Qủy Vương Gia Đích Tuyệt Thế Độc Phi

Chương 105: So Một Phen, Người Thắng Thú Nàng


trước sau

CHƯƠNG 105: SO MỘT PHEN, NGƯỜI THẮNG THÚ NÀNG
Editor: Luna Huang
Hạ Hầu Nghĩa không dài không ngắn nói ra một câu, khiếp sợ há chỉ là Bạch Lưu Ly.
Mặt của Bách Lý Vân Tựu giấu ở dưới mặt nạ, không người biết thời khắc này thần tình của hắn ra sao, trái lại Tiêu An Tâm, khó nén khiếp sợ trong lòng, lại cũng bất quá chỉ chốc lát, khiếp sợ trong mắt hắn liền biến mất, tiện đà lại là khôi phục dáng dấp ôn hòa an tĩnh của hắn.
“Hoàng cữu cữu, người lúc này mới vừa hồi cung vội vã tìm Lưu Ly đến, chính là muốn cùng Lưu Ly nói đùa sao?” Bạch Lưu Ly nhíu chặt mi tâm, cố ý đem cười trên mặt miễn cưỡng nghiền nát, “Hoàng cữu cữu, cái này chơi không vui, Lưu Ly sắp cùng Vân vương gia bái thiên địa rồi, người lại đột nhiên cùng Lưu Ly nói, Lưu Ly cùng Tiêu thiếu công tử có oa oa thân, Lưu Ly mới không tin lời ngươi nói.”
Nàng và Tiêu An Tâm có oa oa thân? Làm sao có thể? Nàng vì sao cũng không từng nghe ai nói qua? Thậm chí Việt lão đầu cũng không nói chuyện này.
Ánh mắt của Tiêu An Tâm từ đầu tới cuối đều như có như không rơi vào trên người Bạch Lưu Ly, khi hắn nghe được Hạ Hầu Nghĩa nói hắn cùng với Bạch Lưu Ly có oa oa thân, tim của hắn ngoại trừ khiếp sợ ra, càng nhiều hơn chính là hài lòng, mặc dù hắn biết chuyện này cũng không phải thực sự, mà giờ khắc này hắn nghe được Bạch Lưu Ly khổ sở nói, tâm phảng phất từ đám mây ngã xuống đất, bể tan tành.
Nàng nhận thức Bách Lý Vân Tựu bất quá cũng liền hơn một tháng mà thôi, nếu muốn nói nhận biết, hắn so với Bách Lý Vân Tựu còn nhận thức nàng sớm hơn, chỉ bất quá ngay lúc đó nàng chưa đi vào trong lòng trong mắt của hắn mà thôi.
Bất quá thời gian hơn một tháng ngắn ngủn, có quan niệm của thế kỷ hai mươi mốt, nàng thực sự nguyện ý gả cho Bách Lý Vân Tựu sao? Nàng cứ như vậy… Không muốn cùng hắn ở một chỗ sao?

Mà Tiêu An Tâm biết oa oa thân trong miệng Hạ Hầu Nghĩa nói cũng không phải là chân thực tồn tại, là bởi vì một câu nói đêm qua của Tiêu đại phu nhân, nàng nói “Nương sẽ giúp An nhi tìm được hạnh phúc.” Lúc đó Tiêu An Tâm chỉ coi mẫu thân không nhìn nổi hắn tịch mịch luôn muốn vì hắn tìm một cô nương tốt mà thôi, lại không biết, mẫu thân hắn xem thấu tâm tư của hắn, nhìn ra được hắn bỏ Bạch Lưu Ly vào trong lòng!
Mà lệnh Tiêu An Tâm khiếp sợ không phải là Tiêu đại phu nhân biết hắn nghĩ cái gì, mà là nàng lại có thể mời Hạ Hầu Nghĩa giúp nàng gạt như vậy! Chỉ vì có thể để cho nhi tử này hài lòng.
Lúc này trong lòng Tiêu An Tâm nghĩ cũng không phải Hạ Hầu Nghĩa tại sao lại giúp Tiêu đại phu nhân nói dối như vậy, mà là quan tâm giữa hắn cùng Bách Lý Vân Tựu, Bạch Lưu Ly sẽ chọn ai.
Coi như là lời nói dối, hắn cũng cam tâm tình nguyện làm tròn!
“Lưu Ly, hoàng cữu cữu không phải là đang cùng ngươi vui đùa, hoàng cữu cữu chính là vì ngươi mới ở lúc này hồi Tố thành.” Hạ Hầu Nghĩa nhìn Bạch Lưu Ly ánh mắt hiền lành lại dị thường xấu hổ, “Nếu không có như vậy, ngươi nói hoàng cữu cữu tại sao lại ở vào thời điểm này trở về vương thành?”
“Ai, cũng oán trẫm không có sớm cùng ngươi nói chuyện này.” Hạ Hầu Nghĩa nặng nề mà thở dài một hơi, “Nếu là trẫm sớm nói với ngươi, có thể sẽ không phát sinh chuyện không vui giữa ngươi cùng phò mã, hôm nay làm cho…. Oán trẫm, oán trẫm…”
“Nếu hoàng cữu cữu nói là sự thực, vậy hoàng cữu cữu vì sao không còn sớm cùng Lưu Ly nói? Hoàng cữu cữu sớm cùng Lưu Ly nói, Lưu Ly cũng sẽ không cùng công chúa tranh phò mã gia rồi.” Dáng tươi cười nghiền nát trên mặt Bạch Lưu Ly chậm rãi xụ xuống, dần dần tiêu thất, nhất phó dáng dấp tức giận vừa thương tâm lại không thể tin tưởng, trong mắt Bách Lý Vân Tựu chính là một tiểu nữ tử biết diễn hí, tạm không ra, xem cuộc vui trước.
Mà nàng đang diễn trò, chứng minh nàng cũng đã nhận ra cái gì, quả nhiên là một cô nương thông minh.
“Hoàng cữu cữu sở dĩ chưa bao giờ nói qua với Lưu Ly, là bởi vì…” Hạ Hầu Nghĩa lúc nói chuyện đưa mắt dời đến trên hai chân bất năng nhúc nhích của Tiêu An Tâm, nhãn thần như vậy đã rất rõ ràng ý tứ biểu đạt trong lòng hắn, chỉ thấy đôi mắt lợi hại của hắn đặt lên một tầng sâu đậm xấu hổ cùng khó có thể mở miệng, “Lưu Ly là hòn ngọc quý trên tay hoàng cữu cữu, hoàng cữu cữu tự nhiên muốn Lưu Ly gả cho một nam nhân xứng với Lưu Ly.”

Hạ Hầu Nghĩa không có nói rõ, tất cả mọi người tại chỗ đều đã minh bạch ý của hắn trong lời nói, chính là cảm thấy cả người Tiêu An Tâm yếu bệnh nhiều không biết sống có nỗi hay không nên không thể xứng với Bạch Lưu Ly, nên hắn coi như oa oa thân năm đó không tồn tại, nói trắng ra là chính là đế vương muốn hối hôn.
Trong lòng Bạch Lưu Ly cười nhạt, thực sự là hòn ngọc quý trên tay, nếu thật là hòn ngọc quý trên tay, nàng không tin Hạ Hầu Nghĩa Hạ không có tin tức bị nàng bị hại chết; nếu thật là hòn ngọc quý trên tay, nàng không tin Hạ Hầu Nghĩa thương yêu nàng mặc kệ thân là phương nào cũng sẽ chạy về vì nàng tra án, mà không phải đợi loại thời điểm này mới hồi đế đô, nếu là không có tính mạng, oa oa thân có bao nhiêu cũng không có thành; nếu Hạ Hầu Nghĩa thực sự quan tâm chuyện hôn sự này, vì sao không phải là trước khi nàng cùng Bách Lý Vân Tựu đính hôn trở về nói cho nàng biết chuyện này?
Hắn sở dĩ vội vã như vậy mang oa oa thân ra hủy hôn sự giữa nàng cùng Bách Lý Vân Tựu, có thể là oa oa thân này căn bản không tồn tại, hắn cấp cấp gấp trở về mang chuyện oa oa thân ra nói, tất là bước cờ tiếp theo vô cùng trọng yếu, quân cờ chính là nàng, Bách Lý Vân Tựu cùng Tiêu An Tâm.
Tiêu An Tâm cảm nhận được ánh mắt của Hạ Hầu Nghĩa, chỉ là từ trong ánh mắt kia không nhìn ra xấu hổ của hắn, ngược lại là thấy được tiếu ý ý tứ hàm xúc không rõ, giả bộ cụp mắt trình dáng dấp đau lòng, nhưng trong lòng thì tự định giá cái vấn đề khác.
“Như vậy nguyên nhân hoàng cữu cữu giấu diếm Lưu Ly, vì sao cũng không nghe được Tiêu gia nói chuyện này? Lưu Ly cũng không có nghe tổ phụ nói qua?” Trang, liền phải trang đủ, chí ít nàng muốn lấy hết tin tức, phải biết rằng nếu nói oa oa thân là Hạ Hầu Nghĩa tự biên, hay là vẫn là cùng Tiêu đại phu nhân bố trí?
Lực lượng của Tiêu gia hôm nay ở Trạch quốc không phải bình thường, Hạ Hầu Nghĩa nếu là muốn xem Tiêu An Tâm là quân cờ đặt trên bàn cờ của hắn, không có khả năng không lo lắng Tiêu gia, dù sao Tiêu An Tâm là cốt nhực của phu phụ chưởng gia Tiêu gia.
“Tiêu gia sở dĩ vẫn không có nói chuyện này, nhất là bởi vì Tiêu thiếu công tử từ nhỏ liền được ngự y chắc chắn không biết có thể sống được bao nhiêu năm, Tiêu đại phu nhân đáp ứng trẫm tạm không nói đến chuyện này, thứ hai

chính là một chuyện mười năm trước, Tiêu đại phu nhân không muốn nhắc lại việc này.” Hạ Hầu Nghĩa phảng phất lâm vào trong ký ức, thanh âm có chút thê lương, “Bạch lão tướng quân đến chuyện cha nương của ngươi đều đã quên, ngươi có thể trông cậy vào hắn có thể nhớ kỹ bao nhiêu chuyện?”
“Nếu đều là chuyện cũ không ai nguyện ý nhắc tới, hoàng cữu cữu hôm nay vì sao muốn nói lại chuyện xưa?” Bạch Lưu Ly khá có một loại quật cường kính đánh vỡ sa oa để hỏi, có thể để Hạ Hầu Nghĩa ngưng mắt nhìn nàng không khỏi sinh ra vài phần thâm trầm.
“Nhắc tới việc này cũng nên trách trẫm.” Hạ Hầu Nghĩa lại là nặng nề mà thở dài một hơi, “Lần này trẫm xuôi nam, một mình vi phục tư phóng vô ý bị thương, may mà gặp một vị cô nương hảo tâm giúp trẫm, biết được cô nương kia đúng là một tiểu công chúa Thương quốc một mình đến Trạch quốc du ngoạn, trẫm nhìn tiểu công chúa tính tình cực kỳ hứa hỉ, cũng nhớ lại lão Vân vương đem chung thân đại sự của Vân vương gia giao phó trên người của trẫm, nên phái người đến Thương quốc cầu thân…”

“Hoàng cữu cữu hồ đồ! Sao không phái người gọi sứ giả về?” Bạch Lưu Ly giả bộ hữu mô hữu dạng, chớ nói hành vi động tác, đó là giọng nói chuyện thần tình đều cùng Bạch Lưu Ly lúc trước giống nhau như đúc, trước mặt Hạ Hầu Nghĩa không lớn không nhỏ.
Hạ Hầu Nghĩa càng xấu hổ, “Truy không được, khi hoàng cữu cữu biết được Lưu Ly muốn cùng Vân vương gia đại hôn, sứ giả đã đến dưới chân của đế đô Thương quốc, nên, hoàng cữu cữu chỉ có thể chạy về cùng các ngươi chuyện này.”
“Vì hoạ chiến tranh không cần thiết của Trạch quốc cùng Thương quốc, Lưu Ly, Vân vương gia, Tiêu thiếu công tử, các ngươi có thể hiểu được quyết định của của, đúng không?” Giọng của Hạ Hầu Nghĩa rất bình thản, hoàn toàn không có hoàng bức nhân, nhưng cũng làm cho không người nào có thể nói “Không”, bởi vì giờ khắc này đặt ở trên đầu bọn họ không chỉ là chuyện liên quan đến ba người bọn họ. Mà là vấn đề bang giao hai nước cùng với sinh hoạt bình tĩnh của bách tính.
Lời của Hạ Hầu Nghĩa đã nói đến phân thượng như vậy, không chỉ có giải thích hắn vì sao đột nhiên hồi đế còn đều đột nhiên triệu kiến bọn họ, đồng thời còn đổ cho Bạch Lưu Ly một đề chọn lựa, làm nhỏ của hoặc Bách Lý Vân Tựu, hoặc gả cho Tiêu An Tâm.
Hạ Hầu Nghĩa, bàn cờ thật là lớn, dĩ nhiên đặt kỳ lên Thương quốc về phần hắn có vô tình gặp được tiểu công chúa Thương quốc trên đường nam tuần không đã không quan trọng, quan trọng là hắn nhìn như đang cho bọn hắn mình làm quyết định, thực tế lại là hắn đã tự quyết định xong chuyện.
Dù cho hắn thực sự xem Bạch Lưu Ly là hòn ngọc quý trên tay, hắn chung quy cũng là đế vương Trạch quốc, trước mặt quyền lợi quốc gia, nghĩ đến không có bao nhiêu đế vương luyến tiếc nữ nhi, huống chi hắn căn bản không phải chân chính xem nàng là hòn ngọc quý trên tay.
“Thế nhưng hoàng cữu cữu, oa oa thân đã là chuyện hơn mười năm trước, cũng không thấy Tiêu gia xem chuyện này là thật a.” Bạch Lưu Ly quay đầu dùng dư quang của khóe mắt miết hướng Bách Lý Vân Tựu chỉ là lẳng lặng đứng ở trong các, ngốc tử ngu xuẩn này, nếu không một bọn họ thật muốn xem là quân cờ rồi.
“Lưu Ly không cần quan tâm cái này, chỉ cần là Tiêu thiếu công tử thích, Tiêu gia cũng sẽ xem là thật.” Hạ Hầu Nghĩa vui mừng cười, nhìn về phía Tiêu An Tâm rũ mặt suy nghĩ, “Trẫm nghĩ, Tiêu thiếu công tử thật cao hứng thú được Lưu Ly vi thê mới phải, đúng không? Tiêu thiếu công tử?”
“Có thể thú được Bạch cô nương vi thê là vinh hạnh cuộc đời này của tiểu dân.” Tiêu An Tâm ngước mắt, nhãn thần ôn hòa lại kiên định, tựa như đang nói cuộc đời này của hắn không phải nàng thì không thú vậy.
Dù cho hắn sẽ trở thành quân cờ của người khác, dù cho mọi người khắp thiên hạ chế nhạo hắn đoạt nữ nhân người khác, hắn cũng bất tại hồ, trước mặt ái tình, ai cũng có thể trở nên ích kỷ, hắn cũng giống vậy, đã có lý do quang minh chính đại có nàng, hắn vì sao không cần? Dù cho hai chân hắn không nhúc nhích được, cũng có thể hộ nàng một đời bình an, cho nàng một đời ôn nhu.

Hắn đối với nàng, không chỉ là “Thích” nông cạn như vậy, tim của hắn chưa hề chứa bất luận kẻ nào, một khi đã có, đó là cả đời, sự tình cả đời, lại chỉ là thích mà thôi.
Trả lời của Tiêu An Tâm để Bạch Lưu Ly hơi nhíu mi, Tiêu An Tâm đối với nàng, nghiêm túc?
“Vương Thượng, thần có lời muốn nói.” Tiêu An Tâm nói, Bách Lý Vân Tựu lập tức cũng phá vỡ trầm mặc của chính hắn.
“Vân vương gia có lời gì nói?” Hạ Hầu Nghĩa nhìn về phía Bách Lý Vân Tựu.
“Vương Thượng nói Lưu Ly cùng Tiêu thiếu công tử đã định oa oa thân, mà Lưu Ly lại chính tay nhận hôn thư của thần, Tiêu thiếu công tử muốn thú Lưu Ly, thần cũng muốn thú Lưu Ly, sao không để Lưu Ly tự chọn?” Thanh âm của Bách Lý Vân Tựu không lớn, phát sinh tiếng vang thấp thấp sau mặt nạ, nếu không phải thấy mặt nạ trên mặt hắn, dáng người cao to của hắn đã làm cho hỉ bào trên người của hắn có vẻ dị thường yêu dã, rất có vị đạo phong hoa tuyệt đại.
Nhiên, còn không đợi Bạch Lưu Ly nói, Hạ Hầu Nghĩa nhân tiện nói: “Đã như vậy, Vân vương gia liền cùng Tiêu thiếu công tử tỷ thí một phen, người thắng liền có thể lấy được hòn ngọc quý trên tay của trẫm, làm sao?”
Hạ Hầu Nghĩa nói thì nói thế, xấu hổ trong mắt bị lợi hại hoàn toàn thay thế được, phảng phất hắn mới vừa rồi nói tất cả, bất quá chỉ là quyết định cuối cùng này mà thôi.
—— đề lời nói ngoài ——
Cái này… Thúc muốn biết… Có người khán văn không… Tích hãn…
Quyển sách do tiêu tương thư viện thủ phát, xin chớ đăng lại!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện