Mà nàng vừa mở bừng mắt ra, liền thấy Thẩm Định Sơn ngồi dựa ở chỗ kia, dựa lưng vào tường, vẻ mặt tràn đầy mỏi mệt.
Ngay cả râu cũng là hồi lâu chưa cạo, hốc mắt cũng là trũng xuống, càng là tích trữ vô số tro bụi, ngay cả mí mắt cũng là khó nâng lên, tràn đầy mỏi mệt.
Nàng vươn tay nhỏ, đặt ở trên tay của Thẩm Định Sơn.
Tay cha vẫn ấm như vậy.
Cha còn có thể bảo hộ A Ngưng thật lâu.
Mà cả đời này, nàng nhất định sẽ bảo vệ tốt cha của mình.
“A Ngưng!”
Thẩm Định Sơn bỗng nhiên ngồi dậy, cúi đầu nhìn, liền thấy nữ nhi đã tỉnh, còn đối với hắn cuời.
Khuôn mặt nhỏ không chút huyết sắc kia, giống như lần đầu tiên hắn tìm được nàng vậy.
Tiểu A Ngưng của hắn........
Không có việc gì.
“A Ngưng, A Ngưng……”
Hắn cẩn thận nâng tay mình lên, đặt ở trên mặt nho nhỏ của nữ nhi.
“A Ngưng, gọi cha, mau gọi cha.”
“Cha……” Thẩm Thanh Từ ngoan ngoãn kêu cha.
Mà lúc này mắt hổ của Thẩm Định Sơn lúc này cũng là rưng rưng.
Đại tướng quân oai phong một cõi, lại ở trước mắt nữ nhi của mình khóc giống như một cái hài tử.
Hắn trộm lau sạch nước mắt của chính mình, lại là cẩn thận hỏi nữ nhi.
"A Ngưng có hay không thấy đau ở nơi nào, có nơi nào không thoải mái?"
Thẩm Thanh Từ lắc đầu,
“Cha, A Ngưng không có nơi nào không thoải mái, A Ngưng thực tốt.”
Thẩn Định Sơn lại là cẩn thận vuốt đầu nhỏ của nữ nhi.
Thấy ánh mắt sạch sẽ của nữ nhi, trên mặt cũng là nét tươi cười thảo hỉ, nói chuyện cũng coi như là lưu loát.
Nhìn vậy hắn liền biết nàng thật sự không có việc gì rồi.
Mà lúc này đây, cũng đem hắn doạ tới rồi.
Hắn sợ tiểu A Ngưng của hắn sẽ rời đi hắn, liền sẽ không cần cái người cha là hắn nữa.
“Cha, A Ngưng đã đói bụng.”
Thẩm Thanh Từ la hét kêu đói bụng, nàng không muốn làm Thẩm Định Sơn tiếp tục cảm thấy khổ sở nữa.
Vì đây là lần đầu tiên, cho nên nàng không biết.
Về sau nhất định nàng sẽ tìm một cái địa phương không có ai, nàng có thể chịu đựng qua lần đầu tiên, chắc chắn cũng sẽ có thể chịu đựng qua lần thứ hai.
Mà nàng cảm giác, khả năng loại đau đớn như vậy về sau nàng sẽ còn phải thừa nhận rất nhiều.
Sửa mệnh, vốn chính là nghịch thiên mà đi.
Nếu thật đến như thế, như vậy thiên phạt như hôm nay, nàng chịu.
Nàng vì cha chịu, nàng vì đại ca chịu, nàng cũng vì đại tỷ chịu……
“Đã đói bụng a?” Thẩm Định Sơn hô một tiếng rồi đứng lên.
Đúng rồi, đã đói bụng phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ.
Hắn bối rối tự hỏi.
Sau đó hắn liền hướng về phía bên ngoài hô lên.
“Người tới, mau tới đây."
Hà ma ma vội vàng chạy tiến vào, còn tưởng rằng Thẩm Thanh Từ là làm sao vậy.
Kết quả vừa vào liền nhìn thấy tiểu nha đầu nằm ở đó đang theo thói quen gặm tay nhỏ của chính mình tự chơi.
Thấy vậy tâm tình luôn thấp thỏm lo âu của bà cũng là chậm rãi hạ xuống.
Nhìn dáng vẻ này, xem ra là người đã không có việc gì, đã có thể tự mình chơi a.
Vậy tướng quân vừa rồi rống cái gì a.
Đem bà doạ đến khϊếp sợ một phen, làm bà cho rằng Thẩm Thanh Từ tình trạng không tốt.
“Hà ma ma, A Ngưng nhà ta đói bụng phải làm sao bây giờ?"
Thẩm Định Sơn khẩn trương hỏi, từ lúc hắn mới làm cha đến bây giờ còn chưa có lúc nào cảm thấy khẩn trương như lúc này.
“Đói bụng?” Hà ma ma cùng những người khác đều là liếc mắt nhìn nhau một cái.
Này kêu đói bụng có gì sai sao? Đói bụng là có tội sao? Như thế nào mà tướng quân lại có bộ dáng như gặp thâm cừu đại hận thế?
“Mau đi lấy đồ vật đi, tỷ nhi đói bụng,” Hà ma ma vội là lau một chút mồ hôi lạnh trên trán của chính mình, vội vàng kêu người đã đem đồ ăn sớm đã chuẩn bị tốt mang tiến vào.
Trong khoảng thời gian Thẩm Thanh Từ hôn mê, trong phòng bếp đều luôn chuẩn bị cơm cho nàng, vẫn luôn hâm nóng ở trong nồi đâu.
Nàng từ nhỏ đã bắt đầu uống canh, cũng là một chén lại một chén thuốc bổ đem nàng dưỡng lớn đến như vậy, thật sự cũng không dễ dàng gì?
Trước kia khi tìm trở về, người gầy giống như một con khỉ nhỏ vậy.
Bây giờ người tỉnh rồi, liền lấy một chén canh đến đút nàng ăn no.
Chờ đến khi nàng no bụng rồi, lại là nói chuyện khác.
Một lần trước bị thương xong chính là ăn như vậy, về sau cũng đều là dựa vào một chén canh này dưỡng nàng đến trắng trẻo mập mạp.
Hà ma ma vừa mới bưng chén canh qua.
Bất quá lại bị Thẩm Định Sơn nhanh chóng đoạt lấy.
Hà ma ma thấy vậy trong lòng đều là lo lắng.
Cái đại quê mùa như Thẩm Định Sơn rốt cuộc có thể đút cho hài tử được hay không.
Một hồi sau nhìn thấy cảnh trước mắt, bà có xúc động muốn chết đi cho xong.
Chỉ thấy Đại tướng quân một muỗng lại một muỗng đút liên tục, làm cho miệng của tỷ nhi cũng muốn phồng to lên.
Hắn cũng không hỏi xem tỷ nhi có muốn hay không, trực tiếp