Mạc Sở Sở tức đến đỏ mặt, trừng mắt nhìn cô gái lớn hơn cô ấy một tuổi: “Mạc Tinh Tinh, chị đừng có quá đáng, rõ ràng là em nhìn thấy trước.
”Mạc Tinh Tinh hừ lạnh: “Thì đã sao, đây mới là người hái trước.
”Mạc Sở Sở đỏ mắt, chỉ về phía trước: “Chị…”Phía sau Mạc Tinh Tinh truyền đến tiếng của chị hai cô gái: “Mạc Tinh Tinh, em lại bắt nạt Sở Sở.
”Mạc Tinh Tinh tức giận: “Em tự lấy bằng bản lĩnh, ai bắt nạt nó.
”Mạc Vân Vân trừng mắt, đi đến bên cạnh Mạc Sở Sở, lấy nấm trong giỏ mình đặt vào giỏ của Mạc Sở Sở, dịu dàng: “Sở Sở, kệ nó, chị có, cho em.
”Mạc Sở Sở lắc đầu: “Không cần đâu chị, em tự tìm là được.
”Mạc Vân Vân cười, dùng bàn tay sạch sờ đầu cô ấy: “Không sao, chị hái nhiều lắm.
”Mạc Tinh Tinh bị bỏ qua, mặt đen lại.
Tức giận, giậm chân, hừ lạnh quay người.
Mạc Sở Sở nhìn Mạc Tinh Tinh rời đi: “Chị hai, chị ba tức giận bỏ đi rồi.
”Mạc Vân Vân nhìn thoáng qua: “Kệ nó.
”Lần nào cũng vậy, nhìn mãi rồi quen.
Mắng cũng đã mắng, nói cũng đã nói, nhưng lần nào Mạc Tinh Tinh cũng bắt nạt Mạc Sở Sở.
Bọn họ là chị em, không hiểu Mạc Tinh Tinh bất mãn Mạc Sở Sở cái gì, lần nào cũng bắt nạt người ta.
Không biết Mạc Vân Tình trốn bên cạnh từ bao giờ, nhìn thấy tất cả mọi chuyện.
“Mạc Tinh Tinh là nữ phụ?”Hệ thống: “Không phải, nữ phụ là người khác.
”Mạc Vân Tình ồ một tiếng, không nói chuyện nữa.
Đợi đến khi những người đó đi hết, cô định đi ra, lại nghe thấy có người khác đang đến.
Mạc Vân Tình yên lặng, rút nửa chân vừa thò ra lại.
Một nam một nữ đi đến, đều là người Mạc Vân Tình chưa từng gặp, cô cũng không biết.
Người đàn ông bực bội: “Em tìm anh làm gì?”Cô gái oan ức, đỏ mắt: “Giờ anh thấy em đang quấy rầy anh sao?”Người đàn ông thu lại vẻ sốt sắng trên mặt: “Không phải anh thấy em phiền, chỉ là hiện giờ dưới chân núi có rất nhiều người đi đào rau dại, bị nhìn thấy không tốt.
”Cô gái không hiểu: “Sợ cái gì? Không phải hai chúng ta đang qua lại sao? Sao lại sợ người khác nhìn thấy?”Người đàn ông thấy cô gái hỏi thì trở nên bực mình hơn, trả lời qua loa: “Nói chung vẫn không tốt.
”Cô gái cúi đầu, chảy nước mắt: “Em chỉ muốn gặp anh.
”Người đàn ông thấy cô gái khóc, cảm thấy đau đầu: “Không phải bây giờ anh đang nói chuyện với em sao?”Mạc Vân Tình nhét một viên kẹo vào miệng, chuẩn bị tinh thần hóng chuyện.
Người đàn ông thấy cô gái không nói gì, vẫn đứng khóc, hai hàng lông mày nhíu lại, mở miệng dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc nữa, tí nữa lại bị người khác thấy thì không hay.
”Cô gái thút tha thút thít: “Hình như em có rồi.
”Người đàn ông sững người.
Mạc Vân Tình cũng ngây ngốc, cô hóng được chuyện lớn thì phải?Người đàn ông nhìn bụng của cô gái: “Em…”Mắt cô gái ngấn lệ nhìn người đó, nói ra hai chữ: “Kết hôn.
”Người đàn ông phiền não, nắm tóc, do dự rồi gật đầu: “Được.
”Lúc này cô gái mới nín khóc, mỉm cười.
Hai người còn nói chuyện một lúc, sau đó mới rời đi.
Mạc Vân Tình ngồi xổm đến mức tê hết cả chân.
Cô hỏi hệ thống: “Hai người vừa rồi là?”Hệ thống: “Thanh niên trí thức.
”Mạc Vân Tình chẹp miệng.
Sau đó lại nghe thấy hệ thống nói: “Ba đời nhà người đàn ông kia đều là con một.
”Mạc Vân Tình: “! ” Nói cách khác, bởi vì ba đời độc đinh nên người đàn ông kia mới đồng ý kết hôn.
Hôm nay, cô hóng được “dưa” to ghê.
Mạc Vân Tình vừa nghĩ, vừa chui khỏi bụi cỏ.
Cô còn chưa kịp đứng lên, suýt nữa vì chân tê mà ngã xuống.
May mà cô kịp giữ lại kịp, đặt mông ngồi xuống cỏ, chờ chân từ từ hồi phục.
Mạc Vân Tình không biết, cách cô hai bụi cỏ phía bên trái, nhóm người Hạ Lăng Hủ cũng ở