Vân phu nhân tay run rẩy, cuối cùng cũng đặt tay lên đỉnh đầu, nhẹ nhàng mà vuốt từng sợi tóc, nước mắt đã đọng đầy ở đôi mắt bà, chỉ chực chờ rơi xuống, “Tại sao lại như vậy? Tại sao lại thành ra thế này? Con ơi, rốt cuộc con đã làm chuyện gì? Tại sao chỉ trong một đêm đầu con đã bạc như vậy?”
Sau một lúc lâu, bà cầm lấy tay Vân Y Phỉ, nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn, trong lòng đau xót, nước mắt lập tức rơi xuống, liên tục lẩm bẩm, “Con à, con vốn đã có tuổi thọ ngắn hơn so với người khác, hiện giờ lại muốn giảm thêm tuổi thọ, đây không phải là muốn làm cho cái mạng già này tức chết sao?”
Vân Y Phỉ sinh ra trong một gia đình quốc sư, phụ thân hắn, ngoại tổ, thậm chí là tằng tổ phụ, đều chiếm vị trí quốc sư quan trọng trong triều đình, họ có trách nhiệm ở bên cạnh giúp đỡ hoàng đế, địa vị của họ có thể nói là trên cả vạn người.
Khi thiên hạ thái bình, họ giúp đỡ hoàng đế đưa ra chính sách và chiến lược để cai trị đất nước, khi thiên hạ đại loạn,họ sẽ xua đuổi những thế lực xấu xa xung quanh hoàng đế.
Quốc sư có thể nhìn rõ số mệnh cuộc đời của người khác, nhưng việc duy nhất không thể làm đó là nắm giữ số mệnh của chính mình, cũng chính là số mệnh đã định không thể thay đổi.
Có lẽ là bởi vì tiết lộ thiên cơ, tuổi thọ của quốc sư thường ngắn hơn người thường một chút, tất cả bọn họ đều giống nhau thường chết sớm.
Vân phu nhân vừa qua sanh thần lần thứ 30, lão quốc sư cũng chỉ đi được với bà đến đó, trước khi bước tới cổng phủ quốc sư, bà biết chắc chắn sẽ có một ngày như hôm nay, nên sớm đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Nhưng bà chỉ có một đứa con trai, tuổi còn trẻ mà lại tiến cung trở thành quốc sư, tuổi thọ vốn dĩ đã ngắn ngủi, hiện tại tóc đã bạc, tuổi thọ càng giảm đi, càng không biết còn bao nhiêu thời gian để sống? Thật là càng nghĩ càng đau lòng.
Nghĩ đến đây, nỗi buồn trong lòng bà dâng lên, bà che lại đôi mắt và bắt đầu khóc.
Vân phu nhân đang khóc đến nghẹn ngào, bên tai đột truyền đến giọng nói của người đang hôn mê trên giường, nghe thấy vậy bà liền ngẩn ra, lập tức ngừng khóc thút thít, tiến đến gần.
Đôi mắt Vân Y Phỉ nhắm chặt, lông mày hơi nhíu lại, đầu vô thức mà đong đưa trái phải, đôi môi trắng bệch nhẹ nhàng mở ra, tuy mơ hồ nhưng vẫn nghe được, “Uyển Uyển, Uyển Uyển.
”
Vân phu nhân cau mày, xoay người nhìn Lâm ma ma vừa bước vào cửa, thấp giọng hỏi nói, “Ngươi có biết Uyển Uyển là ai không? Nghe giống như tên một nữ nhân.
”
Lâm ma ma trầm ngâm suy nghĩ, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, tiến đến bên tai bà, thấp giọng thì thầm vài câu.
Trên mặt Vân lão phu nhân hiện lên vẻ kinh ngạc, “Là cô ta? Tại sao lại là cô ta? Phỉ nhi đã tiếp xúc với cô ta khi nào?”
Dứt lời, bà quay đầu lại nhìn về phía trên giường, mày càng thêm nhăn lại.
Trên trán Vân Y Phỉ lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt vốn đã trắng nõn của hắn lại càng tái nhợt, giống như đang một cơn ác mộng.
Trên