"Con rắn kia thật độc, Lão Tài vừa bị cắn liền không đứng lên nổi."
"Còn có sừng, e sợ là muốn hóa giao long!"
"Quá dọa người rồi, thoáng cái liền nhảy xuống, chúng ta cũng không thấy rõ ràng nó đã cắn Lão Tài rồi."
"May mắn tôi đứng dựa bên ngoài, a di đà Phật, trước quỷ môn quan dạo qua một vòng."
"Ai ngờ được nó lại đột nhiên nhảy xuống từ trên xà nhà, cách đến mấy mét."
"Nơi này trước kia là đạo quán, sẽ không phải là trước kia từng trấn áp thứ gì thoát ra rồi chứ, con rắn kia cũng chưa từng thấy qua, cho tới bây giờ chưa từng nghe nói rắn mọc sừng."
"Thấy không giống Bạch nương tử."
...
Lộ Vô Quy nghe thấy trong sân nghị luận sôi nổi như vỡ tổ, những người này nguyên một đám vừa hưng phấn vừa sợ hãi, còn không ngừng nói. Chị Hiểu Sanh đứng ở bên cạnh nàng cúi đầu lướt điện thoại rồi đưa đến trước mặt nàng, nói: "Nhị Nha, em xem thử ảnh những con rắn cạp nong này có giống với con em nhìn thấy kia không?"
Lộ Vô Quy tập trung nhìn vào, chỉ thấy trên điện thoại di động biểu hiện bức hình có hoa văn vàng đen, trên mắt mỗi bên có một cái sừng, nàng nói: "Giống sừng, có điều bạch xà kia sừng mọc trên đỉnh đầu, không mọc ở trên mắt, màu sắc cũng vậy không giống."
Trang Hiểu Sanh hỏi: "Xác định là loại sừng này?"
Lộ Vô Quy lại chăm chú nhìn nhìn, nói: "Xác định."
Ngoài phòng có người nghe thấy hai nàng đối thoại, lại căng cuống họng hỏi: "Hiểu Sanh biết là rắn gì?"
Lộ Vô Quy cũng tò mò mà nhìn về phía Trang Hiểu Sanh.
Trang Hiểu Sanh đưa hình ảnh trên di động cho những người đã từng gặp rắn nhìn, nói: "Mọi người xem xem có phải rắn như vậy không?"
Người xem qua tranh ảnh đều bày tỏ giống sừng, màu sắc không đúng, vị trí sừng mọc cũng không đúng, có người nói khoảng cách nhìn rất xa không chính xác.
Có đại thẩm liên tiếp hỏi: "Hiểu Sanh, đây là loại rắn gì?"
Trang Hiểu Sanh làm cái động tác im lặng với đại thẩm kia, khẩn trương gọi một cú điện thoại, rất nhanh, điện thoại bên kia đã kết nối, chị nói ra: "Mẹ, mẹ hãy nghe con nói, hiện tại lập tức thuê xe đưa người đi bệnh viện tỉnh, đúng, bệnh viện tỉnh, bệnh viện nhân dân trong tỉnh. Liên hệ 120 con sợ không kịp, mẹ thuê xe mau chóng đưa qua. Phải lên bệnh viện trấn một chuyến, làm cấp cứu rồi đi ngay, con đoán chừng trên thị trấn không có huyết thanh kháng độc rắn cạp nong..." "Lão Tài ơi—" chị nói còn chưa dứt lời, chợt nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến một tiếng kêu gào tê tâm liệt phế, chị thoáng sửng sốt, nghe thấy bên kia truyền đến tiếng kêu khóc, lặng yên cúp điện thoại.
Lộ Vô Quy trừng to mắt nhìn Trang Hiểu Sanh im lặng, hỏi: "Lão Tài chết rồi sao?"
Nghe thấy người chết, đám đàn bà nói không ngừng trong sân đều cực kỳ sợ hãi, e sợ con rắn kia lại chui ra cắn bọn họ, ai nấy mặt đầy kinh hoàng chạy mất.
Không bao lâu sau, người trong sân đi gần hết. Người làm mâm cỗ đến hỏi Trang Hiểu Sanh cơm nước buổi tối còn muốn làm không?
Trang Hiểu Sanh nói: "Chuẩn bị hai bàn đi, thiếu củi lửa đi lấy nhà tôi." Chị suy nghĩ một chút, lại gọi điện thoại cho ba, nói khái quát sự tình, sau đó còn nói: "Có thể phòng bị rắn một hồi, ba, ba xem để ai đi mua một ít hùng hoàng trở về, cửa hàng thuốc Đông y trên thị trấn có lẽ có bán đấy." Chị lại nói với Lộ Vô Quy: "Em đợi ngay tại linh đường, ngoại trừ nhà vệ sinh, chỗ nào cũng không cho đi."
Lộ Vô Quy biết đã xảy ra chuyện, lúc này không thể lại khiến Chị Hiểu Sanh vì nàng nhọc lòng chú ý, gật đầu đáp một tiếng: "Dạ", ngoan ngoãn về linh đường, nàng vừa đến linh đường cũng cảm giác được trên xà nhà linh đường có động tĩnh, ngẩng đầu nhìn lên, thình lình phát hiện con rắn kia đang vịn trên xà nhà linh đường, sau đó bỗng nhiên rớt xuống, vừa vặn rơi vào trong quan tài ông nàng. Lộ Vô Quy nhìn lướt chung quanh một vòng, liếc thấy đao bổ củi bày ở cửa, nàng cầm lấy đao bổ củi chậm rãi đi đến quan tài ông nàng, nàng suy nghĩ, đao bổ củi có thể chém nhưng mà quá ngắn, chống lại rắn không an toàn, lại xoay người nhìn xung quanh, vừa hay nhìn thấy chỗ căn phòng cho ông nàng trát linh tại một góc sân nhỏ có gậy trúc, nàng chạy tới cầm lấy gậy trúc liền chạy vào trong nhà, chuẩn bị dùng gậy trúc đem đại bạch xà khều ra.
Nàng cầm lấy gậy trúc vừa chạy về cửa linh đường liền thấy được con rắn kia thò ra cái đầu trượt ra từ trong quan tài, đang hướng về trên mặt đất bò đi.
Trang Hiểu Sanh kêu lên: "Nhị Nha, em làm gì vậy? Lại phá loạn cái gì?"
Lộ Vô Quy nói ra: "Đại bạch xà chạy vào trong quan tài ông."
Trong sân còn lại không mấy người, chỉ có hai người làm linh phòng và bếp trưởng làm việc tại nhà bếp nghe nói như thế đều xúm lại đây, đúng lúc nhìn thấy đại bạch xà chui ra từ trong quan tài Hứa Đạo Công còn không có nắp che, sợ đến mức kêu to một tiếng "Má ơi", mỗi người vội vội vàng vàng thu thập đồ đạc của bản thân, trông như là muốn chạy trốn.
Trang Hiểu Sanh tức giận thật muốn cho Nhị Nha một cái tát, sau đó đột nhiên nhìn thấy Nhị Nha giơ lên cánh tay dùng sức ném đao bổ củi trong tay tới trong phòng, đồng thời, truyền ra một tiếng na ná thanh âm giòn giã, chị quay đầu nhìn lại, thình lình trông thấy đao bổ củi kia nghiêng nghiêng đính vào tảng đá xanh trên mặt đất, mũi đao đang cắm vào trên người đại bạch xà, đại bạch xà điên cuồng mà giãy dụa nửa thân trên cùng nửa thân dưới, còn hung ác dựng thẳng đầu lên đối diện cửa trực tiếp nhả ra lưỡi rắn. Trang Hiểu Sanh vừa rồi từ trên Baidu cũng đã nhìn thấy rắn cạp nong có thể phun tung tóe nọc độc trong không trung, khẩn trương lôi kéo Nhị Nha đang cầm lên gậy trúc còn muốn tiến lên bồi cho con rắn thêm mấy nhát dao đi ra ngoài.
Rắn cạp nong có kịch độc, còn không phải chủng loại thông thường, có thể lập tức tìm được huyết thanh hữu hiệu hay không cũng khó nói, huống chi vừa nhìn rắn này chính là biến chủng xà bị chứng bạch tạng, hiện tại huyết thanh trên thị trường có hữu hiệu hay không cũng khó nói.
Trang Hiểu Sanh gần như là lôi lôi kéo kéo Lộ Vô Quy đến trong sân rời xa linh đường, chị hét lớn: "Em làm cái gì vậy! Không biết con rắn kia có kịch độc sao!"
Lộ Vô Quy bị Trang Hiểu Sanh rống làm sợ giật nảy một cái, nàng đã lớn như vậy, còn chưa từng thấy Chị Hiểu Sanh hung dữ với mình như vậy. Nàng sững sờ giải thích: "Em...em dưới tình thế cấp bách thuận tay phi nó một đao."
Trang Hiểu Sanh tức giận mắng: "Em cho rằng em là Tiểu Lý phi đao à!"
Trong lòng Lộ Vô Quy ấm ức không ngừng: Mới vừa rồi nàng là nhìn thấy con rắn kia muốn nhào đầu về phía trước cắn nàng, trong lòng thực sợ hãi, dao bầu trong tay liền phi ra ngoài rồi.
Trang Hiểu Sanh nói với Lộ Vô Quy: "Đứng ở nơi này, không cho phép nhúc nhích."
Lộ Vô Quy bị Trang Hiểu Sanh nghiêm khắc hù dọa, một cử động cũng không dám, chỉ có thể xa xa mà nhìn phương hướng linh đường, lại thỉnh thoảng nhìn những người kia giống như muốn chạy trốn tai họa vội vàng thu kiếm đồ vật quan trọng liền chạy. Đầu bếp mời đến nấu cơm ngay cả nồi bát muôi bồn và cái bàn cũng không có thu liền chạy, bên trong lò còn hầm rau luộc canh đây. Lộ Vô Quy thầm nghĩ: "Kéo tới một xe lớn chật kín đồ đạc mấy người còn có thể nói đầy đủ mới tốt? Trở về còn phải