọc lên, tia nắng ban mai xua tán đêm tối, một khắc chiếu vào trên người hắn, ánh mắt Hứa Thanh liền biến thành thâm sâu.

- Một, 30 năm trước thi đấu ở đảo của nhân ngư tộc, từ đó về sau nhân ngư tộc liền trở thành minh hữu, quan hệ song phương dĩ nhiên là bằng mặt không bằng lòng, vả lại hôm ấy ở cửa hàng của ngọn núi thứ sáu, khi thiếu niên nhân ngư trông thấy Nhị điện hạ, biểu cảm liền trở nên tràn đầy sợ hãi, điều này nói rõ có khả năng 30 năm trước Nhị điện hạ đã giết chóc rất nhiều nhân ngư tộc.

- Hai, đệ tử của Phong chủ ngọn núi thứ bảy chắc có lẽ sẽ không vi phạm ý của sư tôn bọn họ ở bên ngoài, thái độ của Nhị điện hạ đối với nhân ngư tộc đã nói lên vấn đề, nếu như vậy thì Tam điện hạ giết nhân ngư tộc, cũng không phải không thể hiểu được!
- Như vậy, tại sao Tam điện hạ lại muốn mời nhân ngư tộc tới Thất Huyết Đồng? Nhưng vừa đến liền giết!  
Vả lại còn làm như là tiến hành trước mặt ta?
- Đây là Tam điện hạ có mục đích riêng, nếu ta là Tam điện hạ, vào tình huống như thế nào thì ta sẽ làm như thế, và trong tình huống thế nào ta sẽ đi giết người trước mặt người khác?
Hứa Thanh nheo mắt lại, sau một lúc lâu, trong lòng hắn cũng đã có đáp án.

- Chỉ có một loại tình huống, ta muốn dùng nhược điểm của nhân ngư tộc để đi vơ vét tài sản của nhân ngư tộc, cho nên mới làm như vậy, nếu như không có nhược điểm thì ta cũng sẽ tự chế tạo ra một chuỗi nhược điểm! Đồng thời lại giết người trước mặt ta, là bởi vì ta muốn tăng giá trị của việc giết chóc càng cao hơn, vừa vơ vét được tài sản của nhân ngư tộc, đồng thời lại bán ra ngoài được một cái nhân tình thì coi như là có lợi nhất rồi.

- Điều kiện tiên quyết, là cái người được bán nhân tình này phải có giá trị.


Hứa Thanh nhớ tới đội trưởng cười nhạt nhắc một màn trên đảo Hải Tích cùng mình, đối phương rõ ràng có một chút con đường thăm dò tin tức mà mình không biết.

Đội trưởng có thể có, nói không chừng Tam điện hạ cũng có.

Mặt khác, Hứa Thanh nhớ tới hôm ấy lúc mình chạy trốn khỏi đảo Hải Tích, khí tức trên mặt biển khóa chặt vào mình, lúc đó hắn ở dưới đáy biển nên không nhìn thấy là ai, nhưng giờ phút này trong mắt hắn lộ ra một tia sáng, đã có càng nhiều suy đoán hơn nữa.

- Nếu như mà Thất Huyết Đồng cho phép chuyện này phát sinh, vậy liền có thể nói rõ!  
Thất Huyết Đồng muốn đánh nhân ngư tộc rồi!
- Vô luận như thế nào, cũng phải ly khai một đoạn thời gian!
Hứa Thanh không xác định phân tích của mình có phải hoàn toàn chính xác hay không, cho nên hắn vẫn dự định rời khỏi một đoạn thời gian, nhìn xem việc này có phải tồn tại thật hay không, nếu như sau đó tất cả mọi việc đều gió êm sóng lặng, như vậy mình trở lại cũng không muộn.

Dẫu sao hắn cũng chỉ kém một bước cuối cùng là có thể trở thành tu sĩ Ngưng Khí tầng mười, từ nay về sau nếu như đột phá đến Trúc Cơ, hắn đã có thể có đủ tư cách lên núi, còn có được thêm quyền phân

phối lợi ích của Thất Huyết Đồng.

Một tháng ít nhất được 5000 linh thạch tiền lời, vả lại chỉ cần Thất Huyết Đồng còn tồn tại, liền có thể nhận được liên tục, cái này làm cho Hứa Thanh động tâm đã lâu, đương nhiên so sánh cùng với cái này, sống sót càng quan trọng hơn.

Cho nên Hứa Thanh không do dự, lựa chọn cứ rời đi trước xem thế nào.


Vả lại hắn cảm thấy cũng có thể mượn nhờ việc rời khỏi vào lúc này, để đi làm một chuyện lớn đã vùi dưới đáy lòng hồi lâu.

Hàn mang trong ánh mắt Hứa Thanh lóe lên, hắn muốn hoàn toàn nhổ một cái cọc đã cắm từ lâu ở trong đáy lòng ra.

Đó chính là!  
Lão tổ Kim Cương Tông.

Không giết người này, Hứa Thanh luôn có chút khó ngủ trong đêm.

Một khi đã quyết đoán như vậy, Hứa Thanh cũng không lãng phí thời gian nữa, ngay một khắc trời sáng, lập tức thu hồi Pháp Chu, thân thể nhoáng một cái đi thẳng đến Bộ Hung ti.

- Kim Cương tông dù sao cũng là một cái tông môn, dù thực lực tương đối nhỏ yếu, nhưng một khi bọn họ đã di chuyển, vẫn rất khó che giấu hành tung, đối với Thất Huyết Đồng mà nói, tất cả động tĩnh trong phạm vi thế lực đều không phải là cái bí mật gì.

Trong khoảng thời gian Hứa Thanh tới Thất Huyết Đồng, thân là một thành viên của Bộ Hung ti, hắn có quyền lật xem hồ sơ bên trong ti, biết rõ bên trong có một bộ phận rất lớn ghi chép về những biến hóa trong phạm vi của Thất Huyết Đồng.

Mặc dù trình độ kỹ càng chi tiết không bằng Tình Báo ti, nhưng khi Hứa Thanh dò xét, vẫn dễ dàng hơn so với việc đi tới Tình Báo ti.

Vì vậy rất nhanh sau khi hắn đi đến Bộ Hung ti, hắn liền đi thẳng đến chỗ hồ sơ.


Mà danh khí của hắn ở Bộ Hung ti nếu so với phía ngoài thì càng lớn hơn, tất cả những điều này ngoại trừ việc hắn bộc lộ tài năng trong lần hành động diệt trừ Dạ Cưu, thêm nữa là đến từ một số đầu lâu của tội phạm truy nã.

Cho nên khi thấy hắn đến, đệ tử chỗ trông coi hồ sơ rất là khách khí, mặc kệ Hứa Thanh một mình xem xét ở bên trong, thời gian không lâu, cuối cùng Hứa Thanh từ trong một chút tin tức lung tung không được Thất Huyết Đồng xem trọng, tìm được manh mối mong muốn.

- Tìm nơi nương tựa, Ly Đồ Giáo?
Hứa Thanh nhìn hồ sơ trước mắt, ánh mắt chậm rãi nheo lại, Ly Đồ Giáo là một đám người iên cuồng, thái độ của thế lực khác đối với Ly Đồ Giáo là vừa chán ghét lại vừa kiêng kị, cho nên nhiều khi cũng là tránh xa xa, không muốn tiếp xúc quá nhiều với thế lực kia.

- Lần di chuyển này hẳn không phải là bởi vì ta, mà là lúc trước Nhị điện hạ muốn bọn họ nhận lỗi quá nặng, thế cho nên Kim Cương tông sau khi trả giá, nguyên khí đại thương, càng tràn đầy hoảng sợ, cho nên không dám ở lại trong phạm vi thế lực của Thất Huyết Đồng nữa.

Hứa Thanh sờ sờ lên cằm, nhớ kỹ vị trí Kim Cương tông được đánh dấu bên trong hồ sơ, sau đó rời khỏi Bộ Hung ti.

Đi đến đầu đường khu bến cảng, Hứa Thanh trầm ngâm một phen, đi tới mấy nhà cửa hàng, lấy một số da hải tích và những vật lẫn lộn lấy được trên đảo Hải Tích ra bán đi, lại mua một chút vật cần thiết để ra ngoài, thậm chí còn mua thật nhiều độc thảo.

Cuối cùng hắn đứng bên ngoài một cửa hàng chuyên bán phù bảo, sau khi suy nghĩ một chút, đè xu0'ng đau lòng đối với linh thạch mà bước đi vào bên trong.

Một lát sau khi hắn đi ra, trên người của hắn đã nhiều hơn một kiện phù bảo có tác dụng đặc thù, kiện phù bảo có thể cải biến khí tức cùng bộ dáng một người, mặc dù không phải rất hoàn mỹ nhưng cũng đủ để cho Hứa Thanh sử dụng lần này.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện