[Quyển 2] Ảnh Hậu Giới Giải Trí Trọng Sinh

Cuộc gặp gỡ bất ngờ ngày tuyết, anh Dạ đến!


trước sau

Nào ngờ Đường Đường nghe như vậy, lại không sợ còn mỉm cười “Làm người đứng đầu một bang, không có chút bản lĩnh và kiên quyết thì làm sao có thể sống sót? Vả lại, người đàn ông như thế tương lai mới có thể làm tớ hạnh phúc và bảo vệ tớ bình an.”

Bạch Minh Hàm ánh mắt chợt loé, ánh mắt nhìn Đường Đường bỗng nhiên có chút kỳ quái. Hoá ra không biết từ khi nào, những người khác đều thay đổi, chấp nhận thực tại, hoà nhập cuộc sống, chỉ có cô ấy là đang trốn tránh, lúc nào cũng tự nhốt mình trong huyễn tưởng, vẫn phi thực tế!

Nhìn thấy biểu cảm của bạn mình như thế, Đường Đường biết cô ấy đang nghĩ gì, khẽ thở dài rồi đưa mắt nhìn về phía xa xăm. Trong giây phút đó, trong lòng thoáng hiện lên cảm giác cô đơn và buồn bã.

Khẽ thở dài, cô gái nở nụ cười ngọt ngào, tựa như cảm giác cô đơn và buồn bã kia chưa từng xuất hiện trong mắt cô, vẫn ngây thơ và vô tư như trước.

“Minh Hàm, bỏ qua đi, dù cậu có trốn tránh như thế nào, xuất thân và gia tộc của một người là không thể thay đổi”. Dừng lại, khoé môi cô gái khẽ cong lên: “Đen chính là đen, rốt cuộc cũng không thể nào thành trắng được.”

“Vậy sao?” Bạch Minh Hàm cười, cảm giác đau khổ thoáng chốc dâng trào, nhàn nhạt như hương trà: “Trắng hay đen, có cần phải phân biệt rõ như vậy không?” Giống như câu hỏi lại như thờ dài, âm cuối kéo dài, tạo nên cảm giác thật thê lương.

Nhếch miệng cười, Đường Đường vui vẻ vỗ vai bạn tốt: “Làm gì mà đau lòng như thu buồn vậy? Chúng ta một người học thiết kế, một người học kiến trúc, cũng không phải học văn, phong hoa tuyết nguyệt đều không hợp với chúng ta!”

Bạch Minh Hàm lườm yêu bạn mình một cái: “Uổng cho cậu là cô cả bang Cự Phong, tri thức lễ nghĩa đâu? Đoan trang thục nữ đâu? Toàn là một bộ ngang ngược, thô bạo!”

“Nè nè! Tớ làm sao lại ngang ngược, thô bạo rồi hả. Anh của tớ nói, cái này gọi là hào khí nha!”

“Vâng vâng, là hào khí!” Nhếch môi cười: “Đường cục cưng, chuyện với anh Dạ kia…. cậu thật sự nghiêm túc à?”

Đường Đường gật đầu, đáy mắt cô gái loé lên một tia yêu thích mãnh liệt: “Hiếm khi anh tớ mới khen ngợi người khác, ít nhất là cho đến bây giờ, anh Dạ để lại cho tớ ấn tượng rất tốt.”

“Là ý của anh cậu, hay là của chính cậu?”

“Cậu biết không, anh tớ rất cưng chiều tớ, chuyện tớ không muốn, anh ấy tuyệt đối sẽ không cưỡng ép.” Nói xong, cô gái cầm tay Bạch Minh Hàm, nhún vai, cười gượng “Tình yêu à, tớ thấy cậu đã lo xa quá rồi, giống như mọi người đều là tại hoạ vậy.”

Nhưng Bạch Minh Hàm lại khẽ thở dài, như có như không nói: “Có lẽ vậy….”

Sắc mặt Đường Đường đột nhiên thay đổi, nhìn khắp nơi, nhỏ giọng lo lắng nói: “Minh Hàm, cậu còn nghĩ đến tên khốn Mục Viễn kia hả?! Anh ta… anh ta đối xử với cậu như vậy, cậu vậy mà còn….”

Nghe thấy hai từ “Mục Viễn”, đồng tử Bạch Minh Hàm đột nhiên co lại, nắm chặt tay đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay cũng không có cảm giác gì, cô ấy đang chịu đựng, cố gắng hết sức chống lại nỗi đau đang dâng lên từ tận đáy lòng….

“Minh Hàm, cậu bình tĩnh lại đi! Mục Viễn vốn không yêu cậu, anh ta đã kết hôn rồi!”

“Không yêu sao? Tớ không tin——” Nỗi đau tích tụ từ đáy lòng cô ấy đột nhiên bùng nổ, hét lớn: “Năm đó, nếu không phải ông nội ép bọn tớ rời xa nhau, bây giờ người bên cạnh anh ấy là tớ! Là tớ——”

“Minh Hàm….” Nhìn bóng lưng mảnh mai của cô gái lao ra, ánh mắt Đường Đường lộ ra vẻ bất lực sâu thẳm. Lời yêu thương, thật sự là hại người hại mình, quá khứ nhiều năm như vậy, ai có thể nghĩ rắng có một người khác canh cánh trong lòng, nhớ mãi không quên….

Bạch Minh Hàm chạy một mạch đến hồ phun nước, vì hội nghị thượng đỉnh hắc đạo được tổ chức ở đây, nên sẽ tạm ngừng kinh doanh ba ngày, mở rộng cửa để đón khách quý!

Hiện tại còn ba phút nữa là bắt đầu hội nghị, thủ lĩnh các băng đảng đều lần lượt dẫn người vào cửa, nơi góc khuất hẻo lánh này sẽ không có ai để ý đến, cô ấy có thể tự mình chữa lành vết thương cho bản thân.

Đen là đen, trắng là trắng, mãi mãi không bao giờ có thể so sánh, cũng mãi mãi không thể đi chung đường!

Trước đây khi ông nội nói lời đó, chính là bất hạnh của cô ấy và Mục Viễn

Cô ấy là cô cả của bang phái hắc đạo, mà anh lại sinh ra trong gia đình có học thức, cha mẹ đều là phần tử tri thức cấp cao.

Đột nhiên một giọt nước lóng lánh rơi trên má cô, rồi tan ra, hoà vào không khí mát lạnh. Bạch Minh Hàm ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhưng thấy những bông tuyết đang nở rộ, xoay tròn, đung đưa trôi nổi rồi rơi xuống giống như những giá lạnh trên thế giới đã biến thành những bông tuyết trắng tẩy trắng cả nhân gian, tóc đen tóc trắng, tuyết nhuộm thái dương, hoà tan thù hận, che chở nhiều cặp đôi yêu nhau vượt qua.

Cô ấy đang nhớ lại, ngày mà cô ấy và Mục Viễn gặp nhau cũng là ngày tuyết lớn lạnh lẽo như vậy.

Khi đó, cô ấy vẫn là công chúa trong tháp ngà, còn anh là chàng trai ngây ngô trong trường đại học. Khi cô té ngã, anh ấy đã kịp thời vươn tay giúp đỡ, và từ đó một chiếc ô đã làm hai người gắn bó.

Cô ấy ngưỡng mộ sự dịu dàng và thanh lịch của anh ấy, còn anh ấy thích sự yên tĩnh, tốt bụng dịu dàng của cô.

Có nhiều lúc, Bạch Minh Hàm suy nghĩ, nếu cô ấy không phải là cô cả của bang phái hắc đạo, mà chỉ là con gái của một gia đình bình thường, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Lúc anh ấy biết được thân phận của cô, anh ấy đã dùng loại ánh mắt gì để nhìn cô?

Ghê tởm? Thù hận? Sợ hãi?

Không, đều không phải. Ánh mắt anh ta hoàn toàn xa lạ, còn có tuyệt vọng, ngay khoảnh khắc đó, cô biết, rốt cuộc bọn họ đã không thể nào quay trở lại như trước, giấc mộng đến lúc trời sáng đã phải thức dậy!

Về sau, cô ấy mới phát hiện rằng, chính ông nội đã phái người bắt cóc cha mẹ anh ấy, bắt anh ấy phải chia tay với cô, mà anh ấy cũng đã không ngần ngại mà chọn cha mẹ mình thay vì chọn một cô gái xã hội đen như cô.

Từ đó, cô và anh chia tay, anh ta đã kết hôn và có con cách đây một năm, còn cô ấy vẫn chưa gả cho ai, chờ đợi ông nội lựa chọn một người chồng cho cô ấy.

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài hai má, rơi xuống đất, chớp mắt đã đóng băng, cô tạm thời nhẫn nhịn vì lợi ích về sau, tất cả nhẫn nhục, chịu đựng, toàn bộ hôm nay đều bạo phát. Bạch Minh Hàm cảm thấy bản thân như một gốc cây già bất cứ lúc nào cũng có thể bị đè ép bẻ gẫy.

“Tại sao cô lại khóc?” Một giọng nói trầm thấp của người đàn ông trên đầu Bạch Minh Hàm, nhấn chìm cái lạnh của mùa đông và tuyết.

Bạch Minh Hàm ngẩng đầu theo quán tính, khi thấy rõ khuôn mặt kia, cô ấy hoàn toàn quên phản ứng ——

Chân mày kiếm, đôi môi như hoa anh đào, đôi mắt hẹp dài mang theo ý cười, người đàn ông mặc áo khoác đen đứng trong tuyết, vóc người cao lớn dường như bị thế gian lãng quên, duy nhất trên thế giới này!

Đây là đàn ông hay phụ nữ?

Phản ứng đầu tiên của Bạch Minh Hàm chính là như vậy.

Đôi mắt liếc qua cái cổ thon dài của anh ta, nhìn thấy hầu kết đang lên xuống theo hơi thở của anh ta, mang theo nhịp đập của cuộc sống.

“Nước mắt của con gái, nên rơi trước mắt người mình yêu mới có giá trị.” Bàn tay thon dài đưa khăn tay qua, người đàn ông than nhẹ một tiếng.

Dạ Cô Tinh mang theo Vu Sâm và Đàm Hào bước vào khu nghỉ dưỡng, cô liền được người phục vụ kính cẩn mời vào căn hộ và mở cửa. Đường Nghêu đã đợi bên trong từ lâu.

Sau khi thảo luận công việc xong, Dạ Cô Tinh bắt đầu mệt rã rời, Đường Nghêu thấy vậy cũng cáo từ rời đi. Vu Sâm và Đàm Hào một trái một phải canh chừng bên ngoài căn hộ, nghiêm túc, sẵn sàng tiếp đón kẻ địch.

Đợi đến khi cô tỉnh lại, mở cửa sổ ra, đối diện là một hồ nước, tiếng khóc của cô gái bên hồ vừa thê lương vừa cô đơn.

Có lẽ vừa mới thức dậy và tràn đầy năng lượng, hoặc là trong lúc rảnh rỗi đến nỗi nhàm chán, cô phủ thêm áo khoác bước xuống lầu, chậm rãi đi đến bên cạnh cô gái, có lẽ chỉ vì muốn đưa cho cô gái đó một cái khăn tay.

Bạch Minh Hàm hành động theo bản năng, chậm rãi cầm lấy khăn tay, đôi mắt lại bình tĩnh nhìn vào người đàn ông đẹp mê hồn
không muốn rời đi trước mặt.

Nụ cười khuynh quốc khuynh thành. Cô ấy rốt cuộc cũng biết được thề nào là đẹp, giống như trời đất, tuyết trắng bị lu mờ, ảm đạm không chút ánh sáng!

Thấy Bạch Minh Hàm nhận lấy, Dạ Cô Tinh không định ở lại nữa, định xoay người đi, cô chưa bao giờ thích xen vào chuyện của người khác, có thể đưa khăn tay trong tình huống như vậy cũng coi như là tận tình tận nghĩa.

Cô thừa nhận cô không phải là người tốt, nhưng cũng không phải là người không phân biệt trước sau, ít nhất thỉnh thoảng cô vẫn có những lúc sẽ mủi lòng, cứ như thỉnh thoảng… lên cơn vậy đó.

“Đợi đã…” Giọng của cô gái hơi nghẹt nghẹt vì vừa khóc.

Dừng lại một chút, Dạ Cô Tinh vẫn không quay đầu.

“Anh…. anh là ai?”

Nước mắt của con gái, nên rơi trước mắt người mình yêu mới có giá trị.

Là như vậy sao?

“Người qua đường.” Để lại ba chữ cuối cùng, bóng lưng có vẻ hơi đơn bạc của người đàn ông càng lúc càng xa, lạnh lùng nghiêm nghị, cô đơn trong sáng thượng không thể diễn tả thành lời.

Người đàn ông này…



Tiếng nhạc vang lên, phục vụ mỉm cười. Lúc này Bạch Minh Hàm đã mặc một chiếc váy màu vàng nhạt thanh cao, cùng với Đường Đường mặc chiếc váy quây màu đen dài đến gối đứng chung một chỗ, mỉm cười đón chào những vị khách từ mọi hướng, bang Thất Tinh và bang Cự Phong với thân phận là hai người giúp tổ chức hội nghị thượng đỉnh hắc đạo, với thân phận là người chủ trì, hai cô gái trẻ tiếp khách thì rất thích hợp.

Giọng nói của một ông lão từ xa vọng đến, giây tiếp theo, một ông lão tám mươi mặc bộ đồ Đường màu đen bước vào với nụ cười tươi tắn, bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên đi theo.

“Nguyên xã trưởng, đã lâu không gặp, dạo này ông sao rồi?” Mặc dù giọng nói của ông lão có chút thăng trầm, nhưng vẫn tràn đầy sức sống.

Nguyên Hùng cười lớn: “Ông Bạch, ông sao có thể làm tôi xấu hổ như vậy, dù sao cũng phải là hậu bối cũng nên chào hỏi trước chứ!” Lời nói của ông ta có phần nhã nhặn, nhưng lại không kiêu ngạo không nịnh nọt, khiêm tốn lại không khiêm tốn, có thể nhìn thấy được người này không phải người bình thường!

Bạch Minh Hàm cười nhẹ bước đến, cử chỉ tao nhã, trìu mến nắm lấy cánh tay ông cụ, nhẹ giọng: “Ông nội.”

Bạch Đào vỗ tay tay cháu gái, nhìn âu yếm, rồi quay sang Nguyên Hùng: “Đây là bác Hùng của con.”

Bạch Minh Hàm mỉm cười gật đầu, khuôn mặt tươi đẹp không vướng bụi trần thanh tú xinh đẹp: “Chào bác Hùng ạ.”

Người này, là người đứng đầu Thương Hiệt Xã, sát thần độc ác quyết đoán nổi tiếng trong giới hắc đạo đây sao?

Bạch Minh Hàm âm thầm suy nghĩ.

Nguyên Hùng gật đầu: “Mười mấy năm không gặp, bây giờ nhóc con đã trở nên xinh đẹp thế này rồi, không biết là hoa đã có chủ chưa nhỉ?”

Bạch Đào cười lớn, đáy mắt xẹt qua một tia tự hào: “Hoa của nhà họ Bạch xinh đẹp như vậy, người bình thường sao có thể hái?”

“Không biết khuyển tử nhà tôi có vinh hạnh này không?”

Một tia sáng le lói trong đôi mắt già của Bạch Đào: “Nhắc mới nhớ, đã lâu rồi tôi còn chưa gặp tiểu Dực, nói với thằng bé khi nào rảnh thì ghé nhà họ Bạch chơi, để đám trẻ có cơ hội tụ tập, kết giao với nhau.”

Nguyên Hùng liên tục gật đầu nói phải.

Con trai độc nhất của nhà họ Bạch bị giết cách đây hai mươi năm, chỉ để lại một cô cháu gái năm tuổi là Bạch Minh Hàm. Bây giờ bông hoa kiều diễm đã trưởng thành, mắt thấy sức khỏe của Bạch Đào mỗi năm lại yếu hơn, tương lai gia sản bang Thất Tinh to lớn như vậy lại rơi vào tay một đứa cháu gái duy nhất này, nếu để Nguyên Dực cưới cô bé này, tương lai bang Thất Tinh sẽ rơi vào tay Thương Hiệt Xã của ông ta, không cần tốn chút công sức! Đến lúc đó, Thương Hiệt Xã của ông ta sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối trong giới hắc đạo ở phương nam, thậm chí còn có cơ hội nuốt chửng bang Cự Phong và Vĩnh An hội!

Từ đầu đến cuối, Bạch Minh Hàm đều mỉm cười, vô cùng nhỏ bé, dè dặt cao quý, giống như một cỗ máy hoàn mỹ, giống như người bị nói tới không phải là mình, mà là một người xa lạ không….. có một chút quan hệ nào..

Đúng lúc này, Đường Nghêu chắp tay đi vào, phong độ hiên ngang, khí thái bình tĩnh!

Đôi mắt Bạch Đào loé sáng, nếu nói chọn người cho cháu gái, thì người trước mắt này mới là thích hợp nhất! Nguyên Dực là loại người ăn chơi, căn bản không xứng với tiểu Hàm. Đúng thế, sức khoẻ càng ngày càng giảm, ông ta cần một người kế thừa ngay lập tức, để sau khi ông ta có trở về với cát bụi, thì cũng có người có thể chăm sắc tiểu Hàm, hết lòng hết dạ giúp đỡ bang Thất Tinh, nhưng mà ông ta cũng không thể lấy hạnh phúc cả đời của cháu gái ra để đùa giỡn!

Dù bang Thất Tinh không có người kế thừa, ông ta cũng tuyệt đối không hi sinh cháu gái duy nhất của mình!

Cái loại người như Nguyên Dực, gian xảo dối trá, hành vi không đứng đắn, danh tiếng đã sớm thối nát, ông ta chẳng qua chỉ là nói khách sáo vài câu, không ngờ tới tên khốn Nguyên Hùng kia lại được nước lên mặt!

Bạch Đào thầm khinh thường trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra không có gì!

Đường Nghêu chào riêng hai người họ, gật đầu thể hiện rằng anh ta tiến lui có chừng mực, không kiêu ngạo không nịnh hót. Mặc dù anh ta là hậu bối, nhưng lại đứng đầu một bang, vì thế anh ta có tư cách này, loại khí chất này không kém những người khác!

Đường Đường nhảy tới trước, khoác lên tay anh trai, làm nũng khiến ai cũng bật cười.

Lúc này, sau một tiếng thông báo, cậu chủ Sầm Liệt của Vĩnh An hội đến, mặc một bộ quần áo bình thường màu trắng, có vài phần lười biếng kiêu ngạo, mặt mày anh tuấn, đôi mắt thâm thuý.

“Để mọi người chờ lâu rồi, thực xin lỗi.” Sầm Liệt cười nhẹ, thái độ không xu nịnh cũng không vô lễ. Mặc dù chỉ được gọi là “cậu chủ”, nhưng uy tín và địa vị của anh ta trong Vĩnh An hội còn cao hơn cả cha của anh ta. Nghiêm chỉnh mà nói, anh ta chính là ông vua không ngai chân chính của Vĩnh An hội!

Hiện giờ, bốn bang lớn hội tụ, Đường Nghiêu bang Cự Phong, Nguyên Hùng Thương Hiệt Xã, Bạch Đào bang Thất Tinh, Sầm Liệt Vĩnh An hội, chủ nhà đã có mặt đầy đủ, tiếp theo chính là các thế lực bang khác vào hội trường.

“Triệu Phong, bang Hắc Hổ đến——”

“Diệp Hách, bang Dũng Hạ đến——”



“Cậu Dạ, Dạ Xã đến——”

Tiếng thông báo vang lên, tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía cửa ra vào. Một người mặc áo khoác đen, trên vai có những hạt tuyết mờ nhỏ, mái tóc có hơi rối, quấn đầy gió và tuyết, giống như người đàn ông dạo chơi trên đường, chậm rãi thong thả bước vào tầm nhìn của mọi người ——

Chân mày kiếm, đôi môi như hoa anh đào, đôi mắt hẹp dài mang theo ý cười, mũi cao, làn da trắng tuyết, trên trán có vài sợi tóc, đuôi mắt phù phiếm như bông hoa, dường như nếu không hơi không chú ý sẽ bị câu hồn đoạt phách!

Trong phút chốc, tất cả đều ngẩn cả người, hay cho một thiếu niên đẹp trai, hay cho một yêu nghiệt có một không hai, hay cho Dạ Xã —— cậu Dạ!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện