**Lời tác giả**: Các bạn đã cập nhật phiên bản mới nhất của Mangatoon chưa? Trong phiên bản mới này có tính năng tặng quà và vote.
Mỗi độc giả sẽ được 1 phiếu vote/tuần (nếu là Vip thì được 2). Bạn có thể dùng phiếu này để vote cho tác giả mà bạn thích (hoàn toàn miễn phí) và nếu được...thì vote cho mình nha...*long lanh, long lanh*
Ngoài ra còn có tính năng tặng quà bằng điểm hoặc xu. Xu thì phải đóng tiền rồi nhưng điểm thì bạn hoàn toàn free, có thể kiếm được bằng cách điểm danh mỗi ngày hoặc làm nhiệm vụ. (trong trang hồ sơ cá nhân, bên dưới avatar, ấn vào "Điểm của tôi")
Đồng thời, mình muốn gửi lời cảm ơn đến top 5 Quà tặng (tính đến thời điểm mình đăng chương truyện này):
**1. Boo2410** *nữ thần của lòng tui*
2. **Huyền Ngọc Châu Sa** *ngại ngùng ghê*
**3. Nấm**
**4. (*°□°**)
**5. Anh Queen**
Năm bạn này (thật ra là bốn) nếu có thể loại gì đặc biệt thích thì cứ comment, mình sẽ viết một quả oneshot riêng gửi tặng các bạn.
Ngoài ra thì gửi lời cảm ơn đến **Top 10**: Trần Ngọc, Rơi Lệ, Nguyễn Ngọc Huyền Trang, Nguyễn Ánh Dương và @Hủ Tồn Tại Ngàn Năm.
*Mình sẽ đăng lời cảm ơn vào chương mới nhất đăng trong tuần đó*.
______________________
**1**.
"Y Hoa..."
Sư thúc chậm rãi nói ra một cái tên.
Hai mắt nhìn ta cũng dần dần nhiễm hồng.
Ta hoảng quá, không biết phải làm gì...
....nên ta bỏ chạy.
Nhưng tay bị y giữ lại.
"Y Hoa! Là ngươi đúng không? Là ngươi đúng không?"
Sư thúc à, ngươi đang nói cái gì? Y Hoa là cái loài hoa quái đản nào vậy?
Ta là Tuyết Linh Hoa cơ mà.
Ta không có biết gì đâu!!
**2**.
Ta cố gắng thoát khỏi xác người, trở lại làm hoa của ta.
Nhưng khốn nạn thế nào, đêm qua không muốn thì cũng tự nhiên biến về làm hoa. Đêm nay rất muốn, nhưng làm cách nào cũng không thể trở về.
Rốt cuộc miếng bạch ngọc đó muốn chơi ta hay gì??!!
**3**.
Sư thúc không hổ là người luyện kiếm, y vừa mới kéo nhẹ, ta liền ngã vào lòng y.
Ta cố vùng vẫy thoát ra, nhưng y cứ giữ chặt, ta làm thế nào cũng không thoát ra được.
Ta sợ quá, nước mắt cứ vô thức chảy ra hai hàng.
"Xin lỗi...thật sự xin lỗi mà...'
Ta sẽ không lén lút sờ bụng ngươi như vậy nữa. Sư thúc, người tha cho ta lần này đi.
Không hiểu sao ánh mắt sư thúc lại thoáng qua vẻ sững sờ.
Y chạm vào má ta, vuốt ve trân trọng.
"Đúng...là ngươi rồi.."
Khóe mắt y rơi xuống một giọt lệ thật ấm.
Ta sợ rồi.
Ta thật sự quá mức sợ hãi rồi!!!
**4**.
"Sư thúc...à không...ý ta là vị đại ca này...ta chỉ là sờ bụng ngươi chút xíu thôi mà, cũng chưa có ủy khuất tấm thân ngọc ngà này của ngươi...ngươi đừng khóc có được không?"
Ánh mắt sư thúc tự nhiên nhìn ta sững sờ.
"Y Hoa..ngươi không nhớ gì sao?"
Ta nức nở nói: "Thì ta nhớ ta vừa rồi sờ bụng ngươi đó. Ngươi làm ơn thả ta đi! Cùng lắm nếu ngươi muốn bắt đền thì ta cởi áo cho ngươi sờ lại."
Văn Thụ: "..."
**5**.
Y buông ta ra, còn rót trà cho ta uống.
Nhưng mà ta là Tuyết Linh Hoa, ta đâu có uống trà, ta chỉ hấp thụ tinh túy của băng tuyết cùng linh khí đất trời để sống thôi.
Thế là y liền ra ngoài, vóc một chén tuyết sạch, đưa cho ta.
Ôn...nhu...quá ~
**6**.
Sau khi nhìn ta ăn sạch hết tuyết trong chén, sư thúc liền điềm đạm nói:
"Thì ra là vậy..."
Ta ngu ngơ hỏi: "Thì ra cái gì."
Y vén tóc cho ta, lại lấy khăn lau nước tuyết con vương bên