Qủy Vương Gia Đích Tuyệt Thế Độc Phi

Chương 157: Sắp Làm Cha Rồi


trước sau

CHƯƠNG 11: SẮP LÀM CHA RỒI
Editor: Luna Huang
Bởi vì sắp tới cuối năm, cũng bởi vì mang thai mang thai, Bách Lý Vân Tựu cùng Ám Dạ không ra bên ngoài nữa, đêm 30 Bạch Lưu Ly mở rộng cửa y quán.
Ám Dạ tự biết mình sắp làm cha, cả người như là thay đổi cá tính, vốn là mỗi ngày bất cẩu ngôn tiếu hiện lại treo nụ cười ngu đần, trong ngày thường luôn luôn thích trừng mắt Ám Nguyệt, hôm nay hận không thể mười hai canh giờ cười với Ám Nguyệt.
Bạch Lưu Ly nhắc nhở Ám Dạ, nữ nhân mang thai không thích hợp chạm nước lạnh, nhất là ở trời đông giá rét như vậy, vì vậy Ám Dạ ôm hết gia sự, Ám Nguyệt rỗi rãnh chỉ còn lại có ngồi ở bên cạnh Bạch Lưu Ly giúp nàng xem chẩn, thường thường ở bên cạnh cằn nhằn, bất quá nàng có thể có cơ hội ngồi ở bên người Bạch Lưu Ly rất ít, bởi vì mỗi khi nàng qua ngồi, Bách Lý Vân Tựu cũng sẽ trước một bước ngồi xuống bên cạnh Bạch Lưu Ly, chọc cho Ám Nguyệt chỉ có thể không thú vị trở về viện tử của bọn họ.
Bạch Lưu Ly từng lúc phu thê Ám Nguyệt không có ở đây hỏi Bách Lý Vân Tựu: “Bách Lý Vân Tựu, ngươi có phải đố kị Ám Nguyệt mang thai hay không?”
Bách Lý Vân Tựu không mặn không lạt đáp: “Không nói tới đố kị, chỉ là không thể phu thê bọn họ trước chúng ta.”
“…”
Tuy nói trong lòng Ám Dạ nhớ kỹ dặn dò của Bạch Lưu Ly không cho Ám Nguyệt chạm nước lạnh, thế nhưng đêm 30 vẫn là Ám Nguyệt tự mình xuống bếp, bởi vì nàng còn không muốn đói bụng đón giao thừa, Bách Lý Vân Tựu gật đầu tán thành, Ám Dạ còn lại là nhỏ giọng hừ hừ, gia, tốt xấu đây không phải là tức phụ của ngươi có thai, Bách Lý Vân Tựu làm bộ không nghe được.

Bạch Lưu Ly cảm thấy, đây là một năm vui vẻ nhất nàng đi tới thế giới này, mặc dù chỉ có bốn người bọn họ cùng một con đại hoàng mà thôi.
Bạch Lưu Ly cùng Bách Lý Vân Tựu cùng với Ám Dạ uống rượu, ăn cơm xong, Bách Lý Vân Tựu cùng dữ ở ngoài trạch tử của bọn họ đốt pháo, thanh âm bùm bùm cùng giấy vụn đỏ thẫm nổ vang trong đêm tuyết, Bạch Lưu Ly khoác áo lông Bách Lý Vân Tựu đưa cho nàng đứng ở ngoài cửa cười đến hài lòng, Bách Lý Vân Tựu cạn tiếu đưa pháo cho nàng đốt, Bạch Lưu Ly cười tiếp nhận, mặt không đổi sắc đốt, sau đó nhanh chóng ném pháo ra ngoài, hảo xảo bất xảo ném vào bên chân của Ám Dạ.
Bạch Lưu Ly có chút xấu hổ, vừa muốn lên tiếng nhắc nhở Ám Dạ, Bách Lý Vân Tựu khẽ đè lại miệng của nàng mặc pháo bên chân Ám Dạ hăng hái vì Ám Nguyệt đốt pháo mà nổ vang, nhìn Ám Dạ thực tại lại càng hoảng sợ.
“Ha ha…” Bách Lý Vân Tựu lập tức bật cười.
“Gia ngươi cố ý!” Ám Nguyệt giậm chân, lập tức chạy đến chỗ Ám Dạ, muốn nhìn xem hắm có bị pháo thương tổn không.
Bạch Lưu Ly là có chút thất thần nhìn Bách Lý Vân Tựu cười đến mặt mày đều lang lang tiếu ý, đáy lòng may mắn hạnh phúc có dòng nước ấm chảy qua, đây là nàng nhận thức hắn tới nay, lần đầu tiên nhìn thấy hắn cười đến hài lòng như vậy, trong ngày thường hắn cười, đều là nhàn nhạt lẳng lặng, chưa bao giờ giống giờ phút này bật cười vậy, cười ra tiếng như vậy, lệnh nàng cảm thấy tràn đầy tất cả đều là tình cảm ấm áp.
Nàng thích Liễu thành, thích nhà của bọn họ trong Liễu thành, nhà bình thường lại vui vẻ.
Sau cuối năm, Bạch Lưu Ly cùng Bách Lý Vân Tựu mỗi ngày cũng sẽ thu được nhiều loại quà tặng, có gạo nếp, có một rổ trứng gà đầy ấp, còn có gà mái hoạt bính loạn khiêu, lại bao hàm tâm ý chân thành của bách tính Liễu thành, nhìn nọn họ nhiệt tình giản dị, Bạch Lưu Ly muốn cự tuyệt cũng không biết làm sao cự tuyệt, không thể làm gì khác hơn là nhận lấy, mấy thứ này hơn nửa đổ đầy trù phòng, thấy Ám Nguyệt ước ao lại hài lòng, nói mấy thứ này đủ ăn một tháng, sự thực đúng là như thế.
Từ lúc Ám Nguyệt mang thai, Bách Lý Vân Tựu ngày đêm im lặng khẽ vuốt bụng của bất luận kẻ nào, Bạch Lưu Ly liền cũng bắt đầu mỗi ngày bắt mạch cho mình, bất quá đều là lén lút, vẫn chưa để bất luận kẻ nào biết, chỉ là nàng kiên trì tròn một tháng, cũng không có phát hiện mạch tượng của nàng có bất cứ dị thường nào, nàng cũng muốn hoài nghi sẽ không phải là gà mái già không sinh được trứng chứ, không thể không sau lưng Bách Lý Vân Tựu tự tiên dược điều trị cho mình.

Như vậy lại qua nửa tháng, mạch tượng của Bạch Lưu Ly vẫn không có bất cứ dị thường nào, nàng trong cơn tức giận ném chén thuốc, nhìn chén kiểu nát cùng nước thuốc đen đặc đầy đất, lần đầu tiên Bạch Lưu Ly cảm giác mình có chút vô lực.
Ngày đó, Bạch Lưu Ly đóng y quán, ngồi ở trong sân cùng đại hoàng cả ngày, tiểu Hoàng cẩu lúc đầu kia hôm nay đã trưởng thành rồi chân chính là đại hoàng cẩu, tên cũng từ tiểu Hoàng biến thành đại hoàng, nhưng vẫn là như lúc trước thích cuốn bên chân nam nữ chủ nhân.
Bách Lý Vân Tựu trở về thấy y quán nhà mình đóng cửa, tâm đột nhiên vừa nhảy, lập tức hoàn toàn đã quên Bạch Lưu Ly dặn dò qua hắn không nên ở Liễu thành biểu lộ thân thủ chân chính của mình, dùng đầu ngón chân chạm nhẹ đất, nhảy lên đỉnh thất, như ưng mau lẹ lướt vào trong nhà mình.
Khi Bách Lý Vân Tựu thấy Bạch Lưu Ly ở trong sân đùa đại hoàng, lòng treo mới rơi xuống, nhiên tâm lập tức lại ninh lên, Lưu Ly của hắn, làm sao vậy?
Chỉ là, vô luận hắn hỏi thế nào, Bạch Lưu Ly cũng chỉ là nói không có việc gì, hắn thậm chí một chút cũng đoán không ra suy nghĩ trong lòng nàng, Bách Lý Vân Tựu lo lắng Bạch Lưu Ly, đến nỗi ngày mai tiêu cục cũng không có đi.
Qua cuối năm, Bách Lý Vân Tựu liền cùng Ám Dạ lợi dụng tiền bạc bọn họ kiếm được ở Liễu thành mở một nhà tiêu cục, quyết định cấp tốc thậm chí ngay cả Bạch Lưu Ly cùng Ám Nguyệt cũng được nói cho biết, vẫn là tiền trảm hậu tấu, Bạch Lưu Ly cũng không phản đối, dù sao nàng cảm thấy Bách Lý Vân Tựu ở y quán bốc thuốc là nhân tài không được trọng dụng, như vậy ngược lại cũng tốt, Ám Nguyệt còn lại là hưng phấn dị thường, thường xuyên chạy đến tiêu cục, bởi vì Ám Dạ không cho nàng làm cao điểm, nàng suốt ngày vô sự, không phải là vây bắt Bạch Lưu Ly giúp đỡ bốc thuốc đó là chạy đến đảo quanh tiêu cục.
Từ ngày Bạch Lưu Ly tự ném chén thuốc xong cũng không hề vì mình bắt mạch nữa, thường thường sẽ thất thần, chọc cho Bách Lý Vân Tựu mấy ngày nay tổng tâm thần không yên, rất sợ Lưu Ly của hắn sẽ xảy ra chuyện, hết lần này tới lần khác lại từ trong miệng nàng hỏi không ra một nguyên cớ, chỉ có thể từ tiêu cục hồi y quán, một lần nữa làm việc bốc thuốc, Bạch Lưu Ly để hắn hồi tiêu cục, hắn đến chữ không cũng không nói, chỉ là cúi đầu chuyên tâm

bốc thuốc.
Bạch Lưu Ly đột nhiên cảm giác được đây là báo ứng, hai năm trước nàng không dám không muốn hài tử, hôm nay muốn hài tử, lại luôn luôn không có động tĩnh, cũng chỉ có thể nói là đáng đời nàng.
Thế nhưng, mỗi khi nàng nhớ tới động tác mềm nhẹ của Bách Lý Vân Tựu ban đêm khẽ vuốt bụng của nàng, nàng cũng cảm thấy tâm sanh sanh đau, không biết làm sao mới tốt.

Lại là dương liễu phù.
Một ngày này trời còn chưa sáng, trời tích tích lịch lịch mưa nhỏ, đợi cho trời tờ mờ sáng, mưa rơi bỗng nhiên lớn rất nhiều, nước mưa ba tháp ba tháp đánh vào song, đánh thức Bạch Lưu Ly ngủ say trong lòng Bách Lý Vân Tựu.
Bạch Lưu Ly nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, chợt nhớ tới trong viện còn xiêm y đêm qua phơi chưa dọn, đứng dậy muốn đi thu, nhưng khó khăn lắm ngồi dậy thì xoay mình giác nơi cổ họng một cảm giác ác tâm trào lên, cảm giác khó chịu để nàng chống tay xuống giường vén màn giường lên thò đầu ra ngoài cửa sổ nôn mửa liên tu, nhiên, chỉ là nôn khan.
Bách Lý Vân Tựu lúc Bạch Lưu Ly ngồi dậy tỉnh lại, khi nhìn đến nàng vội vội vàng vàng vén màn giường vội vã ngồi dậy, một tay vòng qua trước người của nàng nắm cả vai của nàng, một tay vỗ nhẹ lưng của nàng, tiêu vội hỏi: “Lưu Ly làm sao vậy?”
Nôn khan của Bạch Lưu Ly chỉ là một hồi, khi nàng không lại cảm thấy ác tâm khó chịu, tay của Bách Lý Vân Tựu vẫn như cũ vỗ nhẹ lưng của nàng, thanh âm ôn nhu lo lắng vẫn ở chỗ cũ nhẹ vang lên bên tai nàng, nhiên Bạch Lưu Ly cũng ngây ngẩn cả người, hồi lâu thất thần, chinh lăng để Bách Lý Vân Tựu đều luống cuống tâm thần.
“Lưu Ly? Lưu Ly nàng làm sao vậy? Có chỗ khó chịu? Có chỗ khó chịu?” Không chiếm được trả lời của Bạch Lưu Ly, Bách Lý Vân Tựu thấy nàng không hề nôn mửa, liền xoay thân thể của nàng đối mặt với hắn, hai tay nâng gò má của nàng lên, cùng lúc đó đem cái hôn của mình không ngừng khẽ rơi vào cái trán của nàng, mi tâm khẩn túc, mắt phải đen kịt như mực tràn đầy tất cả đều là lo lắng cùng lo lắng.
Sau một lát, chỉ thấy Bạch Lưu Ly chậm rãi nâng tay phải lên, không trả lời vấn đề của Bách Lý Vân Tựu, mà là dưới ánh mắt hốt hoảng của Bách Lý Vân Tựu để tay phải lên cổ tay trái của mình, vì bản thân xem mạch, mi tâm của Bách Lý Vân Tựu càng túc chặt hơn.
Nhiên, Bạch Lưu Ly xem mạch đập của mình đúng là một lúc lâu cũng không có hạ tay, không cùng Bách Lý Vân Tựu nói, cũng mỗi ngày ngẩng đầu nhìn hắn, chỉnh gian phòng trầm tĩnh đến chỉ nghe tiếng hít thở bất bình ổn của Bách Lý Vân Tựu cùng với tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
“Ta mang Lưu Ly đi xem đại phu!” Bách Lý Vân Tựu quýnh lên đó là đến bản thân Bạch Lưu Ly chính là một đại phu cũng quên, lấy xiêm y trên cái giá ở đầu giường liền muốn khoác lên người, nhưng ở đầu ngón tay vừa đụng tới xiêm y bị Bạch Lưu Ly bắt được cổ tay.
“Ngốc tử, ta không sao, tìm cái gì đại phu?” Bạch Lưu Ly rốt cục ngẩng đầu nhìn Bách Lý Vân Tựu, nhìn vẻ mặt hắn lo lắng không khỏi muốn cười, “Hơn nữa ta chính là đại phu, còn tìm cái gì đại phu?”

Bách Lý Vân Tựu thấy trong tròng mắt của Bạch Lưu Ly luôn luôn dịu dàng có ảnh hưởng của mình, thấy nàng rốt cục miệng cười với hắn, đúng là một tay ôm thật chặt Bạch Lưu Ly vào trong lòng, rất sợ nàng tiêu thất, dán chặt gò má của nàng thanh âm có chút run rẩy nói: “Đừng dọa ta, Lưu Ly.”
Hơn mười mấy ngày gần đây, hoảng hốt của nàng luôn làm tâm thần hắn không yên, hắn không dám tưởng tượng sẽ xảy ra chuyện gì, hắn có thể làm chỉ có thời thời khắc khắc bồi bên người nàng.
Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, trong lòng Bạch Lưu Ly vẻ lo lắng bốn tháng này đều là hễ quét là sạch, khẽ cắn vành tai của Bách Lý Vân Tựu một cái nói: “Ngốc tử, nói cái gì đó, ta không phải là thật tốt sao?”
Bách Lý Vân Tựu chỉ là xiết nàng càng chặt hơn, không nói gì, một lúc lâu mới buông nàng ra, nghiêm túc quan sát đến Bạch Lưu Ly cũng vào lúc này cầm tay trái của hắn, đè tay xuống, dời đến bụng của nàng, cuối cùng đem lòng bàn tay của hắn dán lên bụng của nàng, đem tay của mình đặt lên mu bàn tay hắn, hướng hắn cười đến mặt mày cong cong.
“…?” Trong mắt Bách Lý Vân Tựu tràn đầy nghi hoặc.
Bạch Lưu Ly nắm tay của Bách Lý Vân Tựu trên bụng của nàng nhẹ nhàng vuốt ve, nhìn Bách Lý Vân Tựu đầu óc mơ hồ cười đến càng ôn nhu, “Ngốc tử, đoán không được sao?”
Mi tâm của Bách Lý Vân Tựu ninh chặt, ánh mắt từ mặt mày Bạch Lưu Ly chuyển qua trên bụng của nàng, ánh mắt dừng lại chỉ chốc lát, sau đó chỉ thấy thân thể hắn run lên, trong tròng mắt đen như mực cũng là chợt biến sắc, tay trái dán tại trên bụng Bạch Lưu Ly theo bản năng muốn thu trở về, lại bị Bạch Lưu Ly trảo quá chặt chẽ, như trước kề sát trên bụng của nàng.
Bạch Lưu Ly nhìn phản ứng của Bách Lý Vân Tựu, bỗng nhiên đưa tay ôm thân thể cứng còng của hắn, dán bên tai hắn cười nói: “Ngốc tử, ngươi sắp làm cha rồi!”
—— đề lời nói ngoài ——
… Đêm nay thu được hé ra 1 điểm của đánh giá phiếu, thúc có chút buồn bực, các cô nương nếu là cảm thấy thúc của văn không hợp khẩu vị có thể trực tiếp một chút kích bên phải thượng sừng của xoa xoa, cần gì phải lãng phí hé ra đánh giá phiếu ni, giữ lại đầu cho các ngươi thích tác giả thích văn cũng tốt a, ai…


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện