#1 của tag haihuoc và 1k lượt đọc. Yeah yeah ????????????????
Tính làm 2 chương mà chương này 5k từ nên lại thôi⊙﹏⊙
♡ ♡ ♡ ♡ ♡ ♡ ♡
Tạ Khuynh sau khi trải qua một trận thiên nhân giao chiến, bất đắc dĩ đành phải lựa chọn đối mặt hiện thực.
Hoàng đế quá chó.
Trước cố ý thổi lửa giận của Tạ Khuynh lên, qua một đêm sau hắn mới lấy tấu chương ra, giống như Tạ Khuynh cố tình gây sự, còn hắn khoan dung độ lượng.
Hắn 'khoan dung' như thế, thì Tạ Khuynh tối hôm qua phát giận liền rất xấu hổ lúng túng.
Mà những kịch bản này Tạ Khuynh đều nhìn thấu, vì cái gì còn muốn đi xin lỗi, vậy chẳng phải là như ý hắn sao?
Nên mới nói, có thể đây chính là chỗ cao cấp trong kịch bản của hoàng đế.
Hắn biết Tạ Viễn Thần hồi kinh, Tạ Nhiễm làm nữ nhi khẳng định sẽ muốn gặp một lần, mà có được gặp hay không là do Cao Tấn quyết định. Vừa vào cửa cung sâu như biển, từ đây hậu phi về nhà khó. Về được hay không, tất cả đều chỉ là một ý niệm của vị hoàng đế này.
Cao Tấn cũng coi như chó ngáp phải ruồi.
Phải biết, nếu như là Tạ Nhiễm hàng thật, nàng sẽ không thèm cố ý xuất cung gặp Tạ Viễn Thần đâu.
Tạ Nhiễm sinh ở kinh thành, thiên kiều vạn quý lớn lên, Tạ Viễn Thần một năm cũng chưa chắc có thể trở về một lần, Tạ Nhiễm đối với hắn tình cảm chưa hẳn thâm hậu.
Ngược lại là Tạ Khuynh, ở trong tay Tạ Viễn Thần lớn lên, khi còn bé chịu đòn roi cô cùng tàn nhẫn, chịu mắng nhiều vô số kể, nhưng như cũ vẫn thân cận Tạ Viễn Thần nhất.
Các loại đánh chửi mài giũa đều là Tạ Viễn Thần buộc nàng kiên cường. Nếu muốn bình an lớn lên ở loại hoàn cảnh gian khổ như biên quan, chỉ biết khóc tìm cha là không thể được.
Có khổ tự nhiên cũng có ngọt.
Lúc Tạ Khuynh phát sốt sinh bệnh, Tạ Viễn Thần dù bận rộn cũng sẽ ngày đêm trông coi nàng; trong quân doanh điều kiện gian khổ, mùa đông khắc nghiệt, quân lương điều vận trễ, các tướng sĩ chỉ có cháo loãng no bụng, nhưng Tạ Viễn Thần kiểu gì cũng sẽ dành thời gian đi săn một vài con mồi trở về, để hỏa đầu binh* làm thành thịt khô, kêu Tạ Khuynh cất giấu từ từ ăn, da lông con mồi thì cho nàng trải trên giường nhỏ, tuyết rơi lớn gió thổi to gì cũng không sợ.
(Hỏa đầu binh: quân lính phụ trách nhóm lửa nấu cơm)
Hai cha con ghét bỏ lẫn nhau, nhưng ai cũng không thể xa rời đối phương.
Tạ Nhiễm đào hôn, đích phu nhân nghĩ ra biện pháp để Tạ Khuynh vào cung thay thế, Tạ Viễn Thần ngay từ đầu liền cự tuyệt.
Là Tạ Khuynh nghe nói nếu như sự tình Tạ Nhiễm đào hôn bị Hoàng đế biết được, Tạ gia chịu chính là tội khi quân, Tạ Viễn Thần làm gia chủ đứng mũi chịu sào không thể thoát tội.
Thay vì nói Tạ Khuynh vì Tạ gia vào cung, không bằng nói là vì Tạ Viễn Thần.
Vì lẽ đó, Tạ Nhiễm chưa hẳn muốn gặp Tạ Viễn Thần, nhưng Tạ Khuynh thì nhất định muốn gặp.
Mà nàng muốn gặp Tạ Viễn Thần liền muốn xuất cung, muốn xuất cung liền nhất định phải được sự cho phép của Cao Tấn.
Móa!
**
Tạ Khuynh rất nhanh đã điều chỉnh tốt tâm tình.
Nếu muốn xin lỗi, vậy phải có bộ dáng của xin lỗi.
Tay không tới cửa khẳng định không được.
Đưa canh? Hiệu quả không tốt!
Đưa ấm áp? Cẩu hoàng đế không có thèm!
Đưa pháo. . . Vừa làm trưa hôm qua, không quá muốn.
Vậy đưa cái gì đây?
Muốn đưa đồ vật thể hiện sự khéo tay của nàng, còn thể hiện yêu mến của nàng với cầu hoàng đế.
Suy nghĩ một vòng, Tạ Khuynh đem mục tiêu nhắm ngay tiểu thiên sứ Thọ Bỉ biết làm đồ thủ công.
Tạ Khuynh bên người có bốn cái cung tỳ —— Phúc Như Đông Hải Thọ Bỉ Nam Sơn, đều là môn sinh đắc ý của Khương ma ma, mỗi người đều biết chút võ công và tuyệt kỹ.
Phúc Như sẽ chải đầu trang điểm, Đông Hải sẽ đánh giá hội họa, Thọ Bỉ sẽ thêu hoa cắt áo, Nam Sơn sẽ thi từ ca phú.
Tóm lại chính là bù đắp những phong mạo nữ nhi mà Tạ Khuynh thiếu thốn, để nàng càng giống một quý nữ kinh thành.
Tạ Khuynh từ trong chế phẩm thủ công của Thọ Bỉ chọn một cái hầu bao chưa thu nhỏ miệng, trên hầu bao thêu một gốc thương tùng. Dù hầu bao chỉ bằng bàn tay, nhưng cây thương tùng màu xanh biết dạt dào vẫn rậm rạp cành lá, mỗi một nhánh một lá đều rõ ràng, thêu công gần như hoàn mỹ.
Chọn cái này!
Tạ Khuynh cầm hầu bao, lại trông thấy một bộ vỏ đao, cầm trong tay ước lượng một phen, nói với Thọ Bỉ:
"Trước tiên cho ta bộ này đi. Ngươi lại ấn theo kiểu dáng này thêu mười tám cái bản sao, ta cần dùng."
Công việc thường ngày của Thọ Bỉ chính là như này, nghe vậy đáp ngay:
"Vâng, nương nương."
**
Cao Tấn ở Quân Cơ xử thảo luận chính sự xong thì về Minh Trạch cung, còn chưa vào điện, từ xa đã nhìn thấy Tạ Khuynh nâng cằm, trực tiếp ngồi trên bậc thang bên ngoài Minh Trạch cung.
Khóe môi câu lên một đường cong, thấy Tạ Khuynh quay đầu lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Cao Tấn không chớp mắt đi qua bậc thang, coi như không nhìn thấy Tạ Khuynh.
[ cẩu hoàng đế bị mù hả! ]
[ coi ta là không khí hay sao? ]
Tạ Khuynh trong lòng thầm mắng một trận, mắng xong tự mình thoải mái là sướng rồi, sau đó vẫn phải đắp lên khuôn mặt tươi cười:
"Bệ hạ ~ "
Tạ Khuynh lấy mười hai phần thùy mỵ Khương ma ma dạy nàng ra hô một tiếng như thế, làm lông mày Cao Tấn nhăn thành một cục.
Hắn dừng bước lại, ghét bỏ nhìn Tạ Khuynh, chỉ thấy nàng dáng người lượn lờ, nét mặt vui cười như hoa đi về phía mình.
"Bệ hạ, thần thiếp chờ thật lâu, sao giờ ngài mới về a?" Tạ Khuynh dùng thanh âm chính mình còn thấy buồn nôn nói.
Nói xong còn dùng ngón tay nhỏ câu lên ống tay áo Cao Tấn, tư thái tiểu nữ nhi mềm mại chọc người đau lòng.
Nhưng mà chỉ có Cao Tấn mới nghe được suy nghĩ của Tạ Khuynh giờ phút này:
[ vì cái gì nam nhân đều thích loại giọng này. ]
[ là có cảm giác đặc thù gì sao? ]
[ không cảm thấy rất giả dối rất nhão dính sao? ]
Cao Tấn hừ lạnh, đúng là cảm thấy rất giả rất nhão dính, vì lẽ đó hắn đưa tay đặt lên mu bàn tay Tạ Khuynh, lúc Tạ Khuynh coi là Cao Tấn muốn dắt tay nàng, thời điểm ấp ủ thẹn thùng sắp biểu lộ, Cao Tấn mặt không cảm xúc gạt tay nàng xuống, bưng lấy hai ống tay áo của mình, không quay đầu đi thẳng vào điện.
Tạ Khuynh nhìn bàn tay mình vừa bị cẩu hoàng đế gạt xuống, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi:
[ cho thể diện mà không cần! ]
[ ta đã tự thân tới cửa, ngươi còn muốn thế nào? ]
[ trước mặt nhiều người như vậy gạt tay của ta! ]
[ ta không cần mặt mũi a? ]
[ tốt! Ngươi dám đem ta cự tuyệt ở ngoài cửa, ta liền dám ở ngoài cửa chờ! ]
[ có bản lĩnh ngươi cũng đừng đi ra, xem ai hơn ai! ]
Tạ Khuynh tức giận muốn tiếp tục ngồi xuống bậc thang bên ngoài Minh Trạch cung,nàng từ trước đến nay bạo dạn, không có gì không dám, không có gì ngượng ngùng.
Thanh âm Cao Tấn từ trong trong chính điện truyền đến:
"Đừng ở bên ngoài mất mặt xấu hổ, tiến vào!"
Lời này của hắn không có chủ ngữ, nhưng trong ngoài Minh Trạch cung, ai cũng biết đang nói người nào.
Tạ Khuynh tự nhiên cũng nghe thấy.
[ chê ta mất mặt? ]
[ ta có mặt mũi gì mà mất? ]
[ ha, mất cũng là mặt ngươi cùng mặt Tạ Viễn Thần có được hay không! ]
Nghĩ như vậy, chẳng qua Tạ Khuynh cũng không phải đầu gỗ, so với ở bên ngoài gió lạnh, đương nhiên vẫn là trong điện tương đối ấm áp, làm gì vì sinh khí mà để cho mình chịu tội đâu.
Tạ Khuynh rất nhanh liền tự thuyết phục chính mình, lui một bước trời cao biển rộng nha.
Vỗ vỗ tro bụi dính trên người, Tạ Khuynh dưới sự nghênh đón của Vạn công công đi vào chính điện.
Cao Tấn không có phê tấu chương, mà là đang ở trong thư phòng phía nam, hắn đứng thẳng tắp như tùng trước kệ sách, không biết nhìn cái gì.
Từ sau lần Cao Tấn kêu Tạ Khuynh đọc tấu chương, nàng đối với sách liền sinh ra tâm lý chán ghét, sợ Cao Tấn tiện tay rút ra một bản cổ tịch đến đàm luận với nàng.
Vạn công công coi là Tạ Khuynh không biết Cao Tấn ở nơi đó, đặc biệt tiến lên nhắc nhở:
"Nương nương, Bệ hạ ở nam thư phòng đó."
Không có cách, Tạ Khuynh đành phải kiên trì đi qua.
Xốc lên rèm châu phát ra tiếng động, Cao Tấn nghe thấy quay đầu nhìn nàng một cái, không nói gì, quay người lại tiếp tục lật sách trong tay hắn.
[ cẩu hoàng đế! Bụng dạ hẹp hòi! ]
[ phi! ]
Tạ Khuynh trong lòng giận mắng, Cao Tấn nghe được không thể nhịn được nữa, khép sách lại nghĩ quay người trách cứ hai câu, ai biết bỗng nhiên bị người từ phía sau lưng ôm lấy, hai cánh tay trắng nõn vòng qua eo của hắn, giai nhau trước bụng, thanh âm mềm mụp từ phía sau truyền đến:
"Bệ hạ, thần thiếp biết sai."
Ngắn gọn một câu, tính tình muốn bạo khởi của Cao Tấn thế mà liền nguôi.
Biết rõ nữ nhân này trong ngoài không đồng nhất, vậy mà hắn hết lần này tới lần khác còn ăn bộ dáng này.
Sờ hai cái lên cánh tay bóng loáng non mịn của nàng, rồi lại nữa gạt tay nàng xuống, cầm sách ngồi vào giường êm trong thư phòng, một bên lật sách, một bên giống như vô tình nói:
"Quý phi hãy tự trọng."
Tạ Khuynh nội tâm cuồng bạo, nếu như ý niệm có thể đánh người, cái đầu chó của cẩu hoàng đế hiện tại đã bị nàng đánh cho bung bét.
"Thần thiếp với Bệ hạ mà còn nói cái gì tự trọng, Bệ hạ, để thần thiếp đút ngài ăn trái cây nha."
Tạ Khuynh điều chỉnh tâm tính, tới bên cạnh Cao Tấn, ngồi sát rạt vào hắn, từ trong mâm trái cây lấy một quả nho đút cho hắn.
Nho dừng lại bên miệng Cao Tấn đợi một hồi, hắn mới miễn cưỡng há miệng cắn vào, ánh mắt không nhìn Tạ Khuynh chút nào, vẫn ăn nho.
Nho có vỏ có hạt, hắn vừa muốn nhổ, một bàn tay nhỏ dài trắng nõn liền chủ động đợi bên môi hắn, để Cao Tấn nhổ vỏ và hạt nho lên.
Cao Tấn không có khách khí với nàng, trực tiếp nhổ ra.
Tạ Khuynh bán một lần ngoan ngoãn, thấy hắn không có cự tuyệt, liền đem đầu gối lên vai Cao Tấn, nhu nhu nói:
"Bệ hạ còn sinh khí với thần thiếp sao?"
Cao Tấn xem hết một trang sách, lật đến trang kế tiếp, lành lạnh đáp trở về câu:
"Trẫm làm sao dám sinh khí với Quý phi. Quý phi có bao nhiêu lợi hại a."
[ cẩu hoàng đế âm dương quái khí ai đó hả. ]
[ có xong hay không? ]
"Bệ hạ đừng nói như vậy, thần thiếp đêm qua liền hối hận, hối tiếc suốt cả đêm, đều không dám chợp mắt." Tạ Khuynh nói.
Cao Tấn lại hừ lạnh một tiếng: "Phải không? Trẫm đêm qua ngủ cách vách ngươi, thế nhưng nghe tiếng ngáy của ngươi cả một đêm, thấy thế nào cũng không giống dáng vẻ hối hận không thể chợp mắt a."
[ ai nha, cẩu hoàng đế so đo nhiều như vậy. ]
[ ta cũng chỉ nói cho suông thôi mà. ]
[ ngươi nghe một chút được rồi, lại còn xem là thật! ]
[ chẳng lẽ ta đến xin lỗi, lại nói với ngươi đêm qua sau khi đuổi ngươi ra ngoài, ta ngủ vừa ngon vừa thơm hả. ]
"Bệ hạ gạt người, thần thiếp xưa nay không ngáy." Tạ Khuynh nói.
Nàng không biết mình đi ngủ có ngáy hay không, nhưng biết chắc loại thời điểm này đánh chết cũng không được thừa nhận.
"Nếu ngài thật nghe thấy được thanh âm gì, cũng chỉ có thể là thần thiếp buồn nát tim đứt ruột khóc."
Cao Tấn: . . .
Hắn xem như kiến thức được cái gì gọi là cảnh giới tối cao của trợn tròn mắt nói lời bịa đặt.
"Ngươi tới làm gì?" Cao Tấn đột nhiên hỏi Tạ Khuynh.
Tạ Khuynh sững sờ, trả lời: "Thần thiếp. . . Hướng bệ hạ nói xin lỗi nha."
[ biết rõ còn cố hỏi, nếu không phải ngươi lưu lại phong tấu chương trong phòng, lão tử có đến nỗi phải khom lưng cúi đầu tới tìm ngươi thế này sao? ]
"Đến nói xin lỗi?"
Cao Tấn gật đầu, rút cánh tay mình khỏi cái ôm của Tạ Khuynh, dùng quyển sách chỉ chỉ hướng cửa chính điện: "Vậy trẫm đã biết, ngươi có thể đi về."
Tạ Khuynh thua một nước cờ, lập tức phản ứng nhanh chóng cười ha hả.
"Thần thiếp còn chưa được Bệ hạ tha thứ, không thể cứ như vậy trở về." Tạ Khuynh chân chó hề hề mà nói, chỉ vào chén trà nói:
"Thần thiếp châm trà cho Bệ hạ nha."
Cao Tấn cúi đầu đọc sách: "Không uống."
Tạ Khuynh tiếc nuối, đành phải chuyển lực chú ý đến địa phương khác: "Vậy ăn điểm tâm, thần thiếp đút ngài ăn."
"Không ăn."
Cao Tấn quay đầu né điểm tâm Tạ Khuynh đưa đến miệng, đứng dậy dạo bước đến trước kệ sách.
Tạ Khuynh nhìn Cao Tấn dầu muối không ăn, lại nhìn bánh ngọt trong tay mình, giận dữ đem nguyên khối bánh ngọt nhét vào miệng.
Còn chưa nhai được hai cái, Cao Tấn bỗng nhiên quay đầu nhìn nàng, thấy nàng phồng miệng, giống con sóc con ăn vụng, bốn mắt nhìn nhau, Tạ Khuynh xấu hổ né qua.
Đem bánh ngọt ăn hết, Tạ Khuynh mới nhớ tới mình còn có một đòn sát thủ.
Từ trong tay áo lấy ra hầu bao, đi tới bên cạnh Cao Tấn, đưa cho hắn:
"Bệ hạ, cái hầu bao này là thần thiếp tốn thời gian thật dài mới thêu thành, ngài nhìn xem có thích hay không."
Cao Tấn tiếp nhận hầu bao, nghi hoặc nhìn.
Tạ Khuynh còn nói:
"Vì thêu cái này, thần thiếp phí rất nhiều tâm tư đó. Thời điểm thêu còn đâm hư ngón tay, không tin ngài nhìn."
Nàng nắm tay đưa đến trước mặt Cao Tấn, lúc Cao Tấn chuẩn bị nắm chặt nhìn kỹ vội vàng rụt trở về che lại, nói:
"Đã lâu rồi, vết kim cũng lành."
Cao Tấn thấy thế nào dám tin tưởng, hồ nghi hỏi: "Ngươi thêu?"
"Đương nhiên!"
Tạ Khuynh tự tin mạnh mẽ đáp, chỉ vào hai viên trân châu trên miệng hầu bao, lập lờ nước đôi nói:
"Thần thiếp thiết kế tỉ mỉ, ngài nhìn hai viên trán châu bên cạnh hầu bao xem, có phải là có điểm đặc sắc?"
[ ta làm sao có thể thêu hoa! ]
[ đời này cũng không thể thêu hoa! ]
[ để ta vung đao chém người còn tạm được! ]
[ chỉ ngươi nhìn trân châu, là bởi vì toàn bộ hầu bao chỉ có hai viên