Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 358: Chữa bệnh (1)


trước sau

Editor: Sam Sam - DĐ LQĐ

“Tình huống thế nào?”

Tiểu lão đầu giật mình, vẻ mặt ngưng trọng chưa bao giờ thấy.

“Thần y, đại nhân nhà ta chờ ngài ở trong viện, thỉnh thần y đi theo ta.”

Nam tử mở cửa ra, đôi mắt nhỏ nhìn thiếu nữ tuyệt mỹ bên cạnh lão đầu, cau mày hỏi: “Đúng rồi, vị cô nương này là……”

“Đồ nhi của ta.”

Lão đầu lạnh nhạt nói.

“Thì ra là đồ đệ của thần y.” Nam nhân nhẹ nhàng thở ra, dù sao việc này rất trọng đại, không thể để người khác biết, nếu nàng ta là là đồ đệ của lão đầu thì không thể nói gì rồi.

Vân Lạc Phong nhìn lão đầu, mau chóng thu hồi ánh mắt, đi theo sau nam tử kia về phía đại sảnh……

Tòa nhà này được xây dựng từ lâu rồi, khá cũ nát, trên mặt đất cỏ dại mọc thành cụm, giống như lâu rồi không người ở.

Nhưng cho dù tòa nhà này cũ nát như thế nào cũng không che dấu được một nam tử đẹp đẽ quý giá trong đại sảnh kia.

Thực lực của nam tử này rất mạnh, chỉ ở xa mà cũng có thể cảm nhận được khí thế nghiêm nghị không che dấu người trên hắn, hắn giống như đế vương cao cao tại thượng, khí phách hoàn toàn tự nhiên mà có.

“Thần y.”

Sau khi nam tử trông thấy lão giả xuất hiện ở cửa, gương mặt anh tuấn khí phách hiện lên nụ cười, chỉ là, nụ cười của hắn mang theo thương cảm, trên mặt tràn đầy bất đắc dĩ.

“Ta đợi ngài thật lâu, không biết hiện giờ ngài có thể đi xem tình huống nữ nhi của ta hay không?”

Lão đầu trịnh trọng gật gật đầu: “Được, đưa ta đi xem.”

“Thần y, mời.”

Nam nhân trung niên làm động tác mời, rồi sau đó liền đi tới trước vải mành, giơ tay xốc vải mành che chắn hậu đường*.

*phòng sau

Trong hậu đường, ở trên một chiếc giường gỗ là tiểu cô nương với sắc mặt tái nhợt.

Tiểu cô nương này khoảng mười ba tuổi, phấn điêu ngọc trác, rất đáng yêu, nàng khẽ nhắm hai mắt, lông mi thật dài giống như quạt hương bồ*, hơi hơi run rẩy, gương mặt trắng đến mức gần như trong suốt, lại vô cùng mịn màng.

*quạt làm bằng cây hương bồ.

“Tiểu Bạch bệnh càng ngày càng nặng, ta sợ nó không
khỏi, lúc này mới ngàn dặm xa xôi tìm tới ngài, thần y, ngài cũng biết thân phận Tiểu Bạch có chút đặc biệt, cho nên, nó không thể chết được.”

Ánh mắt nam tử vẫn luôn nhìn thiếu nữ trên giường, không rời khỏi giây phút nào, trong mắt hắn chứa đầy lo lắng, còn có tha thiết chờ đợi ái nữ.

“Chủ nhân! Máu trong cơ thể nữ hài này có chút đặc biệt!”

Lúc Vân Lạc Phong quan sát thiếu nữ thì trong đầu nàng truyền đến giọng nói kinh ngạc của Tiểu Mạch.

“Đặc biệt?” Vân Lạc Phong hơi nhướng mày, hỏi, “Nàng đặc biệt ở chỗ nào?”

Tiểu Mạch gắt gao cắn môi đỏ: “Ta đã rời khỏi đại lục này lâu lắm rồi, rất nhiều chuyện đều không rõ ràng lắm, tri thức trong đầu cũng không rộng lớn như trước kia, ta chỉ biết là, nếu chủ nhân cứu nàng, về sau sẽ có tác dụng rất lớn đối với người.”

Vân Lạc Phong im lặng, nàng rất tín nhiệm Tiểu Mạch, nếu Tiểu Mạch nói như thế, cũng liền chứng minh tiểu nữ hài này thật sự có chỗ đặc biệt!

Chỉ là, nàng cũng không nóng lòng hành động, ngược lại chuyển ánh mắt về phía lão đầu……

Lão đầu nhíu nhíu mày, gương mặt già nua hiện vẻ ngưng trọng: “Tình huống có chút không tốt lắm, trước mắt ta muốn chẩn bệnh một chút, chỉ là ta không thể bảo đảm nhất định có thể chữa khỏi.”

Nghe được lời này, đột nhiên trái tim nam tử căng thẳng, trên trán không tự chủ mà toát ra một lớp mồ hôi.

Thần y chữa bệnh chưa bao giờ thất bại, nhưng hôm nay, ngài ấy lại nói bản thân cũng không nhất định có thể chữa khỏi cho Tiểu Bạch.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện