Giống như xe tốc hành, trong đêm mưa phùn mờ mịt, lướt về phía trước!!
"Hàn Văn Hạo!! Anh muốn làm gì?" Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo mặt lạnh lái xe, đạp chân ga 180 km/h, lao thẳng về phía trước, bánh xe lướt qua bọt nước văng tung tóe, thậm chí lúc bánh xe lướt nhanh, nhẹ cách mặt đất, cô hoảng sợ run rẩy, nắm chặt tay vịn mui xe, xoay đầu nhìn hắn kêu to: "Anh bình tĩnh một chút cho em!! Cho tới bây giờ anh cũng không phải là người không bình tĩnh, hôm nay anh làm sao vậy? Chúng ta đã xảy ra chuyện, con gái làm thế nào? Hàn Văn Hạo ……."
Hàn Văn Hạo giống như không nghe thấy, tiếp tục đạp lút chân ga, khiến cho vô số quỷ thần phía sau lưng cũng phải tránh xa mình, hắn cắn chặt răng, lái xe lao thẳng ra phía trước!!
"Hàn Văn Hạo!!" Hạ Tuyết vừa nhìn con đường phía trước, càng lúc càng hẹp, từ đường cao tốc xuống cầu, rồi đến con đường nhỏ vắng vẻ trong rừng, mưa phùn bay tán loạn, cuối cùng chạy qua vườn cây, chạy như bay qua đỉnh núi!
"Anh muốn đi đâu? Em cho anh biết, mặc kệ anh làm chuyện gì, bây giờ em cũng không thể đi cùng với anh!!" Hạ Tuyết nhìn hắn, mặt lạnh nói.
Hàn Văn Hạo nghe những lời này, cảm giác lồng ngực vỡ tung ra một lần nữa, ánh mắt hắn đông cứng, cắn chặt răng, đạp chân ga 200 km/h nhanh chóng hướng đỉnh núi chạy như bay!
Hạ Tuyết bị hoảng sợ đến trừng to mắt, thở hốc vì kinh ngạc, cảm giác xe phóng nhanh được làm cho thân thể người ta trôi lững lơ, trong tai tiếng ô ô vang lên kinh khủng, nước mắt của cô lăn xuống, nắm chặt tay lái, gào lên: "Rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh đừng như vậy!! Anh không thể bình tĩnh sao? Tại sao trở nên như vậy!! Anh dừng xe cho em! Em cầu xin anh!!"
Ánh mắt Hàn Văn Hạo lạnh lẽo, nắm chặt tay lái, đạp hết chân ga, hướng đỉnh núi bay vọt đi.
"Hàn Văn Hạo...... Em cầu xin anh đấy……....anh bình tĩnh một chút cho em!!" Hạ Tuyết khóc kêu to, nước mắt lăn xuống.
"Không muốn nghe nói chuyện!! Đừng giải thích!! Biện pháp như thế hữu hiệu nhất!!" Hàn Văn Hạo nắm chặt tay lái, cho xe vòng quanh đường núi, càng không ngừng chạy xoay tròn, chạy xoay tròn, sau khi chạy rất nhiều vòng, sau đó trực tiếp hướng đỉnh núi cuối cùng, cuối con đường nhỏ chạy tới, con ngươi Hạ Tuyết muốn nổ tung, mặc dù trong đêm tối, cô cũng biết đó là đỉnh núi cao nhất, trái tim của cô “phịch” một tiếng, vỡ tan, bị sợ đến hồn bay phách tán, ôm đầu......"A…………”
Ánh mắt Hàn Văn Hạo nóng lên, nắm chặt tay lái, cắn răng, đạp thắng xe, chi ………… xe thắng gấp ở đường nhỏ bên vách núi, ngừng lại, chỉ còn lại ánh đèn đầu xe cùng không gian tịch mịch và mưa bay phất phới bên ngoài, trên đỉnh núi có rất nhiều rừng cây, còn có một vài loài hoa thật nhỏ ngày thu, chẳng qua tất cả bọn chúng cũng không có màu sắc, tĩnh lặng canh giữ ở nơi đó.
Hạ Tuyết ôm đầu, vẫn còn đang sợ hãi khóc rống lên, nước mắt lăn xuống, nhẹ giọng nức nở, lại không ngờ phát hiện thân thể mình ngừng đung đưa, cô cảm thấy mình còn sống, cô ngước đôi mắt đẫm lệ, bị dọa sợ ặt hoa biến sắc, nhìn phía trước xe, cư nhiên dừng ở bên đường núi cao nhất, dưới xe chính là vách đá vạn trượng, cô tức giận xoay đầu lại nhìn Hàn Văn Hạo!!
Hàn Văn Hạo cũng quay đầu nhìn Hạ Tuyết, lúc này vẻ mặt hắn cũng bình tĩnh nói: "Là chết đáng sợ hay đi cùng anh đáng sợ?"
"Đều đáng sợ!!" Hạ Tuyết tức giận đến cả người phát run, nước mắt lăn xuống, trừng mắt nhìn hắn nói: "Anh điên rồi!!"
Cô vừa nói xong, hai tay run rẩy muốn cởi bỏ dây nịt an toàn, rời khỏi người này!
Hàn Văn Hạo lại ôm chặt bả vai của cô, để cho cô ngã vào ghế, cắn răng, lạnh lùng cởi bỏ dây an toàn của mình, “soạt” một tiếng, giống như dã thú chồm lên, nhìn chòng chọc hai tròng mắt của cô nói: "Em tình nguyện chết cũng không muốn đi cùng với anh sao? Rốt cuộc anh làm gì để em chán ghét vậy? Bất kể em làm ra chuyện gì, anh vẫn tin rằng em yêu anh!!"
"Trong cuộc đời của em, cho tới bây giờ, cũng không xem trọng tình yêu!!" Hạ Tuyết nhìn hắn, nước mắt lăn xuống, tức giận nói: "Nếu em xem trọng tình yêu của mình, em đã không chùn bước mà thổ lộ với Bác sĩ Hàn!! Nhưng mà lúc đó, ngay cả bản thân mình cũng hèn mọn, huống chi là tình yêu của em? Lúc đó em đã muốn chết!!"
Hàn Văn Hạo nhìn chòng chọc hai tròng mắt của cô!
Hạ Tuyết không muốn nói Tần Thư Lôi lấy chết uy hiếp, Hàn Trung Trí lấy tình huống hai nhà ép buộc mình, cô chỉ tức giận nói: "Anh biết rõ, lúc này em đang đứng giữa ngã tư đường, cho dù em lựa chọn đường nào cũng không thể trở lại được, em muốn vì con gái cất giữ một điểm cuối cùng, tại sao anh không thể thành toàn cho em? Em muốn tất cả mọi người có thể sống tốt, tại sao anh không thể thành toàn cho em?"
Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết, lập tức hỏi: "Ai lấy tánh mạng uy hiếp em?"
"Anh …….." Hạ Tuyết tức giận nhìn hắn nói: "Lúc nảy anh lấy tánh mạng uy hiếp em!!"
Hàn Văn Hạo nhìn cô, lạnh lùng bá đạo hỏi: "Em nói mau!! Rốt cuộc em có muốn sống bên anh hay không!"
"Không muốn!!" Cho tới bây giờ Hạ Tuyết cũng không phải là một người cố chấp, có thể nói, về tính cách cô tuyệt đối là một người ôn hòa, nhưng không biết vì sao, chỉ cần đụng phải Hàn Văn Hạo lạnh lùng, cô liền cắn răng nghiến lợi, muốn dùng sinh mạng chọi đến anh chết em sống!
"Không muốn?" Tròng mắt Hàn Văn Hạo nóng lên, cúi đầu hôn lên môi cô!!
"Ưmh......" Lồng ngực Hạ Tuyết tỏa ra 1 luồng hơi nóng, cô cố sức kéo ống tay áo Hàn Văn Hạo, liều mạng tránh ra môi của hắn, cô thật không muốn vào lúc này, cùng hắn có mối quan hệ không rõ ràng!! Cô dùng hết hơi sức toàn thân, quay mặt sang chỗ khác, tay liều mạng đẩy hắn ra, thừa dịp khe hở, mở cửa xe, cố sức bước ra ngoài, Hàn Văn Hạo từ trong xe nhanh chóng bước ra, nắm chặt cánh tay trắng như tuyết của cô, kéo thân thể của cô ném vào chỗ ngồi phía sau!