Qủy Vương Gia Đích Tuyệt Thế Độc Phi

Chương 59: Chọn Ngày, Đêm Có Khách Đến Thăm


trước sau

CHƯƠNG 59: CHỌN NGÀY, ĐÊM CÓ KHÁCH ĐẾN THĂM
Editor: Luna Huang
Lân lân ba quang, mui thuyền nhỏ mạnh run chuyển một chút, Thính Phong theo bản năng giơ tay lên giữ mui thuyền ổn định thân thể, Bách Lý Vân Tựu ngồi lẳng lặng, không sợ hãi, thân thể thậm chí lắc lư một chút cũng không có, tựa như mạnh run chuyển của thuyền nhỏ mới vừa rồi đối với hắn không có ảnh hưởng chút nào.
Đứng ở đuôi thuyền diêu tưởng sắc mặt Vọng Nguyệt lạnh lùng, nhìn về phía trong mui thuyền vừa lúc một Mục Chiểu nằm xuống tiểu ải tháp ngã xuống, thanh âm cũng lạnh lùng: “Không muốn ngồi liền cút.”
Mục Chiểu bất động, Bách Lý Vân Tựu bất động, duy Thính Phong thần sắc có biến, nâng chân đạp lên ô mui thuyền, đi tới bên người Vọng Nguyệt, một bên tiếp nhận mái chèo trong tay nàng một bên nhíu mày thấp giọng khuyên nhủ: “Vọng Nguyệt, trước mặt của gia ngươi nói ít đi một câu được không?”
Vọng Nguyệt mặt không thay đổi nhìn thoáng qua Thính Phong, buông tay, đứng ở đuôi thuyền hướng Bách Lý Vân Tựu ngồi ở mũi thuyền đưa lưng về phía nàng cúi đầu hơi băng lãnh lại cung kính nói: “Gia, Vọng Nguyệt thân thể không thích hợp, nên rời đi trước, vọng gia chuẩn.”
Mục Chiểu mặt hướng dưới sàn thuyền bất động, Thính Phong chăm chú nhíu mày bất đắc dĩ khẽ thở dài một cái, Bách Lý Vân Tựu không hồi đầu nhàn nhạt đáp: “Đi đi.”
“Tạ gia.” Vọng Nguyệt lạnh như băng đem lời nói ngăn ngủn nói cho hết, phi thân ly khai thuyền nhỏ, đúng là đầu ngón chân chấm mặt hồ bay vút đến bờ hồ! Phảng phất nàng nhất khắc cũng không muốn ở thuyền nhỏ ở lâu, có lẽ nói, nhất khắc nàng cũng không có thể chịu được Mục Chiểu xuất hiện ở trong tầm mắt của nàng.
Thuyền nhỏ bầu không khí trong nháy mắt lâm vào an tĩnh quỷ dị, chỉ nghe mái chèo đẩy hồ nước phát ra thanh ào ào, bất quá chốc lát, Mục Chiểu từ sàn thuyền cọ cọ ngồi dậy, lại cọ cọ chui ra mui thuyền, một bên bưng hông của mình một bên kinh ngạc nhìn chằm chằm Bách Lý Vân Tựu, gương mặt khó hiểu, tiếp tục cử động mới vừa rồi hắn té xuống tiểu ải tháp, phảng phất mới vừa rồi Vọng Nguyệt không hài lòng cùng ly khai chưa từng tồn tại qua, hắn như trước đem động tác hoàn mỹ phản ứng của hắn hàm tiếp.
“Bách Lý Vân Tựu ngươi điên rồi? Ngươi thật muốn lấy mạng của ngươi hạ sính?” Mục Chiểu nhìn bóng lưng đen thui của Bách Lý Vân Tựu, rất là muốn hung hăng đạp cho một cước, chung vẫn là không có giơ chân lên, “Dù cho ngươi thực sự trên người của nàng nhìn ra nhan sắc, nàng thực sự đáng giá ngươi làm như vậy?”
Trong ngày thường vui đùa là vui đùa, nếu có ai dám thương lãnh diện nam này, dù cho đao sơn du oa hắn cũng tuyệt đối sẽ thay hắn báo thù này, bất quá tiền đề đương nhiên nếu như trên đời này có ai có thể tổn thương được hắn, Bạch Lưu Ly khai ra sính lễ như vậy, đến tột cùng nghi ngờ rắp tâm gì? Nếu nàng cũng là một tiểu nhân bụng dạ khó lường, như vậy thì đừng trách hắn hạ thủ vô tình rồi.
“A Chiểu đây là thông minh một đời ngu dốt nhất thời sao?” Có phong khẽ thổi tới tay áo của Bách Lý Vân Tựu, đem thanh âm của hắn thổi trúng khinh tán, “Hơn nữa A Chiểu thực sự là để mắt ta, ta luôn luôn rất sợ chết nhất, làm sao có thể đem mạng của ta đi làm loại chuyện nhỏ này.”
Mục Chiểu cau mày Bách Lý Vân Tựu lập lại nói, sau đó mi tâm bỗng dưng giãn ra, lại khôi phục khuôn mặt tươi cười bất cần đời ngày thường của hắn, cười đến khóe mắt tiếu văn thật sâu, kéo âm cuối thật dài “Nga” một tiếng, sau đó cọ đếb bên người Bách Lý Vân Tựu, cố sức đưa hắn chen đến hai bên trái phải, tìm ra một vị trí, mới hài lòng ngồi xuống.
“Chiểu thiếu gia người có thể hay không chớ loạn run? Thuyền này không thích hợp để run đâu.” Ở đuôi thuyền diêu tưởng Thính Phong trọng trọng thở dài một hơi, Mục Chiểu ha ha cười hai tiếng đưa hắn hoàn toàn không thấy.

“Bất quá nói thật, thú thê là chuyện cả đời, ngươi thực sự muốn thú Bạch Lưu Ly làm thê tử của ngươi?” Mục Chiểu ngồi ở bên người Bách Lý Vân Tựu, trên người hơi thở phú quý khí lóng lánh giáng tử sắc bào đem hắc bào mộc mạc của Bách Lý Vân Tựu chen đến không ánh sáng, nhiên đó cũng là vì ngồi chung một chỗ hai thân ảnh rồi lại hoàn toàn không mất cùng cảm, lúc này Mục Chiểu hơi liễm liễm nụ cười trên mặt, quay đầu nhìn Bách Lý Vân Tựu, nhìn chằm chằm mặt nạ mặt quỷ trên mặt hắn.
“Ta không phải là A Chiểu, vị trí ‘ Thê tử’ trong lòng này vẫn vì một người niêm phong cất vào kho, với ta mà nói, thú thê bất quá một chuyện nhỏ mà thôi.” Bách Lý Vân Tựu không có nhìn thần sắc của Mục Chiểu trở nên có chút âm trầm, cười nhạt nói, “Ngắm mắt toàn bộ Tố thành toàn bộ Trạch quốc, có ai dám đem nữ nhi gả cho ta, có cô nương gia nào dám gả cho ta? Hôm nay bất quá là sính lễ xảo quyệt chút, nhưng tốt lại cũng có cô nương dám gả cho ta một người như vậy không phải sao? Chẳng lẽ muốn ta như A Chiểu một dạng, đợi cho tuổi già góa thê?”
“A Chiểu hôm nay không phải là để toàn thành bách tính đều biết ta cùng với Bạch cô nương là tuyệt phối sao, nếu là tuyệt phối, đương nhiên liền muốn phối cùng một chỗ không phải sao?” Thanh âm của Bách Lý Vân Tựu thấp cạn lãnh đạm, tựa như đang nói một chuyện cùng hắn không quan hệ, hết lần này tới lần khác đích đích xác xác là đại sự thú thê của hắn.
Mục Chiểu bỗng nhiên té ngửa ra sau, hai tay gác sau sàn thuyền, nhìn trời cao bị ánh nắng chiều ánh nhuộm thấu, trên mặt không còn chút tiếu ý nào nữa, chỉ là đang nhìn bầu trời mây tía thiên biến vạn hóa, phảng phất nhìn người yêu, nhãn thần trở nên vô hạn ôn nhu, lẩm bẩm: “Việc nhỏ sao? Góa thê sao? Ha ha, có thể ta thực sự thích hợp làm góa thê cả đời.”
Mục Chiểu nói, chậm rãi hai mắt nhắm nghiền, luôn luôn thích cằn nhằn nói nhảm hắn lại càng trở nên an tĩnh, Thính Phong cụp mắt nhìn diêu tưởng rung động, im lặng thở dài, sáu năm năm trôi qua, Chiểu thiếu gia vẫn là không bỏ xuống được.
“Muốn thú nàng vi thê, nhất bởi vì nàng đặc biệt, nhất là bởi vì Hạ Hầu Sâm, có nữa chính là thừa người chi ân hoàn nhân ân tình mà thôi.” Bách Lý Vân Tựu cũng khẽ ngẩng đầu nhìn về phía đám mây biến hóa vô cùng trời cao, thanh âm nhàn nhạt sau mặt nạ vọng lại, “Muốn đem người đối với nàng bất lợi từ trên đời này tiêu thất, có thể toàn bộ mục đích của ta là biện pháp tốt nhất có thể hoàn người ân tình ngay cả có một lý do quang minh chính đại để cho nàng đứng ở Vân vương phủ, đứng ở bên cạnh ta, biện pháp tốt như vậy nhất cử tam đắc, ta cớ sao mà không làm?”
“Ân của Bạch Trí?” Mục Chiểu từ từ nhắm hai mắt, sau một lúc lâu mới hỏi.
“Ân, hắn để ta trong tương lai một ngày nào đó, thay hắn bảo vệ nữ nhi hắn một mạng.”
“Hắn trái lại dự liệu tương lai một ngày nào đó nữ nhi của hắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng?” Mục Chiểu lại mở mắt mãn nhãn lại tiếu ý, cho người nhìn không thấu suy nghĩ trong lòng hắn, chỉ nghe hắn cau mày không hiểu nói, “Vậy không đúng a, Bạch Lưu Ly là người chết qua một lần, trước ngươi không phải là không có thu được tình báo mờ ám của Vũ Thế Nhiên, vậy trước ngươi vì sao không nàng mà bây giờ mới nhớ tới ân của Bạch Trí? Nếu Bạch Lưu Ly không sống lại, ân tình này của Bạch Trí chẳng phải là đánh tiểu thủy phiêu? Hơn nữa, ngươi đây là cường thú, rõ ràng Bạch Lưu Ly không muốn gả cho ngươi, thú thê trong mắt ngươi là chuyện nhỏ, nhưng trong mắt nữ nhân chính là chuyện lớn nhất cả đời.”
“A Chiểu ngươi cũng biết ta, ta chỉ cứu người ta muốn cứu, mặc kệ hắn là đáng chết hay không đáng chết, mặc kệ ân tình hay không ân tình.” Bách Lý Vân Tựu thờ ơ nói, tựa hồ đại sự cả đời của người khác trong mắt hắn cũng bất quá chuyện nhỏ mà thôi, “Ta cũng quản suy nghĩ trong lòng người khác, nàng nguyện ý hay không, hài lòng hay không, hạnh phúc hay không, cùng ta không quan hệ, ta chỉ làm chuyện ta muốn làm mà thôi.”
“Vẫn là giống như trước lãnh huyết như vậy.” Mục Chiểu trợn mắt một cái, “Ngươi liền trực tiếp nói mạng của Bạch Lưu Ly lúc trước ngươi không có hứng thú cứu, còn ở đây lừa cái gì, vậy ngươi lần này vì sao không chỉ có cứu còn muốn thú nàng để trả ân? Này cũng không như tác phong của ngươi, thủ hạ của ngươi cho tới bây giờ chỉ có người chết, còn chưa thấy qua lớn như vậy phát thiện tâm.”
Nhiên Mục Chiểu còn chưa chờ Bách Lý Vân Tựu nói liền vỗ vỗ đầu của mình, nói: “Nga, ta nhớ ra rồi, tìm được một đồng loại đúng không? Đắc đắc đắc, nghĩ cách này của ngươi rất khác biệt ta vô pháp lý giải, ngươi đã cảm thấy thú thê là chuyện nhỏ, vậy ngươi liền thú đi, nói với ta khi nào hạ sính, để ta cũng đi tham gia náo nhiệt.”
“Chọn ngày không bằng đụng ngày, ngày mai giờ tý, còn phiền A Chiểu đi Bạch phủ một chuyến nữa, cùng Bạch cô nương nói một tiếng ngày hạ sính, cho nàng một cái chuẩn bị.” Bách Lý Vân Tựu nói rất ân cần, tựa như hắn không có nói qua lời lạnh như băng vậy.

“Tốc độ như thế?” Mục Chiểu mạnh ngồi dậy, gương mặt kinh ngạc, bàn tay ba ba vỗ vào trên vai của Bách Lý Vân Tựu, mở to hai mắt nhìn nói, “Ta còn không nhìn ra nguyên lai ngươi khẩn cấp như thế! Tiểu gia liền giúp ngươi chạy một chuyến như thế nữa, ai kêu tiểu gia thích xem náo nhiệt, lần náo nhiệt này cũng tuyệt đối đẹp!”
“Được, Thính Phong, quay đầu thuyền lại, đem tiểu gia đưa đến bên bờ kia, tiểu gia còn không phải Vọng Nguyệt lãnh nữ nhân kia thích để nước ướt hài.” Mục Chiểu cũng không ngẩng đầu về phía Thính Phong phân phó nói.
Bạch phủ, Châu Ngọc các.
Sau khi Bạch Trân Châu từ phòng tiếp khách trở lại viện tử của mình liền bình lui tất cả thị nữ, một mặt tràn đầy thần sắc bén nhọn lệnh đám thị nữ cũng không dám thở mạnh, chớ nói chi là dám tiền lên vấn chuyện gì xảy ra, chỉ có thể ngoan ngoãn lui ra, lén phỏng tâm tư của chủ tử.
Bạch Trân Châu đi vào phòng các của mình, gở trường kiếm treo trên tường xuống phút chốc liền rút kiếm ra khỏi vỏ, hai tay vì phẫn nộ cùng không cam lòng mà không ngừng run, ngực đại phúc độ phập phồng, như giống như điên cầm trường kiếm trong phòng huy vũ lung tung, lưỡi dao sắc bén phá vỡ màn mành nàng cũng không thèm để ý chút nào, hình như muốn đem tất cả đồ trong phòng này bị phá huy nàng mới cam tâm.
“Cô nương!” Phúc ma đi vào phòng các của Bạch Trân Châu thì lần đầu tiên nhìn thấy đó là Bạch Trân Châu múa kiếm lung tung cùng vải vụn tán lạc đầy đất, không khỏi đau lòng khẽ quát một tiếng, Bạch Trân Châu đang nghe thanh âm của Phúc ma thì hơi sửng sốt một chút, sau đó nhìn về phía trường kiếm trong tay, bỗng dưng lại đem trường kiếm vứt xuống trên mặt đất, vươn hai tay đem từ bôi từ hồ từ cụ trên bàn toàn bộ hất xuống trên mặt đấtm nhất thời thanh âm của đồ sứ vang vọng trong phòng các, chỉ thấy Bạch Trân Châu thật thật giống như điên hoàn toàn bất tại hồ vết thương trên tay

bị mảnh vỡ cắt, trong phòng vội vàng xao động qua lại, cuối cùng lại đem bàn ghế nhất tịnh ném trên mặt đất.
“Cô nương! Ngươi bình tĩnh một chút!” Phúc ma vô dụng kêu, liền vội vàng tiến lên kiềm chế Bạch Trân Châu, cố sức nắm chặt hai tay của Bạch Trân Châu, nỗ lực cổ tay đau đớn gọi lý trí của Bạch Trân Châu.
“A ——” Bạch Trân Châu nhìn chằm chằm Phúc ma trước mắt, nhãn thần tan rả vô tiêu cự, một lúc lâu, trong mắt nàng trở nên chậm rãi, nàng ngửa đầu hô lên một tiếng, cuối cùng vô lực tựa ở trên vai Phúc ma, chọc cho Phúc ma tâm như bị người nhéo mà đau, vội vàng dùng chân đá một cái ghế, đặt vững, để Bạch Trân Châu ngồi lên.
Bạch Trân Châu nhắm mắt vô lực tựa lưng vào ghế ngồi, Phúc ma muốn nói cái gì nhất thời lại không biết làm sao mở miệng, sau một lát, Bạch Trân Châu lấy tay ngón tay đè ép mi tâm đau nhức, chậm rãi mở mắt ra, nhãn thần buồn bã vô lực lại hung ác sắc bén.
“Cô nương, thứ cho lão nô lắm miệng một câu, thái tử điện hạ ——” Phúc ma khó khăn lắm há mồm liền bị Bạch Trân Châu giơ tay lên cắt đứt, “Ta biết Phúc ma muốn nói cái gì, không cần khuyên ta cái gì, Hạ Hầu Sâm, ta sẽ không gả.”
Phúc ma giật mình qua đi bình tĩnh, “Vậy cô nương muốn làm thế nào?”
“Tạm thời không biết, Phúc ma, lòng ta có chút loạn, để ta một minh yên lặng một chút trước.” Bạch Trân Châu nói. Trong mắt sắc bén. Mệt mỏi lập tức bao trùm mà lên.

“Vậy được, lão nô cho người đến quét sạch một chút, cô nương nghỉ ngơi trước.” Phúc ma ôn hòa nói, Bạch Trân Châu gật đầu, khép lại mắt.
Phúc ma đang đi ra phòng các, một danh thị nữ trẻ tuổi chạy chậm mà đến, khi nhìn đến trong phòng đầy đất đống hỗn độn mạnh khiếp sợ, sau đó lập tức cúi đầu cung kính nói: “Nô tỳ Thanh nhi gặp qua Trân Châu tiểu thư.”
“Chuyện gì?” Bạch Trân Châu thanh âm lạnh lùng.
“Hồi Trân Châu tiểu thư, trên đường nháo đằng, nghe nói là Vân vương gia ngày mai giờ tý muốn tới Bạch phủ ta hạ sính.” Thị nữ trả lời cẩn cẩn dực dực.
Bạch Trân Châu bỗng nhiên mở mắt, ngũ chỉ phút chốc long chặt, móng tay khảm nhập lòng bàn tay tràn ra huyết sắc!
Trên đường cái bách tính lại sôi trào lên, chính đại nhai thật dài hôm nay lần thứ hai bị bách tính vây quanh, muốn xem náo nhiệt.
Vẫn là hôm nay hơn mười đội ngũ hình vuông, chỉ bất quá đỉnh đầu của bọn hắn mấy tấm bảng giơ lên đã thay đổi, không còn là mấy chữ to bắt mắt ‘Đại ác nữ phối Quỷ Vương gia tuyệt phối’, mà là tăng gấp đôi nữa các chữ còn bắt mắt hơn, ‘ ngày mai giờ tý Quỷ Vương gia hướng Bạch phủ hạ sính’, không chỉ có như vậy, còn có người chung quanh đội ngũ hình vuông khua chiêng gõ trống hấp dẫn ánh mắt của bách tính chung quanh, trong đội ngũ hình vuông có một hán tử trẻ tuổi càng một lần biến cả tiếng nội dung mấy chữ trên đỉnh đầu, tựa hồ phải lấy phô trương đem toàn bộ Tố thành đều đi qua một lần mới cam tâm, rất sợ lọt người nào không biết tin tức này.
Mục Chiểu lần này không có tham dự trong đó, mà là ngồi ở trà các sát đường nhìn chằm chằm, thường thường Đồng Nhai chạy tới hướng hắn hội báo tình huống, hắn liền thản nhiên tự đắc gác chéo chân uống trà, như vậy sẽ không sợ ai mà chẳng biết tin tức lãnh diện nam hạ sính Bạch phủ, hắn chính là muốn đem tin tức mở rộng ra, để náo nhiệt càng náo nhiệt một chút.
Thái tử phủ.
“Người bổn điện hạ muốn bóp trong lòng bàn tay là Bạch Lưu Ly! Nói, vì sao biến thành Bạch Trân Châu?” Hạ Hầu Sâm tức giận đến run, hung hăng trên người hắn Thanh Sơn tát mấy cái lại hung hăng mấy cước, lửa giận vẫn chưa tiêu, “Còn có bên ngoài đồn đãi bổn điện hạ muốn thú Bạch Trân Châu vi trắc phi lại là chuyện gì xảy ra?”
“Thuộc hạ nói những câu này đều là thật, mới vừa rồi hướng điện hạ bẩm báo là chuyện xác xác thật thật đã xảy ra ở Bạch phủ hôm nay, thuộc hạ trăm triệu lần không dám đối với điện hạ thuyết hoang.” Thanh Sơn nhịn đau từ dưới đất bò dậy, một lần nữa quỳ trước mặt Hạ Hầu Sâm, cúi đầu, liền có máu từ mũi hắn không ngừng tích lạc đi xuống, hắn nhưng không có dự định lau, thậm chí mà nói hắn cũng không dám ở lúc này làm bất kỳ động tác gì, bởi vì bất kỳ cử động nào cũng có thể để hắn thụ càng nhiều nổi khổ da thịt hơn, “Về phần đồn đãi lưu tản ra thế nào, thuộc hạ đích xác không biết.”
“Những câu là thật? Ngươi xem bổn điện hạ là ngu xuẩn sao? Lấy viên óc heo kia của Bạch Lưu Ly sẽ có bản lĩnh tính toán bổn điện hạ? Sẽ nghĩ ra biện pháp lợi dụng lưu ngôn để bổn điện hạ không thể thu lại bồn nước đã hất đi chỉ có thể y theo kế của nàng thú Bạch Trân Châu vi trắc phi sao?” Hạ Hầu Sâm lại là một cước đá vào trên người của Thanh Sơn, khi nhìn đến vết máu trên đất cũng không chút nào động dung, như trước nổi giận.
“Điện hạ, thuộc hạ cho rằng, thú được Bạch Trân Châu nếu so với thú Bạch Lưu Ly rất có giá trị.” Thanh Sơn nhịn đau chỉa vào nguy hiểm rất có khả năng bị Hạ Hầu Sâm dưới cơn nóng giận một kiếm đâm chết lần thứ hai quỳ thẳng thân, trung tâm nói, “Phu phụ Bạch Trí tướng quân lúc còn sống đối với Bạch Trân Châu thương yêu cũng không so với Bạch Lưu Ly ít, thứ gia mong muốn, bất định Bạch Trân Châu cũng biết, huống hồ Bạch Trân Châu được gọi đệ nhất tài nữ, tài trí của nàng, ngày sau tất nhiên có địa phương giúp được điện hạ, mà Bạch Lưu Ly trong tay điện hạ bất quá chỉ là một phế vật có một lần công dụng mà thôi, làm như thế so với, thú Bạch Trân Châu, nếu so với thú Bạch Lưu Ly mạnh hơn hơn trăm lần.”
“Thanh Sơn nói những câu phát ra từ phế phủ, vọng điện hạ suy thâm tư.” Thanh Sơn một khẩu khí đem lời muốn nói nói xong, hướng Hạ Hầu Sâm trọng trọng dập đầu một cái hưởng, không hề thẳng thắt lưng.
Lần này, chân của Hạ Hầu Sâm không có ở rơi xuống trên người Thanh Sơn, mà là hơi nheo mắt lại như một chút thấy rõ Thanh Sơn trung tâm chăm chú nhìn hắn, “Nói như vậy, đây còn trời xui đất khiến cấp bổn điện hạ một chuyện tốt một chuyện tốt sao?”

“Đúng vậy điện hạ.” Thanh Sơn không dám chần chờ.
Hạ Hầu Sâm trầm mặc một lúc lâu, mới lạnh lùng nói: “Vậy được rồi, phản chính hậu viện này của bổn điện hạ bất tại hồ nhiều thêm một nữ nhân, lượng Bạch Trân Châu cũng không dám không coi bổn điện hạ vào đâu nhấc lên sóng gió gì, bổn điện hạ liền tin tưởng ngươi một hồi như thế.”
Khi Thanh Sơn dập hoàn đầu thẳng thắt lưng thì, nhãn thần của Hạ Hầu Sâm trở nên âm nịnh, “Nhưng nếu là Bạch Trân Châu dám chỉnh ra chuyện gì, ngươi lấy cái chết đền tội!”
“Vâng! Điện hạ!” Ánh mắt của Hạ Hầu Sâm âm nịnh quá mức đáng sợ, lệnh Thanh Sơn cũng không dám nhìn thẳng.
“Bà mập chết tiệt kia làm việc bất lợi, giao cho ngươi đi làm.”
“Vâng.”
“Còn có toàn gia của nàng, bổn điện hạ không thích những người có quan hệ cùng người làm việc bất lợi sống trên cõi đời này.” Hạ Hầu Sâm nói vân đạm phong khinh, hình như hắn muốn biến mất không phải là tính mạng của cả nhà người, mà như là giết chết một con kiến hôi bé nhỏ không đáng kể một dạng, lệnh Thanh Sơn trong lòng hàn ý kiếp phù du.
Đêm đã khuya, huyền nguyệt cao, náo nhiệt một ngày Tố thành yên tĩnh lại, tòa thành trì hầu như đều tắt đèn, chỉ có trước cửa phủ đệ của nhà giàu sang phong đăng vẫn còn chập chờn, thỉnh thoảng nghe được vài tiếng chó sủa, thanh âm của phu canh xao xa xa truyền đến, loáng thoáng, càng lộ vẻ an tĩnh của Tố thành khi đêm xuống.
Đỉnh đầu ô nhuyễn kiệu trong đêm tĩnh lặng lẳng lặng hướng phương hướng Vân vương phủ diêu, không đèn, cũng nghe không được tiếng bước chân của kiệu phu, liền như thế lặng yên không một tiếng động hướng phương hướng phủ Vân vương phủ tới gần.
Nhuyễn kiệu ở cửa Vân vương phủ hạ xuống, một danh nữ tử đấu bồng hắc sắc, đều mang mũ trùm đầu từ trong kiệu đi ra, kiệu phu lập tức nâng kiệu đến bóng tới.
Nữ tử lẻ loi một mình, không có thị nữ hoặc bà tử cùng đi, chỉ thấy cước bộ của nàng có chút chần chờ, cuối cùng vẫn vững vàng bước trên thềm đá trước cửa Vân vương phủ, giơ tay nhỏ như đề lên nắm hàm hoàn trên cửa, nhẹ nhàng mà gõ vang lên đại môn đóng chặt.
Trong đêm đen tĩnh lặng, mặc dù là tiếng gõ cửa nhẹ nhàng đều có vẻ càng rõ ràng, nhưng hồi lâu cũng không thấy có người ra mở cửa, nữ tử tựa hồ không có buông tha định rời đi, tiếp tục nhẹ nhàng gõ hưởng hàm hoàn.
Bỗng nhiên thanh âm của môn trục chuyển động vang lên, trọng đại môn đóng chặt mở ra một chút, lộ ra đầu của một viên gia đinh tuổi còn trẻ, nữ tử lập tức mở miệng, chỉ nghe thanh âm của nàng ôn nhu êm tai, “Đêm khuya quấy rầy thật là không phải, còn phiền tiểu ca thay hướng Vân vương gia thông truyền một tiếng, nói là cố nhân tới thăm.”
Nữ tử nói, từ trong lòng lấy ra một vật, như bảo bối mà đối đãi cẩn cẩn dực dực lại có chút không muốn đưa cho gia đinh trong cửa, “Tiểu ca đem vật giao cho Vân vương gia, Vương gia vừa nhìn liền biết người đến thăm là ai.”
Chỉ nguyện, hắn còn nhớ rõ vật này.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện