[Quyển 2] Ảnh Hậu Giới Giải Trí Trọng Sinh

Bước nhảy bứt phá trong trận bán kết, anh em bí mật thông đồng


trước sau

Cậu Dạ đã thống nhất hắc đạo phía Nam, các thế lực lớn nhỏ rối rít quy thuận. Họ muốn cầu kiến lão đại, nhưng đều bị Đường Nghiêu và những người khác ngăn cản lại, chỉ nói—

Xã trưởng có việc gấp nên rời đi trước rồi. Việc sáp nhập các băng nhóm sẽ giao cho Đường Nghiêu và Vu Sâm phụ trách. Nếu trong trường hợp gặp phải biến cố, xã trưởng sẽ đích thân định đoạt tại cuộc họp.

Dạ Thất bay đến Thành phố Z và gia nhập vào phe hợp nhất. Vương Trực thì nắm quyền ở Giang Tây, lấy thành phố A làm căn cứ hậu phương vững chắc để đề phòng các trường hợp khẩn cấp. Còn Vu Sâm thì nắm quyền cả Ám Dạ Hội và Dạ Xã, anh ta có nhiệm vụ nắm vững, vạch rõ điểm mấu chốt và có cái nhìn toàn diện. Tạ Chí Hoa thì rời khỏi Hong Kong đến thành phố Z nhằm tránh tai mắt của Bang Tam Hợp. Khi bọn họ nhìn thấy cảnh thống nhất ở phía Nam, đã không kìm được những giọt nước mắt chảy xuống.

Hồi đó, Tạ Chí Hoa lúc nào cũng tự dằn vặt bản thân khi biết được chân tướng về cái chết của vợ con mình, nhưng chính nhờ có lời hứa của Dạ Cô Tinh đã cho ông ta thêm hy vọng sống và kéo ông ta ra khỏi vũng bùn.

Sau cuộc nói chuyện đêm hôm đó, Tạ Chí Hoa đã tự nguyện đến Hong Kong. Mặc dù biết sẽ rất nguy hiểm nếu như bị Bang Tam Hợp phát hiện, nhưng ông ta vẫn liều lĩnh tiến sâu vào hang cọp, đồng thời bí mật mở rộng thế lực băng đảng dưới trướng, nhằm mở đường cho Dạ Cô Tinh sau này đến Hong Kong chinh chiến.

Dạ Cô Tinh hiểu tâm tư của Tạ Chí Hoa. Mặc dù có phần lo lắng cho ông ta, nhưng cô vẫn vẫy vẫy tay để ông ta đi!

Cái chết bi thảm của vợ con ông ta là do Hồ Thế Hữu cấu kết với Bang Tam Hợp gây ra. Bây giờ Long Vương – Hồ Thế Hữu đã chết rồi, vì vậy kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời này của Tạ Chí Hoa chính là Bang Tam Hợp. Hơn nữa, vì cảm giác áy náy tội lỗi của bản thân đối với vợ con, mà ông ta càng quyết tâm muốn đến Hong Kong, ngay cả mạng sống của chính mình ông ta cũng không màng tới.

Đây không phải là cách dùng tay chém đối phương mà là chờ thời cơ đến, rồi một đòn kết liễu đối phương luôn!

Vì không muốn để lại chút kẽ hở nào, cho nên Tạ Chí Hoa không bao giờ chủ động liên lạc với Bắc Kinh. Ngoại trừ mỗi tháng một lần giao nhận vũ khí vận chuyển từ Dạ Xã đến Hong Kong ra, thì ông ta rất hiếm khi lộ mặt.

Lần này, lại vì chuyện ‘cậu Dạ’ thống nhất phía Nam, mà ông ta không ngại mạo hiểm, cho dù có trở thành mục tiêu của Bang Tam Hợp đi chăng nữa, ông ta cũng muốn tận mắt chứng kiến ​​khoảnh khắc định mệnh được ghi vào sử sách này!

Trong tâm trí của Tạ Chí Hoa thậm chí có thể phác thảo rõ ràng kế hoạch mở rộng Dạ Xã trong tương lai. Cô gái đó quả thật nói được làm được. Bây giờ đã thống nhất hắc đạo phía Nam rồi, tin chắc trong nay mai sẽ đến lượt thống nhất Hong Kong, và cái ngày mà Bang Tam Hợp bị tiêu diệt cũng không còn xa nữa!

Ở lại còn chưa tới một ngày, Tạ Chí Hoa đã vội vàng rời đi. Trước khi đi, ông ta có nói chuyện riêng với Vu Sâm, chẳng qua là nội dung cuộc hội thoại là gì thì không thể nào biết được.

Tất cả các vấn đề liên quan đến việc sáp nhập các băng đảng, đưa ra các quy định đối với băng đảng mới, khuôn khổ hoạt động chung của các băng đảng, phân chia phạm vi quyền lực ở phía Nam, phân chia khu vực pháp lý, v.v… Dạ Cô Tinh rất khôn ngoan trong việc giao nhiệm vụ cho thuộc hạ.

Mọi người đều tin rằng cậu Dạ đang tiến dần đến mục tiêu chinh phục tiếp theo trong khi dần dần lên kế hoạch. Trong số những đội tham gia cuộc thi vật lý, thì đội của trường Đại học Bắc Kinh nổi bật nhất trong cuộc thi bán kết, với những ý tưởng nghiên cứu mới lạ và phương pháp nghiên cứu sáng tạo. Ban tổ chức cuộc thi phải kinh ngạc và thán phục, đây là đội đầu tiên giành quyền trực tiếp vào vòng chung kết!

Chiến thắng áp đảo của Đại học Bắc Kinh khiến tất cả những ai theo dõi chương trình phải ngỡ ngàng, vì mặc dù là đội cuối cùng vào phòng thí nghiệm và muộn hơn so với các đội khác một ngày!

Tất nhiên, thời gian một ngày này là để dành cho việc thu thập tư liệu.

Như người ta thường nói: ‘Có công mài sắt có ngày nên kim’. Mặc dù Đại học Bắc Kinh dành thời gian nhiều hơn một ngày so với các nhóm khác cho quá trình thu thập tư liệu, nhưng chất lượng tư liệu sau lần sàng lọc thứ hai đã được cải thiện đáng kể so với lần đầu tiên. Lần đầu còn có chỗ không rõ, nhưng đến quá trình thu thập lại lần thứ hai tìm được rất nhiều gợi ý, vì thế mà vấn đề đã được giải quyết dễ dàng.

Vì vậy, khi Dạ Cô Tinh dẫn đội vào phòng thí nghiệm, trong lòng mọi người đều đã có ý tưởng thí nghiệm rõ ràng hơn.

Như câu nói: ‘Một thông thì trăm cũng thông’ – một khi vấn đề cốt lõi đã được giải quyết thì những cái còn lại sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều, một khi tư duy đã trôi chảy thì những vấn đề còn lại chỉ là thao tác thực hành mà thôi.

Khi Dạ Cô Tinh nộp báo cáo thí nghiệm cho ban tổ chức, đã có rất nhiều ánh mắt hướng về phía cô, hoặc là thăm dò, hoặc là dò xét hoặc là ánh mắt nghi ngờ. Khi báo cáo thí nghiệm được nộp ngay ngắn cho ban tổ chức, vị giám khảo đó đã không khỏi trợn tròn mắt ngạc nhiên. Rõ ràng là không thể tin được.

Mặc dù là nhóm vào phòng thí nghiệm muộn nhất, nhưng lại là nhóm nộp bản báo cáo sớm nhất. Ông ta đã làm giám khảo trong nhiều cuộc thi như vầy, nhưng đây là lần đầu tiên ông ta thấy có nhóm xuất sắc đến như vậy.

Nhóm đó sẽ không phải là vì đến quá muộn nên buông xuôi, làm cẩu thả cho xong việc rồi nộp đấy chứ?

Nhưng, sau khi đọc qua bản báo cáo, vị giám khảo đó mới nhận ra rằng bản thân ông ta đã suy nghĩ thái quá đến cỡ nào!

Quan điểm nghiên cứu sáng tạo, ý tưởng nghiên cứu rõ ràng, tư liệu thực nghiệm đầy đủ và ngôn ngữ lập luận chặt chẽ. Nói tóm lại, bản báo cáo thực nghiệm này hoàn toàn có thể được gửi đi quốc tế để tham gia các cuộc thi nghiên cứu về đề tài này và nó còn có cơ hội lớn giành giải thưởng!

Nhìn thấy Đại học Bắc Kinh đến sau mà lại nộp báo cáo trước, các đội còn lại bắt đầu hốt hoảng căng thẳng, vội vội vàng vàng làm bản báo cáo, rồi cuối cùng cũng lần lượt hoàn thành giao cho ban giám khảo.

Sau khi Cố Doãn Bái biết tin Đại học Bắc Kinh đã nộp bản báo cáo, anh ta tức giận đến mức suýt chút nữa ném một chiếc máy trong phòng thí nghiệm, nhưng may mắn thay, anh ta đã được người khác can ngăn kịp thời.

Khi kết quả được công bố, bốn chữ “Đại học Bắc Kinh” đứng đầu trong danh sách top, tiếp đến là Đại học Thanh Hoa.

“Này, người đó chính là đội trưởng của Đại học Bắc Kinh phải không?”

“Ai cơ?”

“Thì cái cô gái đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác đen dài đó!”

“Ưm! Hình như là vậy á!”

“Trông cô ấy trẻ quá ha.”

“Nghe nói cô ấy còn rất trẻ, vẫn đang học đại học thì phải!”

“Đại học á?”

“Thì tôi nghe người khác nói vậy! Người đó đã vô tình nhìn thấy giấy chứng nhận đủ điều kiện tham gia cuộc thi của cô ấy, trên tờ giấy đó có ghi rõ cô ấy còn đang học đại học mà!”

“Ôi trời ơi! Lần này tôi thật sự không còn mặt mũi nào gặp phụ lão ở Giang Đông nữa rồi! Thế mà lại bị một em gái nhỏ tuổi còn đang học đại học làm cho đả kích nữa chứ!… Hết rồi! Hết thật rồi! Đúng là làm người ta thương tích đầy mình mà…”

“Thôi đi! Người ta là thiên tài khoa vật lý hạt nhân của Đại học Bắc Kinh đấy! Chúng ta tốt nhất là tự biết trình của mình tới đâu! Không sánh bằng người ta đâu!…”

“Mà này! Không phải đều nói mấy cô đẹp đẹp thì không có đầu óc hay sao? Tại sao cô ấy có thể xuất sắc đến như vậy chứ?”

“Người ta đội mũ lưỡi trai, che gần hết cái mặt. Là đẹp hay xấu còn chưa chắc chắn đâu! Chẳng lẽ cô còn có khả năng nhìn xuyên thấu người ta được sao?”

Cô nhìn
kỹ dáng vẻ và cử chỉ đó đi! Chỉ cần thoạt nhìn thôi cũng đã biết là mỹ nhân rồi!”

“Mùa đông mặc đồ bọc như cái bánh ú đấy! Ai mà thấy được dáng dấp của cô ấy trông như thế nào chứ?”

“Cô vẫn không tin à! Đôi mắt này của tôi nhìn người rất chuẩn đó. Cô gái này, càng nhìn càng thấy giống như một minh tinh nào đó!…… Mà giống ai ấy nhỉ!…”

“Được rồi, được rồi!! Cô đừng có mà phô trương cái khả năng đặc biệt tầm thường của mình nữa. Là người nổi tiếng gì chứ? Cô thấy được mấy người nổi tiếng mà tốt nghiệp từ Đại học Bắc Kinh? Nhưng nếu là người nổi tiếng mà học ở trường đó, thì cũng chỉ có mấy ngôi sao điện ảnh thôi…”

“Uhm… nghe cũng có chút có lý đấy chứ!”

“Không phải có chút, mà phải là vô cùng có lý ấy chứ! Nếu thật sự là minh tinh thì còn cần học hành gì nữa chứ? Trực tiếp đi quay quảng cáo và đi đóng phim, thì tiền nhiều đếm không xuể rồi. Ai còn rảnh đi tham gia cái cuộc thi quái quỷ này chứ, hại chúng ta thức trắng mấy ngày trời, da dẻ thô ráp hết trơn rồi… “

“Ừa, đúng! Đúng á! Mặt của tôi còn nổi mụn nữa đây này! Thật kinh khủng…”

Cố Doãn Bái hừ lạnh một tiếng, đi ngang qua hai người họ. Ngay lập tức một cơn gió lạnh kéo đến làm hai người họ giật mình.

Lần này anh ta lại thất vọng nữa rồi, lại là hai lần đứng vị trí thứ hai?

Con nhỏ đó có năng lực gì chứ, lần nào cũng lật ngược được tình thế. Thật đúng là làm anh ta mất mặt quá mà!

Đột nhiên, điện thoại reo lên. Cố Doãn Bái bắt máy——

“Anh, gọi em có chuyện gì không?” Giọng điệu khá nóng nảy.

Ở đầu bên kia, Cố Doãn Trạch đang nhàn nhã nghịch cái bật lửa, dáng vẻ cà lơ phất phơ, nói: “Này này, mày ăn trúng pháo đấy à?”

Cố Doãn Bái bực bội vò đầu bức tóc, đáp: “Ừ, thì cũng gần giống như vậy!”

“Có muốn anh trai giải quyết cho không?”

“Ôi thôi khỏi đi! Tốt hơn hết anh nên giải quyết việc riêng của mình trước đi, còn chuyện của em, không cần anh quản đâu.”

Cố Doãn Trạch rũ mắt: “Tiểu Bái Bái, giúp anh một việc nhé?”

Cố Doãn Bái toàn thân run rẩy, sởn gai ốc và nuốt nước bọt, đáp: “Anh không cần dùng em làm lá chắn nữa đâu! Nếu lần này mẹ hỏi, em nhất định sẽ nói sự thật!”

Lần trước vì giúp cái tên này che giấu tung tích mà anh ta đã bị mẹ của mình bỏ đói cả tháng trời, đã vậy còn không lấy được một xu nào từ tên khốn đó hết!

Cũng may là nhờ có mấy người bạn thân giúp đỡ, anh ta mới gắng gượng sống qua ngày được. Lần này, anh ta nhất định sẽ không làm chuyện ngu ngốc như thế nữa đâu!

“Ê, cái thằng chó kia! Mày muốn tạo phản rồi phải không?”

“Em với anh cùng một mẹ sinh ra đó. Nếu em mà là chó, thì anh là cái gì?”

“Thôi cút đi! Anh không rảnh đôi co với mày nữa đâu, chỉ một câu thôi, có giúp hay không?”

“Ferrari F430 kiểu mới nhất.”

“OK!”

“Nhanh như vậy đã đồng ý rồi sao? Sớm biết như thế em đã đòi LaFerrari cho rồi!”

“Nè nè —– Đừng có mà được voi đòi tiên nhá!”

“Nói đi, lần này lại muốn em lừa mẹ chuyện gì nữa?”

“Lần này, không phải mẹ, mà là một người khác.”

“Ai?”

“Không phải em đang tham gia cuộc thi vật lý gì gì đó sao, Đại học Bắc Kinh cũng tham gia, có một cô bé tên là Dạ Cô Tinh trong đoàn đó, chiều nay, em giúp anh hẹn cô nàng ra quán cà phê Bỉ.”

“Dạ, Dạ Cô Tinh á?” Cố Doãn Bái vội vàng che miệng lại, nhìn xung quanh, xác nhận rằng mình không gây náo động, rồi hạ giọng xuống, nói: “Anh trai à! Anh rốt cuộc muốn làm gì nữa thế?”

“Anh mày thì có thể làm gì chứ? Mày cũng biết mà, anh mày là con ngoan trò giỏi. Không trộm cắp, cướp giật hay chơi bời gái gú…”

“Được rồi, được rồi! Dừng lại đi! Anh không cần phải kéo mấy cái chuyện đó ra nói với em đâu! Anh thành thật nói coi, không phải tâm bệnh của anh lại tái phát nữa chứ!”

“E hèm… Anh chỉ muốn mời cô ấy đến cùng nhau trò chuyện về cuộc sống và lý tưởng thôi mà!”

“Có thật không đấy?”

“Nói nhảm, đương nhiên là thật rồi.”

“Em mới không thèm tin anh á!” Cố Doãn Bái vẻ mặt nghiêm túc, nói: “Anh đó, em cảnh cáo anh. Đàn ông đào hoa thì không sao, nhưng không chung thuỷ thì không được đâu, hơn nữa cưỡng đoạt con gái nhà lành thì lại càng sai hoàn toàn nữa đó!”

“Đồ ranh con! Mày đang nói cái gì đó? Anh thề, anh chỉ muốn gặp mặt cô gái đó thôi, anh hứa sẽ không ép buộc cô ấy đâu!”

“Lời của anh có tin được không đấy?” Cố Doãn Bái tỏ ra nghi ngờ, hỏi. Mặc dù anh ta không ưa dáng vẻ kiêu ngạo của con bé đó cho mấy, nhưng anh ta cũng sẽ không đẩy cô vào trong hố lửa!

Cố Doãn Trạch cũng nghiêm túc đáp: “Anh mày chơi đùa với phụ nữ nhiều năm như thế, mày thấy anh trước giờ có từng cưỡng ép ai bao giờ chưa? Cố cưỡng ép mà không được kết quả gì, anh đây cũng không có hứng thú!”

“Nhưng……”

“Không muốn Ferrari F430 nữa sao?”

“… Được rồi. Nhưng anh phải hứa là anh không được làm gì người ta đó!…”

“Được, được! Anh hứa, anh hứa sẽ không bao giờ ép buộc cô ấy, như thế được rồi chứ?”

Cúp điện thoại xong, Cố Doãn Trạch xoa xoa cằm, đưa mắt nhìn về phía xa xăm, sau đó chậm rãi nhếch khóe miệng, tà khí lưu chuyển, cuồng bạo hiện lên.

Cô em, xem lần này cô em chạy đâu cho thoát!

Dám đánh ông đây tận hai lần, hôm nay ông đây sẽ đòi cả gốc lẫn lãi luôn! Ha ha… tốt nhất là bồi thường bằng da thịt.

Cầm trong tay một xấp giấy A4, thật sự không ngờ ‘Áo Tím’ tiếng tăm lẫy lừng lại chính là sinh viên thiên tài khoa Vật lý hạt nhân của trường Đại học Bắc Kinh. Ban đầu, tập đoàn Quang Ảnh định ký hợp đồng với cô, nhưng không ngờ cô lại rất có năng lực, đã tự mở studio và trở thành bà chủ.

Lần trước, khi anh ta muốn chặn đường sống của cô để dạy cô một bài học nhớ đời, thì lại bị lão già nhà mình gọi vào phòng làm việc. Ông ta đã dạy bảo anh ta một trận, còn cảnh cáo anh ta không được gây sự kiếm chuyện với Áo Tím nữa. Lại còn lừa anh ta nói cái gì mà bối cảnh hắc đạo nữa chứ! Thực sự cho rằng anh ta ngu ngốc vậy sao!

Không phải chỉ là một tiểu minh tinh, là một đứa trẻ mồ côi thôi sao? Còn có thể có lai lịch gì nữa chứ?

Đây còn không phải là mặc cho người ta vo tròn bóp bẹp mình sao!

Nhưng có điều, đây là người phụ nữ đầu tiên dám ra tay với anh ta, hơn nữa lần nào cũng thành công! Mẹ nó, thật là xui xẻo mà!

Lần đầu tiên gặp mặt, cô chính là đá trúng vào chỗ hiểm của anh ta, hại anh ta phải vào nam khoa, mất mặt muốn chết!

Lần thứ hai, chính là vài ngày trước, anh ta bị cô quật ngã ở một góc phố, khiến mông của anh ta bầm đen sưng tấy mấy ngày sau mới giảm sưng!

Haha… Hôm nay anh ta phải trị cái thứ rắc rối này mới được!

Cầm trên tay một đống tài liệu, trong đó có ghi lại mọi thứ rõ ràng và chi tiết về Dạ Cô Tinh, bao gồm cả việc cô bắt đầu có kinh nguyệt năm bao nhiêu tuổi.

Nhưng, nếu lại điều tra sâu hơn một chút, Cố Doãn Trạch sẽ không ngu ngốc đến mức tự đào mồ chôn mình thế này…

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện