**1**.
Y đi theo cái người băng lãnh trước mặt.
Hắn im lặng.
Y cũng im lặng.
Cả hai cùng nhau đi trong mê cung rối rắm phức tạp.
Rẻ trái, rẻ phải, rồi đánh vòng.
Cả hai đi một hồi rất lâu, cũng đi một đoạn đường rất dài.
Đánh vòng, rẻ phải, rồi rẻ trái.
Vậy mà nãy giờ cả hai vẫn không có lấy một lời.
Như vậy thật sự không tốt.
Sư phụ dạy, giao tiếp là kỹ năng thiết yếu.
Y suy nghĩ kĩ càng, hít một hơi, hỏi một câu.
"Ngươi lạc rồi phải không?"
Người kia đột ngột dừng chân.
Quay lại.
Nhìn y.
Gật đầu.
**2**.
"Ta đi theo bản đồ này, những mãi vẫn không tìm được đường."
Người kia đều đều giọng nói
"Có thể cho ta xem thử được không?"
Người kia liền đưa bản đồ qua cho y.
Y nhìn một hồi.
"Ta cũng xem không hiểu."
"Đợi sư phụ ngươi tìm ngươi?"
Y gật đầu.
Người kia ngồi xuống.
Y ngồi xuống.
Cả hai lại tiếp tục không nói gì.
**3**.
Sau một hồi im lặng, y lại nói ra hai chữ.
"Ta đói."
Người kia nhìn y.
Không nói gì.
Sau đó từ trong ngực, lấy ra một túi vải.
Đưa cho y.
Y cầm lấy mở ra.
Là thịt khô.
Y lấy một miếng.
Xếp khăn lại.
Trả cho người kia.
Người kia nhận lấy.
Cất lại vào ngực.
**4**.
Sau một hồi im lặng lâu thật lâu, thịt khô truyền qua truyền lại vô số lần đến không còn gì.
Y lại nói: "Ta đói."
Người kia đứng dậy.
Tiến lại chỗ hồ nước gần đó.
Rút kiếm ra.
**5**.
Hắn thật sự là lo đến vỡ tim rồi!!
Cái con heo con của hắn, không biết chạy loạn đi đâu nữa!!!
Hắn chạy khắp nơi ra sức rống giọng kêu.
"Trẻ ngoan!!! Trẻ ngoan!!! Ngươi chết ở đâu rồi!!!!"
Hắn sợ hãi dao dác nhìn xung quanh.
Trẻ ngoan của hắn mới biến mất đây thôi mà.
Tại sao tìm nãy giờ lại không thấy???
Chẳng lẽ bị ai đó dẫn đi rồi??
Không lý nào? Ai lại tự nhiên dẫn heo con của hắn đi như vậy cơ chứ?
Heo con! Đồ đệ, rốt cuộc ngươi đang ở đâu!!
Ở nơi này không có bản đồ là không ra được.
Không ra được, Dâm Ma như y, chỉ có một kết cục là tan thành cát bụi.
Đến lúc đó hắn sẽ phải đi thu gom từng hạt cát một của y, đắp lại cơ thể cho y.
Rồi lại phải xuống Minh giới hỏi xem các mảnh hồn phách của y ở chỗ nào.
Công việc đó sẽ kéo dài hàng nghìn năm!!!
Hắn không muốn làm đâu!!
Hắn nuôi y lớn đã khổ lắm rồi!!!!
Bởi vậy nên heo con à!!
Trước khi ngươi tan thành cát!!
Ngươi làm ơn làm phước lòi cái mặt ngươi ra đây được không!!!
Vi sư xin ngươi đó!!!
Làm ơn làm phước đi mà!!!
"Sư phụ!"
"Trẻ ngoan?"
**6**.
Tìm được rồi.
May quá tìm được rồi.
Hắn tìm thấy đồ đệ của mình thì lập tức hớt ha hớt hải ba chân bốn cẳng chạy lại.
Sau đó giang rộng tay ra...
Đánh lên đầu y một cái!
**7**.
Này thì cho chạy bậy!
Sư phụ như hắn thì hớt hải đi tìm!
Còn đồ đệ như y thì thong thả ở đây ngồi ăn cá!
Đã vậy, vừa tìm được hắn, điều đầu tiên heo con mở miệng ra nói lại là...
"Sư phụ, người kia biết làm Long Thần Ngậm Ngọc, mùi vị không khác gì chỗ kia!"
Đồ ăn!
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ biết có ăn!
Đã vậy còn dám nhắc đến cái món Long Thần Ngậm Ngọc chết dẫm kia!!!
Là ai!!
Là tên nào dám...
Hắn ngẩng mặt lên nhìn.
Thì nhìn thấy một khuôn mặt than, lạnh ngắt không biểu cảm.
Ồ...
Hóa ra là...
Người quen.
**8**.
Trên toàn cõi thế gian này, hiện tại, có duy nhất ba vị Thượng Cổ Thiên Ma.
Người đầu tiên là Ma Tôn, chủ nhân Ma Thành.
Người thứ hai là sư phụ của heo con.
Người thứ ba...
...được mệnh danh là Băng Ma Kiếm.
Quá khứ lẫy lừng.
Từng giết ma, giết thần.
Tội nghiệt vô số.
Chiến công lẫy lừng.
Người đời biết đến hắn với cái tên...
Sương Hàn.
**9**.
"Đứng dậy!"
Hắn chăm chăm nhìn cái kẻ trước mặt.
Bảo đồ đệ mình đứng dậy.
Y đứng,